AROMA Spa

Spa HongKong Boy 3 miền

VietSpa boymodelsg.com

Spa Khỏe Traiks

Trai Vip Liên hệ Quảng cáo

THÔNG BÁO MỚI NHẤT


+ Trả lời chủ đề
Trang 5/6 ĐầuĐầu ... 3 4 5 6 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 41 tới 50 của 52

Chủ đề: Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)

  1. #41
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506




    Đau Và Nhớ

    Tôi ở nhà cao, sát mặt đường
    Nhưng nào ai biết lắm màn sương
    Đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch
    Một cõi không gian chỉ lạnh buồn!

    Có những chiều tà lặng ngắm anh
    Ngồi xe gắn máy rịch cà tang
    Ung dung, thanh thản rồ ga nhẹ
    Sát cạnh sau lưng một ảnh vàng

    Tôi thấy lòng tôi nỗi nhói đau
    Nhớ ngày xưa ấy phụ tình nhau
    Chê anh học ít thêm nghèo nữa
    Đành phải lần tay khép cổng vào

    Từ đó anh đi đường của anh
    Tôi vòng ngõ khác kiếm đường tôi
    Công viên, bãi cát, nơi hò hẹn
    Tất cả gom chung trả lại trời...

    Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
    Là thuyền chở đến bến mơ duyên
    Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
    Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng

    Xa rồi thuở mộng thắm tình ai
    Dưới dãy thênh thang duỗi bóng dài
    Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
    Hồn yêu dào dạt ngất ngây say

    Chẳng còn thấy nữa nét suy tư
    Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
    Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
    Mong tìm cho được những vần thơ

    Để tặng cho em ấm cõi lòng
    Vui cùng đò vắng đợi qua sông...
    Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
    Kẻ phụ hàn vi có tấm chồng.


    4/12/2016

    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  2. #42
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506




    AI BẢO MÙA THU MÀ
    CHẲNG GỢI

    Thu mấy chục rồi nay cũng thu
    Chiều tàn quạnh quẽ nỗi chơ vơ
    Nhìn từng chiếc lá rơi khung cửa
    Vọng bóng thuyền xa tít mịt mù...

    Chợt nhớ ra thì đã quá trưa
    Bầu dần nắng nhạt, gió đong đưa
    Thời gian chầm chậm theo ngày tháng
    Đẩy áng mây ngàn phủ lối xưa

    Năm nào phơi phới hồn xuân lữ
    Đây đó vui say chẳng hẹn chờ
    Bát ngát lưng tầng chim vỗ cánh
    Mỏi dừng đậu khoảng, khoẻ xoè ra...

    Cây cảnh xuân vườn khơi ý mộng
    Con đường hoa nở đón chân đi
    Bên lề tiếng khóc như nào thấy
    Đường rộng thênh thang chẳng níu ghì

    Vậy mà thoáng chốc phù vân chuyển
    Lặng lẽ dừng chân một bóng người
    Kỷ niệm, hương tình theo lá đổ
    Để niềm vương vấn hướng về nơi

    Ai bảo mùa thu mà chẳng gợi
    Khi kia muôn thuở dãy sương mù
    Không gian phủ trắng màn u ám
    Nẻo vắng phơi đầy rụng xác xơ...


    Tháng 4/2016
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  3. #43
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506




    NÊN CÒN GIỮ CHÚT

    Tôi muốn đưa tay bóp trái tim
    Cho tan, cho nát để quên em
    Để từ nay hẳn không còn nhớ
    Một bóng ma trơi ló cạnh thềm...

    Bởi ai đã chết hồn xưa cũ
    Một quả tim khô phủ lạnh lùng
    Nẻo vắng cuộc đời ôm hận tủi
    Trăng tàn lạnh giá, đóng băng khung

    Khúc nhạc êm đềm thời tỏ ánh
    Cung đàn lỗi nhịp ngắt âm thanh
    Trở thành chát chúa hòa co rúm
    Dằng dặc, xốn xang, rã tiếng thành

    Chán ngán lắm rồi bầu gió chết
    Chỉ làm mờ mịt biến đêm đen
    Kéo hồn lờ lững về vật vã
    Le lói âm u chút xíu đèn

    Sao nỡ đóng băng ngàn ngọt thắm
    Thuở nào rực sáng ánh tình trăng
    Con tim yếu đuối thành khô cạn
    Héo úa, sần chai chỉ ngỡ ngàng

    Tôi biết qua rồi không trở lại
    Xa xưa năm cũ đã mờ bay
    Chẳng còn chi nữa hòng mong gợi
    Bởi áng mây chiều phủ lối ai...

    Dẫu ánh trời đêm rũ sắc tàn
    Nhưng còn nơi đó mảnh hồn trăng
    Không cần ấm áp bầu khơi toả

    Chỉ nhẹ vầng mây, chớ phũ phàng...


    25/1/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  4. #44
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506




    TA SAY


    Ta say! Ực! Ực! Ực!...


    Ta cạn chung nầy để thật say

    Thật say hoá biến cánh hồn bay
    Trôi về xa tít trời thăm thẳm
    Để chẳng sầu đau, chẳng nhớ ai...

    Tỉnh táo làm chi để mộng mơ
    Cho buồn, cho tủi, với chơ vơ
    Ánh trăng xưa cũ giờ tan mất
    Một cõi nhân gian biến thẫn thờ

    Đã chết trăng lòng từ độ ấy
    Có còn chi nữa để sầu bi
    Lại đem nước đổ vào sông suối
    Loãng tan thoáng chốc giọt li ti

    Thà ngắm ngàn sao trong lặng lẽ
    Giữa trời vắng lặng gió mây đưa
    Để nghe trong dạ vài an ủi
    Một chút đưa về lóng lánh khuya

    Còn hơn tưởng vọng bầu trăng lặn
    Có đám mây sầu kéo trải ngang
    Biến đêm u ám càng tăm tối
    Ngập ngụa linh hồn mộng vỡ tan...


    Ta gói mảnh sầu nơi túi áo
    Lần về sông lớn nước trôi mau
    Quăng đi cục đó vào thăm thẳm
    Sóng vỗ cát, bùn phủ lấp sâu.



    Ực! Ực! Ực!...

    Kha! Kha! Kha!...



    26/1/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)






  5. #45
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506



    HÃY KHÓC CẠN MỘT LẦN ĐI EM

    Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
    Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
    Để mai nầy ta không còn nhau nữa
    Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương...

    Và nếu như tình cờ bước trên đường
    Bất chợt gặp, chẳng vương niềm dĩ vãng
    Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
    Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

    Nơi em đến chắc không thấy heo may
    Không khắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
    Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
    Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

    Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
    Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
    Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
    Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo…

    Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
    Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
    Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
    Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

    Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
    Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
    Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
    Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

    Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
    Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
    Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
    Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!.


    31/5/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  6. #46
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506



    DAY DỨT

    Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
    Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
    Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà
    Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

    Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
    Đợi bé về, theo bé đến tay em
    Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
    Ngàn cảm xúc êm đềm, em da diết...

    Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
    Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
    Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
    Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!

    Bên kia kinh từng đêm em nức nở
    Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
    Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
    Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác

    Ba năm dài hồn em đà tan nát
    Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
    Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
    Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

    Giờ chạnh nhớ bao nhiêu năm về trước
    Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
    Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
    Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

    Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
    Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan
    Để thời gian vương vấn thuở ngày xanh
    Nỗi day dứt muôn phần như mạch nước.


    1/6/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  7. #47
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506




    Đừng Nghĩ Đến Tôi


    Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
    Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
    Vật vờ loang loáng vài canh nữa
    Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi...

    Bởi chẳng còn chi để tặng em
    Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
    Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
    Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

    Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
    Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
    Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
    Sợ cảm hôm sau tựa góc sầu

    Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
    Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
    Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
    Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn…

    Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
    Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
    Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
    Để lại cho kia cả khối buồn

    Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
    Ai cố vói tay kéo sắc vàng
    Rải lối cho anh về trải giấc
    Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

    Nay thả đau hồn bước xuống thơ
    Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
    Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
    Lên đó đong đưa cái bóng mờ…


    3/6/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)





  8. #48
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506





    CHỈ CÒN SAY

    Cái sầu ta đã mới vừa quăng
    Lại thấy chập chờn nỗi vấn vương
    Chẳng lẽ con tim không thể dứt
    Ngân nga tiếng động một niềm thương?

    Càng phôi lãng hãy càng nhung nhớ
    Cố nén tâm tư lại thẫn thờ
    Bởi đống tro than luôn gió thổi
    Làm sao tiềm ẩn đỏ không trơ

    Cứ thế kéo dài theo ảo mộng
    Từng hàng mây xám lững không trung
    Điệp trùng gợn sóng đưa làn bọt
    Khoảnh khắc thời gian rã khuất dòng

    Biết vậy! Nhưng rồi hình kỷ niệm
    Thường khi lởn vởn ở trong ta
    Muốn quên, xóa sạch mà không thể
    Bởi đã hằn in dấu đậm đà

    Để những hoàng hôn nhạt ánh bầu
    Con đường hun hút trải về đâu
    Bước chân lặng lẽ trên vàng rụng
    Bao vỡ âm vang bấy gợi sầu...

    Có lẽ năm xưa quá ngọt ngào
    Nên ngần tha thiết trọn lần trao
    Tin yêu, ước vọng đầy ôm ấp
    Mối chỉ đường tơ khó thể nào

    Chỉ còn luẩn quẩn với men cay
    Giây phút khỏa khuây ở chỗ này
    Đến lúc tỉnh ra như nhớ nữa
    Một chung trăng trắng tiếp theo say

    Kha! Kha! Kha!...


    27/1/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng; 03-01-2022 lúc 04:06 PM

  9. #49
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506



    TÂM SỰ VỚI GIÓ

    Kìa Sáng! Sao ngươi chìm héo hắt
    Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
    Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
    Như thể chờ ai ở chốn này?

    Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
    Chia tay bạn đến với vần thơ
    Để say, để sống và mơ mộng
    Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

    Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
    Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
    Gom nhỏ từng hồi lên mảnh trắng
    Hoá thành tiếng nhạc thả phiêu diêu

    Vậy mà bỗng chốc hình lam khói
    Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
    Nay giống chập chờn dần tắt ngúm
    Khiến lòng ta thấy xót xa ơi…

    Sáng vẫn còn đây ý lực tràn
    Dẫu rằng mới đó bị cuồng phong
    Quấn lôi níu ghịt chìm tơi tả
    Vẫn sức vùng lên vượt khỏi vòng

    Giữa chốn cuộc đời lắm khó khăn
    Bôn ba bươn chải đã thành quen
    Nên không bi lụy, không chùn bước
    Ấp ủ tâm tư trọn nỗi niềm...

    Trong lòng ta chỉ chút hờn đau
    Lạc mộng giờ đây dạ vướng sầu
    Cứ ngỡ đêm trời long ánh nguyệt
    Dè đâu trăng rụng lạnh canh thâu

    Để tím quả hồng buổi tối nay
    Cũng rồi tiếp tục cánh hồn bay
    Âm thầm lờ lững bầu cô tịch
    Dưới mảng sương treo phủ trắng dày.


    20/6/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  10. #50
    Tham gia ngày
    May 2016
    Bài gửi
    2243
    Thanks
    51
    Thanked 506 Times in 430 Posts
    Thẻ
    506



    CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

    Có ai hiểu cho em nỗi khổ
    Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
    Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
    Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa...

    Lỡ tuổi xuân, nhạt nhòa nguyệt ảnh
    Thôi! Đoạn đành rũ cánh hồng hoa
    Đưa chân làm vợ người ta
    Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

    Men hương lửa một thời sớm tắt
    Bởi bóng mơ đuổi bắt mơ hồ
    Khung trời u ám vật vờ
    Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng trăng

    Cho đêm sáng biến thành ảm đạm
    Chuỗi thu tàn phủ bám màn loan
    Dưỡng nuôi ước vọng vàng son
    Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan

    Để ngày tháng muôn phần héo hắt
    Lời ngọt ngào cuốn cất từ lâu
    Bước chân dã dượi qua cầu
    Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

    Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
    Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
    Cất đau trong trái đoạn trường
    Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

    Em chán ngán, bơ phờ ai hiểu
    Nỗi u buồn nặng trĩu tâm tư
    Từng đêm bậu bạn qua thơ
    Khỏa khuây trống vắng, vỡ bờ yêu đương.


    29/6/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

+ Trả lời chủ đề
Trang 5/6 ĐầuĐầu ... 3 4 5 6 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 2 người đọc bài này. (0 thành viên và 2 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
{gkvn_noel} {gkvn_qc_duoi}