THÔNG BÁO MỚI NHẤT


+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Chạy theo anh ấy

  1. #1
    Tham gia ngày
    Nov 2018
    Bài gửi
    3
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 1 Post
    Thẻ
    3

    Chạy theo anh ấy

    Chương 1 : Nhìn trúng anh ấy

    Lần đầu tiên Hải Linh nhìn trúng người con trai đó , hai người đứng đối diện nhưng lại cách nhau 1 bức tường , anh đang trong phòng tập Aikido , cùng 1 tên trai khác mồ hôi đầm đìa , quần áo xốc xếch cuộn vào nhau mà lăn lộn. Chàng trai quật ngã người kia , theo thói quen mà cong đôi mắt ngẩn đầu cười. Hai đôi mắt tình cờ gặp gỡ, trong phút chốc trái tim nẩy lên một nhịp, bối rối chưa kịp tan , bàn tay Hải Linh đã bị thằng bạn thân lôi xềnh xệch về phía bể bơi ....
    Lần thứ hai Hải Linh nhìn trúng người con trai đó , hai người lại đứng đối diện nhau , cánh nhau một cái cửa sổ , anh đang trong phòng tập piano ,cúi đầu lướt theo từng phím nhạc , trong phút cao trào , anh nhắm đôi mắt , ngẩn đầu phiêu theo giai điệu. Thế giới xung quanh Hải Linh như xoay tròn, chưa kịp hết ngây ngốc đã bị thằng bạn thân lôi xồng xộc về phía phòng dạy nấu ăn.
    Lần thứ ba , Hải Linh lại bị nhìn trúng người con trai đó , hai người lại đứng đối diện nhau , cách nhau một hàng rào mắt cáo , anh đang cùng bạn bè chơi bóng rổ , Hải Linh không biết tự lúc nào đã áp mặt sát vào hang rào sắt mà ngắm nhìn anh. Nhìn xuất thần đến nỗi trái bóng rổ bay đến đập thẳng dô trong mặt cũng không biết.... Anh chạy đến trước mặt Hải Linh , ánh mắt lo lắng của anh nhìn Hải Linh lấp lánh đầy ánh mặt trời , chưa kịp nhận ra mình đang choáng váng , tay Hải Linh đã bị thằng bạn thân lôi bền bệt về phía phòng y tế.
    "Đỡ đau chưa ? " Bân Bảo đưa mắt dò xét lên cánh mũi đã sưng to của Hải Linh " Mũi giả sửa ở đâu mà chắc ghê , đập nguyên trái banh dô mà không vẹo "
    "Bảo Bảo ! " Hải Linh mặt vẫn thất thần , nhìn vô định " Mẹ tao đã dặn , không được yêu sớm , tuổi mình phải lo học hành , năm nay lại là năm quan trọng ".
    Bân Bảo đưa tay lên trán Hiểu Nam " không có sốt "
    " Nhưng tao coi phim , người ta nói , khi tình duyên đã đến , có chạy cũng không thoát " Hải Linh hoàn toàn phớt lờ ánh mắt khinh bỉ của người kia.
    " Bị bóng đập đến mất khả năng tư duy , có vẻ rất nặng? " Bân Bảo quay sang cô y sỹ đang trực phòng y tế hỏi đầy lo lắng.
    " Xem , có bị hỏng chỗ nào không " Bân Bảo vịn đầu Hải Linh xoay qua xoay lại , lắc lắc " não lắc nghe lóc cóc nè."
    " Thế giới lớn đến vậy , mà anh ấy vẫn liên tục tình cờ cười với tao , cuộc đời này của tao , chắc chắn là dành cho anh ấy " Hải Linh má ửng đỏ , thẹn thùng đưa 2 tay ôm mặt.
    " Đừng làm tao sợ " Bân Bảo kích động lay mạnh " Mày có bề gì tao không đẻ kịp trả cho má mày đâu á "
    Hải Linh một cước đá bay thằng bạn thân sát phong cảnh " Tao không đùa "
    ........
    Năm đó vừa nghỉ hè lớp 8, phát triển nhanh hơn bình thường ,Hải Linh 14 tuổi đã cao 1m65 , thân hình mập mạp khỏe mạnh, lại năng động hào sảng , thực giống với cái tên mẹ đặt , Hải Linh , nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy 1 chút nào con gái.... Nhưng rốt cuộc , Hải Linh vẫn là con gái , ở độ tuổi học sinh đầy mơ mộng nhìn trúng 1 anh chàng nào đó cũng là điều dễ hiểu. Sau ba lần tình cờ cô quyết tâm biến nó thành định mệnh , cùng đứa bạn thân ẩn nấp rình mò , cuối cùng cũng biết được , anh chàng đó tên là Khởi Long , lớn hơn cô 3 tháng tuổi , hiện đang sinh hoạt tại câu lạc bộ Aikido của quận , chơi được 3 loại nhạc cụ , thể thao giỏi , thành tích học tập dĩ nhiên cũng giỏi , ngoại hình sáng láng ,nghe nói gia đình cũng rất có thế lực . Nhắc đến Khởi Long , đồng trang lứa thành phố S ít ai lại không biết. Số ít đó vừa ngay lại là Hải Linh , vì ngoại hình , vì tính cách , thực sự bạn bè cũng không có mấy người , có chăng chính là thằng bạn thân đang ngồi bên cạnh.
    " Tao ủng hộ tình yêu đầu đời của mày , nhưng tại sao tao phải đi học aikido? " Bân Bảo liếc nhìn Hải Linh.
    " Vì Khởi Long cũng sinh hoạt ở đây " Hải Linh không nhanh không chậm điền hai tờ đơn đăng kí đưa cho người ngồi bàn ghi danh aikido
    Bân Bảo:" Liên quan gì đến tao "
    Hải Linh:" Vì tao sẽ bắt đầu phát triển mối quan hệ từ chỗ này "
    Bân Bảo:" Vẫn không thấy có gì liên quan đến tao "
    Hải Linh rất ít bạn , do thân hình quá khổ , tính tình lại như con trai , mac dù rất hòa đồng vẫn không tránh khỏi bị đánh giá như loại không bình thường , bị cô lập , bị xa lánh. Đứng trước người con trai kia , lại càng phi thường thiếu tự tin , vớt vát duy nhất chỉ có thằng bạn thân , phải lôi nó theo ....
    " Được học thử miễn phí 1 tháng , coi như học cho biết đi , sau một tháng nếu cảm thấy không thích , tao cũng không ép mày nữa " Hải Linh xuống nước năng nỉ
    " Một tháng thôi đấy " ai đó đồng í đầy miễn cưỡng.
    Hải Linh và Bân Bảo cùng nhóm người mới ghi danh , hầu như toàn là nữ. Động cơ ghi danh không nhìn cũng biết là như nhau. Có người còn mặt dày , thì thầm ham muốn được cùng hot boy kia đấu vật , lăn lộn trên sàn . Bân Bảo và Hải Linh không khỏi cười thầm , người mới được 1 vị sư phụ luống tuổi chỉ dạy căn bản , còn Khởi Long luôn ngồi hang đầu bên lớp cao cấp , ngoài rèn luyện còn hỗ trợ sư phụ chỉ dạy các sư đệ đồng môn...Hải Linh , hài lòng với vị trí gần người kia trong bán kính 100m , hài lòng với suy nghĩ đang cùng với người kia ở chung 1 căn phòng , hài lòng với thời khóa biểu 3 ngày 1 tuần được gặp người đó ....
    Thời gian cứ vậy mà thầm lặng trôi , Hải Linh với thể lực và hình thể vượt trội rốt cuộc nhanh chóng được sang ngồi ở vị trí đệ tử chính thức. Khoảng cách với người kia cũng dần gần lại .Vận động nhiều , còn giảm được 1 ít mỡ thừa nữa, nhưng cơ bắp cũng theo đó mà rõ ràng hơn....Cho đến kết thúc học kì một năm lớp 9. Lúc này, tiết trời bắt đầu vào xuân , trong không khí se se lạnh , sau khi vứt được hòn đá thi học kì nặng nề , Hải Linh ôm tâm trạng cực tốt đến phòng tập , phải nhìn ngắm anh ấy cho đủ bù kì nghỉ xuân sắp tới.
    " Khởi Long năm nay lại đi ra thành H nghỉ xuân à " Một huynh trưởng hỏi.
    " Dạ không anh , mẹ em muốn em đậu vào Khương Ninh , nên phải cố gắng từ bây giờ a, tạm thời không vui chơi giải trí , sau lễ em cũng sẽ ít sinh hoạt câu lạc bộ lại " Khởi Long cùng huynh trưởng kia đối thoại thêm dăm ba câu nữa , nhưng Hải Linh chỉ nghe thấy tiếng quạt trần đang quay vùn vụt trên đầu....
    "Tao muốn thi vào Khương Ninh" Hải Linh nhìn Bân Bảo vô cùng quả quyết.
    "Nếu ngay lập tức bây giờ mày bán mạng mà học cho đến khi thi tốt nghiệp , miễng cưỡng tỉ lệ đậu là 50% " Bân Bảo cũng vô cùng nghiêm túc , hơi nhíu mày lại suy nghĩ " 1 là đậu , 2 là rớt , tỉ lệ thành công là 50%. "
    " Khương Ninh cũng tốt , từ khi nào mày lại biết suy nghĩ quá vậy , không sao , tao ủng hộ mày " Bân Bảo , cho cùng vẫn là 1 đứa bạn tốt.
    "..."
    "không phải chứ , Khởi Long thi vào Khương Ninh ????" Bân Bảo , chính xác là 1 đứa bạn tốt , chỉ nhìn thôi là biết luôn khối thịt mỡ kia đang nghĩ cái gì.
    Bân Bảo thở ra một hơi " mày suy nghĩ kĩ chưa , Khương Ninh là trường cấp 3 chuẩn quốc gia , top đầu thành phố , tỉ lệ chọi phi thường cao ". Lại khinh bỉ mà lườm Hải Linh " Cho dù có đậu , mày cũng không chắc học cùng lớp với người ta , đừng xài lại cái câu chỉ cần mỗi ngày gặp người ta là được! Mày tự nhìn lại xem , nửa năm nay , ngoài ngồi nhìn người ta ra , mày đã có tiến triển gì đâu. "
    " Đứng gần anh ấy trong bán kính 50 met " Hải Linh miễng cưỡng cười cười " Chỉ cần đậu vào Khương Ninh , chẳng phải tỉ lệ chung lớp với anh ấy là 50% hay sao. Chỉ cần mày cũng đậu , hay đứa mình cộng lại , chính là 100% rồi."
    " Liên quan gì tao ??? "
    " Ghét ghê , hai đứa mình tuy 2 mà một "
    " Đừng làm tao buồn nôn "
    "Khương Ninh phải nói là cực tốt luôn á , chế độ học bổng phong phú , nhiều câu lạc bộ , tỉ lệ đậu đại học cũng vô cùng cao , bước được 1 chân vào Khương Ninh , đời mày coi như thành công một nửa rồi á" Hải Linh ra sức dụ dỗ.
    " Vẫn không được "
    " Tía má sẽ vô cùng hãnh diện , hàng xóm sẽ nhìn mày với ánh mắt nhìn con nhà người ta , bạn thân của mày là tao cũng vô cùng nở mặt " Hải Linh bắt đầu khoa trương.
    " Không được là không được "
    " Bảo Bảoooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooo ooooo"
    " Mày phải thành thành thật thật mà ăn kiêng ngay từ bây giờ "
    " ???? "
    Cho dù động cơ có đen tối đến đâu , quả thực Khương Ninh là một mục tiêu rất tốt , vô cùng tốt . Bình thường sức học của Bân Bảo và Hải Linh cũng không tồi. Thành tích không đến mức suất sắc chỉ vì cảm thấy không cần thiết , tuổi trẻ , chính là phải hưởng thụ a, chỉ cần không mất căng bản , không rớt ra top khá là được . Còn nửa năm để cố gắng ,không quá thông minh xuất chúng , nhưng cũng không đến nỗi chậm chạm ì độn. Bán mạng mà học thì miễn cưỡng không phải không có cửa đậu vào Khương Ninh.
    Tuy nhiên , vấn đề không nằm ở đó. Với tính cách tự ti của Hải Linh , Bân Bảo biết rõ , hết 3 năm cấp 3 , giỏi lắm là đến gần người ta trong vòng 10 bước đã là thành tựu trọn đời . Học hết cấp 3 rồi sao ? Khởi Long , chỉ nhìn thôi cũng đoán ra được gia đình đã trải sẵn thảm cho đi du học , Hiểu Nam có thể ngây ngốc mà bám theo người ta qua nước ngoài sao, mà cho dù vẫn ở trong nước , Bân Bảo cũng không thể cả đời cùng Hải Linh chạy theo sau 1 thằng con trai nào đó .
    Lại nghĩ tiếp về Khởi Long , người ta từ cốt cách tới gia thế càng lớn sẽ càng trở thành hình mẫu lí tưởng của mọi cô gái , Hải Linh trong 3 năm cấp 3 không tranh thủ , càng về sau càng không có cơ hội.
    Hải Linh thiếu tự tin nhất , chính là ngoại hình , nên mãi vẫn chỉ là đứng một góc nhìn về người kia. Ban đầu Bân Bảo nghĩ Hải Linh chính là say nắng nhất thời , không ngờ cơn say này kéo dài nữa năm không có dấu hiệu hạ nhiệt mà càng ngày càng tiềm ẩn nguy cơ bùng phát thành đại dịch . Bân Bảo mượn gió bẻ măng , bắt Hải Linh thay đổi không chỉ ngoại hình mà còn cả tâm tính.
    Những ngày sau đó , Hải Linh chính là sống trong địa ngục , thời khóa biển ăn ngủ học được Bân Bảo tính toán siết chặt đến từng giây. Bân Bảo còn đến thẳng nhà , yêu cầu phụ huynh hỗ trợ , cắt giảm chi tiêu , giám sát chặt chẽ , tiệt mọi đường tích mỡ của Hiểu Nam. Bân Bảo sống cũng không khá hơn , Hải Linh không hổ là bạn tốt , có chết cũng phải kéo Bân Bảo theo cùng ...
    Kết thúc mùa hè , Hải Linh thành công giảm còn 55kg miễn cưỡng mặc áo dài cũng không cosplay đòn bánh tét. Bân Bảo cao thêm 3cm , đứng giữa đám đông vẫn còn nhạt nhòa. Ngày cầm giấy báo trúng tuyển vào Khương Ninh , cả hai mừng mừng tủi tủi mà nhìn nhau. Một tờ giấy nhỏ , nhưng phải đổi bằng biết bao nhiu máu và nước mắt. Đến mãi sau này , khi nhớ lại , vẫn không khỏi cảm khái , những năm tháng đó , chúng ta vì nhìn trúng anh ấy mà đã chạy theo một đoạn đường thật xa.....

  2. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2018
    Bài gửi
    3
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 1 Post
    Thẻ
    3
    Chương 2 :Chúc Long vs Bạo Bạo Long

    Ngày đầu tiên nhập học ,tòa nhà B , tầng trệt, lớp 10C, bàn số 4 hàng thứ 2
    " Chỗ này đã có ai ngồi chưa Bân Bảo " người kia thân hình cao gần 1m8 , nụ cười chói sáng 1 góc phòng. Chỉ 1 học kì với một mùa hè thôi , có cần phải cao nhanh như vậy không.
    " Vẫn chưa , Long ca !" Bân Bảo có hơi bất ngờ một chút , nhìn Khởi Long.
    Khởi Long " Sao vậy ?"
    Bân Bảo " không nghĩ cậu biết tên tôi "
    Khởi Long cười khì " Cậu đã gọi là Long ca , tôi không biết tên cậu có phải là quá mất mặt không "
    Hơn nửa năm sinh hoạt ở câu lạc bộ , mặc dù Bân Bảo vẫn luôn kè kè bên Hải Linh ở khu người mới , còn Khởi Long bận rộn tập tập dạy dạy bên lớp chính thức. Nhưng cặp đôi số 10 của Hải Linh - Bân Bảo quả thật rất bắt mắt. Hải Linh bên cạnh Bân Bảo luôn thoải mái hết sức mà thô lỗ bạo hành lớn tiếng , không chú ý đến cũng khó. Trong mắt Khởi Long , đôi này nhìn khá thú vị.
    Ngày đầu tiên nhập học , chỉ bước từ cổng vào đến lớp Khởi Long không biết đã chịu bao nhiu ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của nữ sinh rồi. Vào lớp gặp được Bân Bảo , vừa vặn có thể gọi là người quen , ngồi cạnh người này vẫn là tránh được 1 phần phiền phức .
    Khởi Long " Chúng ta đã vật qua 1 lần rồi "
    Bân Bảo " Không phải chứ, chỉ là diễn tập hướng dẫn cậu cũng nhớ "
    " Cậu cũng nhớ , sao tôi lại không " Khởi Long vẫn nụ cười xã giao nhưng khiến cho người ta ấm áp " Nhờ cậu 1 việc , bất chấp lí do gì cũng hãy ngồi bên cạnh tôi "
    " ..."
    " Không phải ý đó ..." Khởi Long cảm thấy cách diễn đạt của mình có chút không đúng.
    " tôi cũng không có ý định nhường chỗ này cho ai cả " Bân Bảo cũng tỉnh như không.
    "..."
    "Cũng không phải như ý cậu nghĩ đâu " Bân Bảo quay sang Khởi Long cười nhẹ
    Tâm tư đầy í vị , đây chính là thiên thời địa lợi , người hơi lệch 1 chút nhưng cũng có thể gọi là nhân hòa. Suy nghĩ bộ dạng Hải Linh khi biết Khởi Long chủ động ngồi với mình. Rồi lại nghĩ mình lỡ dở người từ chối lời ban nãy. Hải Linh sẽ bạo hành như thế nào , mặt Bân Bảo thay đổi đến 50 sắc thái . Khởi Long nhìn cảm xúc biến đổi dạt dào trên mặt Bân Bảo , không khỏi suy nghĩ " mình ngồi đây liệu có sai lầm không ? "
    " Cũng lâu rồi không thấy cậu đến tập ? " Khởi Long rất biết cách gợi chuyện.
    " À, tập trung ôn thi tốt nghiệp , nên tạm nghỉ " Bân Bảo trả lời nhàn nhạt , trong bụng không ngưng nguyền rủa " Ông đây trải qua nửa năm sống trong địa ngục là vì ai , vì ai chứ hả "
    "Vương Khởi Long , mày bước ra đây !"
    Chưa kịp rủa xả đã có người làm thay. Một tiếng gào thất thanh vang vọng phòng học. Mọi người còn đang ngơ ngác nhìn nhau thì thanh niên kia đã tiếp
    " Má ! thằng hèn , mày thò mặt ra đây cho tao ."
    Bân Bảo đang lơ ngơ nhìn ra ngoài cửa lớp xem chuyện gì , đã bị Khởi Long cầm tay , nhẹ nhàng đi ra cửa sau " Đi , ta đi tham quan trường mới 1 chút "
    "Long ca , hình như có người kiếm cậu á "
    " Không cần phải quan tâm , thằng đó nó điên rồi " Khởi Long thản nhiên phớt lờ
    "..."
    " Bách Bân Bảo! "
    Lại thêm 1 tiếng hét chói tai làm hai người giật thót . Hải Linh sau khi nhận lớp , đọc qua danh sách lớp ôm 1 bầu thất vọng cùng bực dọc đi tìm lớp Bân Bảo. Nào ngờ chưa kịp đến lớp đã thấy người. Mà tận hai người , đang tay trung tay tung tăng ngoài hành lan. Vì con tim bối rối nên âm lượng phát ra cũng bối rối theo , người đang đứng ở đầu cửa lớp kia nghe thấy ồn ào cũng bối rối chạy lại.
    Hải Linh " Ha ! Bảo Bảo , trùng hợp ghê ...."
    Chúc Long " Ha ! chó Long , ra mày trốn ở đây ..."
    Bân Bảo " Ha ! Linh heo , tao cũng đang tính đi tìm mày ... "
    Khởi Long " Ha ! ku Chúc , hình như tao ko quen mày ... "
    Bân Bảo lén vùng tay ra khỏi Khởi Long , nhanh chóng khoác vai Hải Linh lẩn đi mất , Chúc Long thì kích động đuổi theo Khởi Long đang quay lưng bỏ đi .
    Thì thầm vụng trộm , gào thét huyên náo , ngày đầu tiên ở Khương Ninh đã trôi qua êm đềm như vậy đó ....
    " Thật không ! " tiếng Hải Linh hét lên chấn động cả canteen giờ ăn trưa ." Không gạt tao chứ, thật là có chuyện trùng hợp may mắn vậy sao "
    " Ừ " Bân Bảo thở ra một hơi sau khi kể hết chuyện buổi sáng cho Hải Linh nghe " Mọi thứ đều thuận lợi , tiếp theo mình làm gì nữa? "
    " Ờ , tiếp theo mình làm gì nữa ?" Hải Linh cũng ngớ ra , cô nghĩ đơn giản , chạy theo anh ấy , thật gần anh ấy , để có thể ngày ngày đặt anh ấy trong tầm mắt. Về chuyện bảo rằng mong muốn cùng lớp vs anh ấy là có , nhưng không hề hi vọng đạt được. Không ngờ được thật, nhất thời không biết phải làm gì nữa.....
    Bân Bảo nắm chặt cái muỗng cơm chìa về phía Hải Linh " Mày dám nói âm thầm nhìn nó trong bán kính 10m là mãn nguyện thử coi , tao lập tức mổ chết mày ... "
    Hải Linh bị đâm trúng tim đen , nhất thời lảng tráng ánh mắt của Bân Bảo " À , thằng hồi nãy , mày nói nó tên gì í "
    " Ban nãy nghe nó gọi hình như là Chúc Long thì phải ... " Bân Bảo ngẩm nghĩ.
    " Chúc Long ..... Trần Chúc Long? Thằng đó lớp tao á " Đối với cái tên này Hải Linh khá ấn tượng , chính là lúc tra danh sách lớp . Chữ đầu tiên Hiểu Nam tra là chữ Long đó mà
    " Tốt " Bân Bảo sờ cằm , cười cười đầy thâm hiểm " Đúng là trời cũng giúp mày á ... "
    " Bảo Bảo , mặt mày cười rất đê tiện "
    "Móa , tao lập tức xin chuyển lớp "
    "Dạ , em sai rồi , xin anh đừng làm bậy "
    " ....."
    Những ngày học đầu tiên cứ nhẹ nhàng nhẹ nhàng trôi qua. Khởi Long ngồi bên cạnh Bân Bảo. Hải Linh học chung lớp với Chúc Long. Chúc Long có quan hệ gì đó với Khởi Long. Nếu không có biến cố nào xảy ra, thì tình hình này sẽ không thay đổi cho đến 3 năm nữa. Thiên thời , địa lợi là vậy , tiếc là Bân Bảo tính thiếu 1 vấn đề. Chính là bản thân cậu, và cả Hải Linh nữa , 2 đứa lập dị khép kín, ít giao tiếp đã lâu đến nỗi thế giới chung ngoài nhau ra thì cũng đã quên mất phải kết bạn mới như thế nào. Kết quả là , nhập học đã 1 tháng trôi qua, Bân Bảo nhớ không nổi tên 10 người bạn cùng lớp. Hải Linh còn thảm hơn, mới 1 tháng đã lọt top quái vật của trường....
    Đã giảm được không ít thịt mỡ đợt hè rồi, nhưng tội nghiệp, tấm áo dài trắng không thể nào che hết thể hình vượt trội của Hải Linh so với lũ bạn cùng lớp. Giữa 1 đám lớp 10 èo uộc bắt đầu dậy thì Hải Linh cứ như khủng long giữa bầy nhái. Nhanh chóng lọt vào mắt xanh của cô chủ nhiệm , vượt qua 23 tên thiếu niên giành chức lớp phó lao động. Hiển nhiên trở thành tượng đài trâu bò của lớp.
    Rồi 1 ngày đẹp trời , chính là ngày đến phiên lớp của Hải Linh trực nhật trường. Lớp phó lao động siêu cấp oai phong cầm đầu 23 tên con trai ra quét dọn sân trường. Trái hăng hái chỉ đạo phân công , phải nhiệt tình làm việc. Luôn tay luôn chân không kịp thảnh thơi , ánh mắt lại quét về góc khuất ám muội. Một thân ảnh hơi hơi quen đang âm thầm chuồn đi. Trời nắng nóng , lao động mệt nhoài , Hải Linh huyết khí dâng trào hét lên :
    " Thằng kia đứng lại ! " . Âm thanh sống động tuyệt hảo , đến chim ngừng bay , lá ngừng rơi , cả sân trường rộng lớn đồng loạt dừng lại .
    Cả Chúc Long đang khom người bỏ trốn cũng phải giật nảy mình. Sau 1 giây hết hồn , tất cả quay lại với công việc , chim tiếp tục bay , lá tiếp tục rơi , và Chúc Long coi như không phải mình tiếp tục bỏ trốn. Hải Linh sôi máu , 1 tay bức cúc áo cổ , 1 tay cầm chổi , chạy đuổi theo Chúc Long....
    "Giờ thì tốt rồi, mày nổi tiếng nhất trường rồi đó " Bân Bảo lấy tay day day trán " Nghĩ sao mà cầm chổi đuổi nó mấy vòng sân trường "
    Cuối mặt chịu đựng ánh mắt kì thị của mọi người xung quanh. Chúc Long , không chỉ cái tên giống Khởi Long , mà giống hầu như mọi thứ. Ngoại hình khôi ngô sáng sủa , gia đình giàu có, thành tích học cũng vô cùng tốt .Sau Khởi Long , cùng 1 người nữa là á khoa của khối 10 năm nay. Siêu cấp bạo long đại chiến hot boy top 3 Khương Ninh - câu chuyện sốt dẻo này 1 tuần rồi mọi người bàn tán vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
    Nếu Hải Linh vì ngoại hình quá khổ , vì cá tính thẳng tắp mà bị kì thị , bị cô lập. Thì Bân Bảo chính là đơn thuần tự kỉ , cậu thích đơn giản , thích yên lặng 1 mình ,thích bình bình an an ngày qua ngày. Nếu không phải Hải Linh bước vào cuộc sống của cậu , lôi cậu cùng chạy , thì đến bây giờ thế giới cũng không biết được đang có 1 người sống tên là Bân Bảo. Bân Bảo đặc biệt sợ đám đông , sợ những ánh mắt dò xét , những lời râm ran. Chỉ muốn thành người tàng hình , chỉ muốn hòa tan vào giữa mọi người , để không một ai chú ý đến. Vậy mà, ở bên cạnh Hải Linh lúc này , sự chú ý cứ không ngừng kéo đến. Lại nói , cậu ở cùng Hải Linh , cặp đôi số 10 quái đản lại càng gây chú ý.
    "Thì ra Chúc Long với Khởi Long là bạn thuở nhỏ" Hải Linh kéo Bân Bảo trở lại bàn ăn "Bạn vô cùng thân thiết , nhưng không biết vì sao đến năm câp 2 thì hai người trở mặt. Chúc Long coi Khởi Long như kẻ thù , còn Khởi Long xem Chúc Long như không khí"
    "Wow! Lợi hại , mới có 1 tháng đã hòa nhập cộng đồng rồi á" Bân Bảo ngạc nhiên nhìn Hải Linh
    "Cũng không hẳn , tao nghe lỏm bọn con gái bàn tán thôi" Hải Linh gãi gãi đầu , hình dung không một chút nào gọi là nữ tính - Chuyện của hot boy , không phải chỉ riêng tụi mình tò mò đâu.
    "Chỉ có 1 mình mày thôi , không có tụi mình ở đây ha" Bân Bảo rũ bỏ trách nhiệm ngay lập tức.
    "Mày nói xem , hai người đó có phải yêu cùng 1 người , vì tranh giành mà tuổi trẻ nông nổi trở mặt thành thù không" Hải Linh bắt đầu phát huy trí tưởng tượng .
    "Dĩ nhiên là không, tôi và cậu ta chưa bao giờ cùng thích một thứ , hoàn toàn không có điểm chung gì" Khởi Long bất chợt cầm khay thức ăn đặt xuống bàn "Chỗ này có ai ngồi chưa Bảo Bảo ?"
    Bân Bảo ra hiệu không có ai , Khởi Long hoàn toàn không để ý đến Hải Linh đã hóa đá bên cạnh , ngồi xuống thở phào. " Chỉ có chổ này là an toàn nhất "
    Sợ Khởi Long lại nói mấy lời ám muội như lần trước Bân Bảo chặng đầu trước " Bị các em bám quá hả. Long ca , đẹp trai quá cũng khổ ha ."
    Khởi Long cau mày, hình dung lại vô cùng đáng yêu, một hit đập tan trái tim của Hải Linh "Không có vui. Ngày nào tôi ăn cơm cũng rất phiền. "
    Hải Linh lấy lại bình tĩnh, nhưng đối diện với Khởi Long thì vẫn ấp úng " Hồi nãy, tôi không có ý .... Long ca.... "
    Khởi Long " Tôi hiểu mà, à , sau này mình hẹn ăn trưa chung nhé ? "
    Bân Bảo mặt sầm xuống , biết ngay thế nào tên này cũng sẽ nói những lời dễ gây hiểu lầm , mình có thể tỉnh táo , còn người kia a ! Hải Linh mém chút nữa thì ngất.
    Khởi Long nhìn mặt Bân Bảo , lại nhìn sắc thái của Hải Linh , vội vàng thanh minh " Không phải như cậu nghĩ đâu, chỉ là.... "
    " Ngồi chung với mày thì không con nào dám tới gần, ý là như vậy đó " Bân Bảo phiên dịch
    " Á , không phải , không phải...... " Khởi Long bị nói trúng tim đen , nhất thời không biết nói làm sao
    " Không sao hết, sau này 2 đứa tui ngồi đây với Long ca , khỏi lo ruồi muỗi vo ve " Hải Linh cười toe , cô gái này , vẫn luôn là như vậy vô tư và phóng khoáng. Tiếc là , biểu hiện có chút sai sai , đáng lẽ phải là cô gái nhiệt tình bên chàng trai mà cô yêu . Tình trạng lúc này , dùng từ anh em huynh đệ nghe có vẻ đúng hơn... Bân Bảo chỉ biết lắc đầu thở dài.
    Một lần nữa biểu hiện bất ngờ của Hải Linh làm cho suy nghĩ của Khởi Long được củng cố " Cặp này thật sự rất thú vị "
    Khởi Long " à , lâu rồi không thấy hai người đến câu lạc bộ "
    Hải Linh " Long ca , cậu nhớ cả 2 đứa tui hả "
    Khởi Long " Cậu đã gọi tôi là Long ca , tôi không nhớ cậu có phải là quá mất mặt không , Hải Linh !
    Bân Bảo " ... "
    Hải Linh mở to mắt đầy xúc động.
    Khởi Long cười cười " Chúng ta đã vật qua một lần "
    Hải Linh " Không phải chứ , chỉ là vật hướng dẫn mà cậu cũng nhớ "
    Khởi Long không nhịn được cười phụt ra thành tiếng " Hai người quả thật rất giống nhau. Haha!"
    Hải Linh không hiểu chuyện gì tiếp tục trả lời " Tụi tui phải ôn thi vào đây nè , phải cố gắng nỗ lực rất nhiều á , nên mới tạm nghỉ một thời gian "
    Bân Bảo mặt đỏ dần lên " Mày bớt nói, lo ăn đi. Cả cậu nữa Long ca "
    Khởi Long " Vậy bao giờ đi tập lại "
    Bân Bảo " Tôi rất bận "
    Hải Linh " Nó rảnh lắm , Long ca, cậu tập giờ nào "
    Khởi Long " Dạo này là hai tư sáu "
    Hải Linh " Vậy tụi tui cũng đi hai tư sáu "
    Bân Bảo " Tao chưa hề nói là sẽ đi "
    Hải Linh " À Long ca , tập bao lâu thì đạt đến trình độ của cậu "
    Khởi Long " Uhm , nếu chăm chỉ thì khoảng 2 năm thôi "
    Hải Linh " Tụi tui sẽ cố gắng luyện tập, cậu cũng giúp hướng dẫn tụi tui nha "
    Bân Bảo day day trán , cái con thiểu năng này , cơ hội 1 kèm 1 sờ sờ ngay trước mắt , tao đã cố lảng đi , sao cứ phải lôi tao vào. Cố í ra hiệu đá vào chân Hải Linh một cái.
    Hải Linh " úi , sao mày đá tao "
    Bân Bảo " ... "
    Bàn ăn tiếp tục nhốn nháo , Hải Linh tràn đầy năng lượng kể chuyện, Khởi Long đầy hứng thú nghe chuyện, Bân Bảo muốn biến thành cái bóng đèn . Còn ngoài xa xa , là nhiều ánh mắt của cả nam sinh và nữ sinh , ganh tị và ngưỡng mộ.....

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Thành viên đã đọc chủ đề này: 20

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình