GALANT: ĐỊA CHỈ TIN CẬY ĐIỀU TRỊ HIV VÀ BỆNH XÃ HỘI Tiệm hớt tóc dành cho phe ta

Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất boymodelsg.com

Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất

Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất

boymodelsg.com Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất

Empire Việt Nam

Liên hệ quảng cáo Liên hệ quảng cáo

THÔNG BÁO MỚI NHẤT


+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 9 của 9

Chủ đề: Tình đồng tính của các nhà thơ, nhà văn Việt Nam

  1. #1
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    251
    Thanks
    19
    Thanked 174 Times in 98 Posts
    Thẻ
    174

    Tình đồng tính của các nhà thơ, nhà văn Việt Nam

    XUÂN DIỆU VÀ HUY CẬN
    Nhiều người biết về Xuân Diệu cũng như mối quan hệ giữa Xuân Diệu và Huy Cận; nhưng còn Huy Cận có tình cảm với Xuân Diệu ra sao, ít người đề cập tới.


    Suốt đời, Xuân Diệu và Huy Cận bên nhau như hình với bóng. Trong "Nửa thế kỷ tình bạn" in trong tập "Xuân Diệu, con người và tác phẩm", xuất bản tại Hà Nội năm 1987, Huy Cận có kể tỉ mỉ về mối quan hệ đó:


    "Tựu trường năm 1936, chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên ở trường tú tài Khải Định, Huế. Anh Diệu học năm thứ ba, tôi vào học năm thứ nhất. Hai đứa đọc thơ cho nhau nghe, và đồng thanh tương ứng, kết bạn với nhau gần như tức khắc... Tựu trường 1937, anh Diệu ra Hà Nội học trường Luật và viết báo Ngày nay, tôi học năm thứ hai ban tú tài... Anh Diệu và tôi viết thư cho nhau hàng tuần... Năm 1938, tôi ra sống với Diệu ở chân đê Yên Phụ... Tựu trường năm 1939,... hai chúng tôi cùng sống ở gác 40 phố Hàng Than, Hà Nội... Cuối năm 1940, Diệu đi làm tham tá thương chánh ở Mỹ Tho... Chúng tôi tạm sống xa nhau, buồn đứt ruột, hàng tuần viết thư cho nhau, có tuần hai, ba lá thư..."


    Sau năm 1954, họ tiếp tục sống với nhau trong căn nhà số 24 Cột Cờ, Hà Nội. Nói về khoảng thời gian bình yên đó, Huy Cận có bài thơ:


    "Đêm đêm trên gác chong đèn
    Cận ngồi cặm cụi viết dòng thơ bay
    Dưới nhà bút chẳng ngừng tay
    Bên bàn Diệu cũng miệt mài trang thơ.

    Bạn từ lúc tuổi còn thơ
    Hai ta hạt chín chung mùa nắng trong
    Ánh đèn trên gác, dưới phòng
    Cũng là đôi kén nằm trong kén trời.

    Sáng ra gõ cửa: “Diệu ơi,
    Nghe dùm thơ viết đêm rồi xem sao.”
    Diệu còn ngái ngủ: “Đọc mau!
    Nghe rồi, xem lại từng câu mới tường."

    Dưới nhà trên gác thông thương
    Dòng thơ không dứt giữa luồng tháng năm..."


    Xuân Diệu và Huy Cận gắn bó với nhau đến nỗi nhà xuất bản họ lập ra hồi đó mang tên là Huy Xuân, cách ghép hai chữ đầu của tên hai người lại với nhau, như một cặp tình nhân hay cặp vợ chồng trẻ.


    Ngoài ra, bài "Vạn lý tình" rất nổi tiếng của Huy Cận cũng hé lộ một số chi tiết rất đáng chú ý:


    "Người ở bên này, ta ở đây
    Chờ mong phương nọ, ngóng phương này
    Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm
    Vạn lý sầu lên núi tiếp mây.
    ...
    Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt
    Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày
    Chiếu chăn không ấm người nằm một
    Thương bạn chiều ôm, sầu gối tay."


    Điều này sẽ rõ hơn, thuyết phục hơn, khi chúng ta đọc thêm bài "Ngủ chung" của Huy Cận, in trong tập Lửa Thiêng, xuất bản năm 1940:


    "Ôi rét đêm nay mấy học trò
    Ngủ chung giường hẹp, trốn bơ vơ
    Cô hồn vạn thuở buồn đơn chiếc
    Có lẽ đêm nay cũng ngủ nhờ.

    Lạnh lùng biết mấy tấm thân xương!
    Ân ái xưa kia kiếp ngủ giường,
    Đâu nữa tay choàng làm gối ấm,
    Còn đâu đôi lứa chuyện canh sương.

    Trốn tránh bơ vơ, chạy ngủ lang,
    Hồn ơi! Có nhớ giấc trần gian
    Nệm là hơi thở, da chăn ấm,
    Xương cọ vào xương bớt nỗi hàn"


    Bài thơ tả cảnh ngủ chung của học trò với nhau. Lúc sáng tác bài này Huy Cận chưa lập gia đình, chưa có vợ con, và người nằm chung chăn chung chiếu với ông không phải ai khác mà chính là người bạn trai của ông. Ở Việt Nam, bạn cùng giới ở trọ rồi ngủ chung là chuyện bình thường, nhưng đọc kỹ bài thơ, chúng ta thấy ngay tính chất "không bình thường" của nó (ân ái xưa kia, đâu còn đôi lứa, hồn là hơi thở da chăn ấm, xương cọ vào xương...) Có lẽ, cùng với bài "Tình trai" và "Em đi" của Xuân Diệu, bài "Ngủ chung" của Huy Cận xứng đáng là những tác phẩm tiêu biểu nhất về đề tài đồng tính trong thơ Việt Nam.





    Trích: facebook.com/dainamempireball/photos/a.1979470148780555/2060273300700239

  2. The Following User Says Thank You to khangtran For This Useful Post:

    lainguyen0202001 (13-07-2019)

  3. #2
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    251
    Thanks
    19
    Thanked 174 Times in 98 Posts
    Thẻ
    174
    XUÂN DIỆU VÀ TÔ HOÀI
    Một thời ở Việt Nam, người ta coi đồng tính luyến ái là một căn bệnh. Những người đồng tính thường bị dè bĩu, diễu cợt, xem thường, đứng ngoài lề xã hội… Thế nhưng, vượt trên tất cả những định kiến đó, Xuân Diệu đã ghi dấu ấn là một trong những tên tuổi lớn nhất của thi ca Việt Nam và cũng là nhà thơ Việt come out đầu tiên.


    Mối quan hệ giữa Xuân Diệu và Tô Hoài từ lâu đã có nhiều nghi vấn. Cho đến khi đã ngoài 70, khi viết những dòng hồi ký về đời mình, Tô Hoài mới "ngang nhiên" kể lại mối tình đó. Một hành động đầy tính “cách mạng” trong bối cảnh xã hội Việt Nam còn rất nhiều những thành kiến. Nay xin trích ra vài đoạn để mọi người cùng đọc:
    .
    Tôi quen Xuân Diệu trước năm 1945. Tôi cũng là người Xuân Diệu rủ đi nghe và cổ vũ Xuân Diệu lần đầu tiên diễn thuyết đề tài Thanh Niên Với Quốc Văn ở giảng đường trường đại học Hà Nội. Xuân Diệu nói “Hoài ơi đi ủng hộ Diệu”. Dịu dàng, âu yếm, Xuân Diệu cầm cổ tay tôi, nắm chặt rồi vuốt lên vuốt xuống. Bốn mắt nhìn nhau đắm đuối. Xuân Diệu gắp thức ăn cho tôi. Cử chỉ thân thiết quá, hơi lạ với tôi, nhưng mà tôi cảm động.
    ...
    Thỉnh thoảng, Xuân Diệu lại lên nhà tôi. Vẫn nắm tay cả buổi, nhìn tha thiết. Xuân Diệu yêu tôi. Nhớ những tình yêu con trai với nhau, ở trong làng và ở lớp, khi mới lớn. Học lớp nhất trường Yên Phụ, nói vỡ tiếng ồ ồ mặt sùi trứng cá, chúng nó cứ bảo tôi là con gái. Nhiều thằng cặp đôi với tôi, đòi làm vợ chồng. Có hôm chúng nó tranh vợ đánh nhau lung tung. Có đứa xô vào ôm chặt, sờ soạng toạc cả đũng quần tôi. Nhiều hôm đi học không dám đến sân trường sớm. Phải lẩn vào trong ngõ Trúc Lạc, nghe trống mới chạy ù đến sắp hàng vào lớp.
    ...
    Giọt gianh lách tách mái nứa gọi về những đêm ma quái, rùng rợn, say đắm. Bàn tay ma ở đâu rờn vào. Không phải. Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm. Hai bàn tay mềm mại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần xuống dần khắp mình trần truồng trong mảnh chăn dạ. Bóng tối bập bùng lên như ngọn lửa đen không có ánh, cái lạnh đêm mưa rừng ấm dần lên. Chẳng còn biết đương ở đâu, mình là ai, hai cơ thể con người quằn quại, quấn quít, cánh tay, cặp đùi thong chão trói lại, thít lại, giằng ra. Niềm hoan lạc trong tôi vỡ ra, dữ dội giằng ngửa cái xác thịt kia.
    ...
    Rồi như chiêm bao, tôi ngã ra, thống khoái. Im lặng. Nghe mưa rơi xuống tàu lá chuối trong đêm và cái mệt dịu dàng trong mình. Giữa lúc ấy, hai bàn tay mềm như lụa lại vuốt lên mặt. Làn môi và hơi thở nóng như than bò vào mắt, xuống vú, xuống roan, xuống bẹn… Cơn sướng lại cồn lên cho đến lúc ngã cả ra, rúc vào nhau. Rồi bàn tay dịu dàng lại vuốt lên mặt. Lần này thì tôi lữ lả, tôi nguôi ra rên ư ử, như con điếm mê tơi không nhớ nổi người thứ mấy, thứ mấy nữa.

    Trời rạng sáng. Xuân Diệu trở về màn mình lúc nào không biết. Tôi he hé mắt nhớ lại những hứng thú khủng khiếp. Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã trơ ra khi sáng bạch…


    (Tô Hoài, 1992, Hồi ký Cát bụi chân ai)





    TRÍCH: facebook.com/dainamempireball/photos/a.1979470148780555/2208989779161923

  4. The Following User Says Thank You to khangtran For This Useful Post:

    lainguyen0202001 (13-07-2019)

  5. #3
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    251
    Thanks
    19
    Thanked 174 Times in 98 Posts
    Thẻ
    174
    XUÂN DIỆU VÀ HOÀNG CÁT
    Nhà thơ Xuân Diệu được mệnh danh là "Ông hoàng của thơ tình". Không biết có bao nhiêu cô gái mơ mộng trở thành "đối tượng" trong thơ tình Xuân Diệu, thế nhưng có ai ngờ, một trong những "nàng thơ" của nhà thơ Xuân Diệu... lại là một người đàn ông.


    NHÀ THƠ XUÂN DIỆU TRONG HỒI ỨC CỦA NHÀ THƠ HOÀNG CÁT.


    Nói về mối quan hệ giữa nhà thơ Xuân Diệu và mình, nhà thơ Hoàng Cát thừa nhận, có một tình yêu đặc biệt về phía Xuân Diệu, còn ông thì chỉ là thương.


    "Lần đầu tôi gặp Xuân Diệu là năm 1958, lúc ấy tôi đang hớt hải đi tìm trâu đi lạc thì gặp anh Xuân Diệu ngồi nghỉ dưới tán cây giữa đồng làng. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy đã như là số phận, để sau này, khi tôi đi học tại trường viết văn Quảng Bá tôi được anh Xuân Diệu nâng đỡ, cho về nhà ở cùng. Cũng từ thuở ấy, cuộc sống của tôi đã thuộc về anh Xuân Diệu.

    Tôi thấy thương anh Xuân Diệu nhiều lắm. Anh Xuân Diệu yêu tôi, một tình yêu cao cả, thiêng liêng và bao bọc. Tôi biết điều đó và luôn thương xót anh ấy. Thương anh và chiều chuộng anh để anh không thấy buồn, không lẻ loi, bởi trái tim anh Diệu đã quá cô đơn rồi.

    Anh Xuân Diệu lạ lắm, khi quan tâm đến ai là dành hết tình cảm và thời gian chăm sóc. Tôi hồi đó đi học nhưng mỗi tháng được anh Diệu cho 5 đồng (khi mà mỗi bát phở chỉ 2 hào). Anh bao bọc cho đến khi tôi ra trường, đi làm thì mới thôi. Ngày tôi lên đường nhập ngũ, anh Xuân Diệu buồn lắm, anh viết một bài thơ dài tiễn biệt tôi, bài thơ "Em đi":

    "Tặng Hoàng Cát

    Em đi, để tấm lòng son mãi
    Như ánh đèn chong, như ngôi sao.
    Em đi, một tấm lòng lưu lại
    Anh nhớ thương em, lệ muốn trào.

    Ôi Cát! Hôm vừa tiễn ở ga
    Chưa chi ta đã phải chia xa!
    Nụ cười em nở, tay em vẫy
    Ôi mặt em thương như đoá hoa.

    Em hỡi! Đường kia vướng những gì
    Mà anh mang nặng bước em đi
    Em ơi, anh thấy như anh đứng
    Ôm mãi chân em chẳng chịu lìa.

    Nhưng bóng em đi khuất rồi,
    Đứa lìa khúc ruột của anh thôi!
    Tình ta như mối dây muôn dặm
    Buộc mãi đôi chân, dẫu cách vời.

    Em hẹn sau đây sẽ trở về
    Sống cùng anh lại những say mê
    Áo chăn em gửi cho anh giữ
    Xin gửi cùng em cả hẹn thề!

    Một tấm lòng em sâu biết bao
    Để anh thương mãi, biết làm sao!
    Em đi xa cách, em ơi Cát
    Em chớ buồn, nghe! Anh nhớ, yêu...

    23 giờ 30 ngày 11/7/1965"


    Khi được hỏi tại sao hồi ấy cả xã hội kỳ thị "tình trai", mà ông và nhà thơ Xuân Diệu có thể yên ổn vượt qua? Nhà thơ Hoàng Cát trả lời: "...Tôi không sợ hãi vì những gì anh Xuân Diệu đã trao gửi, vì chúng tôi tin rằng mình đã làm mọi điều tốt nhất cho nhau, cho thi ca."





    TRÍCH: facebook.com/dainamempireball/photos/a.1979470148780555/2273496049377962/

  6. The Following 4 Users Say Thank You to khangtran For This Useful Post:

    astrologist (08-08-2019), dapeden (14-07-2019), lainguyen0202001 (13-07-2019), Nguyen Cuong (15-07-2019)

  7. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Đến từ
    Caprarico
    Bài gửi
    136
    Thanks
    1111
    Thanked 68 Times in 47 Posts
    Thẻ
    68
    Nhìn ai cũng menly anh nhỉ? Hay là do ngày xưa, chính cái chất mộc mạc, ko mỹ phẩm, ko áo quần trơn láng điệu đà nên họ men như thế!

  8. #5
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    251
    Thanks
    19
    Thanked 174 Times in 98 Posts
    Thẻ
    174
    Quote Nguyên văn bởi lainguyen0202001 Xem bài viết
    Nhìn ai cũng menly anh nhỉ? Hay là do ngày xưa, chính cái chất mộc mạc, ko mỹ phẩm, ko áo quần trơn láng điệu đà nên họ men như thế!
    với lại ngày xưa cũng còn đang chiến tranh nên là phải mạnh mẽ lên chăng?

  9. The Following 2 Users Say Thank You to khangtran For This Useful Post:

    dapeden (14-07-2019), lainguyen0202001 (14-07-2019)

  10. #6
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    251
    Thanks
    19
    Thanked 174 Times in 98 Posts
    Thẻ
    174
    Đúng là ko thể ngờ là ngày xưa đồng tính bị kì thị như vầy mà những tác phẩm hồi kí này vẫn được xuất bản thì cũng khá là cũng lạ lắm à nghen.

  11. The Following 2 Users Say Thank You to khangtran For This Useful Post:

    dapeden (14-07-2019), lainguyen0202001 (14-07-2019)

  12. #7
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Đến từ
    Caprarico
    Bài gửi
    136
    Thanks
    1111
    Thanked 68 Times in 47 Posts
    Thẻ
    68
    Dạ ko phải do chiến tranh đâu anh!

  13. #8
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Đến từ
    Caprarico
    Bài gửi
    136
    Thanks
    1111
    Thanked 68 Times in 47 Posts
    Thẻ
    68
    Em nghĩ là do xã hội chưa phát triển nên trông giới mình thời ấy hơi "bụi bặm" nên nó menly hơn ấy anh

  14. #9
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Bài gửi
    251
    Thanks
    19
    Thanked 174 Times in 98 Posts
    Thẻ
    174
    Quote Nguyên văn bởi lainguyen0202001 Xem bài viết
    Em nghĩ là do xã hội chưa phát triển nên trông giới mình thời ấy hơi "bụi bặm" nên nó menly hơn ấy anh
    ngày xưa thì giới tính thứ 3 thì thấy là con trai ko có ẻo lả như thời nay nhiều. nếu có thì cùng lắm là trong lính này nọ, lâu lâu giả gái này nọ, cho nó vui nhà vui cửa. cơ mà ko ngờ là Xuân Diệu cũng ghê thiệt, làm tình với 3 chàng nhà thơ nhà văn mới ghê.

  15. The Following User Says Thank You to khangtran For This Useful Post:

    KHANG KA (02-08-2019)

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 2 người đọc bài này. (0 thành viên và 2 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình