+ Trả lời chủ đề
Trang 5/5 ĐầuĐầu ... 3 4 5
Hiện kết quả từ 41 tới 49 của 49

Chủ đề: Chuông gió

  1. #41
    Tham gia ngày
    Mar 2018
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    39
    Thanks
    25
    Thanked 34 Times in 23 Posts
    Thẻ
    34
    Nhắm mắt thấy mùa hè.





    Một trong những cảnh mình thích nhất phim.



    Hôm trước xong show, ghé rạp phim kịp xem suất cuối của bộ phim này. Một mình ngồi giữa rạp, xung quanh toàn con gái (hoặc là cặp đôi). Mình nghe thấy tiếng khóc thút thít từ đầu phim cho đến cuối. Bộ phim không đủ sức khiến mình khóc, vì cũng còn khá nhiều điểm hơi "bánh bèo" mà mình thì hơi đơ đơ với những thứ đó.



    Không quá xuất sắc, nhưng đốn tim người già nhé em trai.

    Nhưng xuyên suốt cả phim, mình bị ám ảnh đôi mắt của nam chính và người phụ nữ già người Nhật (vai Tomoe). Sự xuất thần từ ánh mắt là điều khiến mình nhớ mãi, cho đến bây giờ. Những thước phim đẹp, câu thoại hay hay, kiểu nghe hơi sến sến, nhưng với những gì đã trải qua, mình phải gật đầu rằng điều đó đúng.



    Và đây là cảnh mình thích nhất.


    Kết phim buồn, nhiều bạn nữ chửi đạo diễn, chửi biên kịch, chửi cả phim luôn, đòi phim phải hoàn hảo hơn. Nhưng mà nếu nó hoàn hảo quá, thì mình lại thấy không tốt. Đôi lúc nên có một chút thiếu sót để người ta tiếc nuối nhiều hơn. Bước ra khỏi rạp chỉ thầm cảm ơn đoàn phim vì một bộ phim đẹp, nhẹ nhàng và sâu lắng. Ai chê thì chê đi. Mình đơn giản chỉ xem, và cảm nhận cho riêng mình.


    Dù sau này đã không còn quá thích nước Nhật như hồi nhỏ, nhưng bộ phim khiến mình phải gợi lại mong muốn đặt chân đến nước Nhật một lần.









    Trùng hợp nhạc phim là của Tiến Đạt và Nguyên Hà, hôm trước ông anh kêu đi nghe live show đi, mà lười không đi, xem xong phim về tiếc hùi hụi.




    Chọn quên hết, hay chọn nhớ thật nhiều?

  2. The Following 2 Users Say Thank You to GF-Eden For This Useful Post:

    ca_va (18-06-2018), Lemon (30-07-2018)

  3. #42
    Tham gia ngày
    Mar 2018
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    39
    Thanks
    25
    Thanked 34 Times in 23 Posts
    Thẻ
    34
    Trở lại sau một tháng im hơi lặng tiếng. ( )




    Bữa giờ hôm nào cũng về nhà lúc tối mịt, mở laptop định viết lách một tí mà đặt tay lên phím rồi lòng thấy trống trải, nghĩ ngợi mãi rồi thôi. Những ngày dài hối hả chạy theo công việc và những mối quan hệ ngắn ngủi làm mình đuối sức, cuối ngày giữ lại một chút sức lực cuối cùng để ngẫm nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra.


    Anh T nhắn tin mời qua công ty PWW làm Producer Assistant phụ việc cho ảnh, mà trời ơi, mời mà nói vầy nè, cỡ cái miệng em qua đây mới trị được đám lính của anh. Không lẽ mình hung dữ vậy sao, lời mời làm việc vui vui kèm theo hậu đãi hấp dẫn, suýt tí nữa mình đã lung lay rồi gật đầu theo ảnh. Nhưng mà kế hoạch cũ đã vạch ra, mình luôn tuân thủ nguyên tắc của bản thân đó chính là làm việc theo kế hoạch. Mình không muốn thử sức ở một lĩnh vực hoàn toàn mới cộng thêm nhiều tai tiếng và thị phi, tuy trong lòng nhiều lấn cấn vì yêu cầu công việc mà anh T đưa ra đều hoàn toàn phù hợp với khả năng và con người của mình. Mình ghét thay đổi, thay đổi làm mình bất ổn dù đôi khi đó là cách đổ đầy lại con người mình nhanh và hiệu quả nhất.


    Chỉ là bây giờ, thì sự thay đổi chưa cần thiết lắm. Đành từ chối cơ hội làm việc hấp dẫn đó thôi.


    Với mình bây giờ, không có gì là quan trọng hơn gia đình. Một mình ở thành phố xa lạ, vật lộn và cố gắng hằng ngày chỉ để giúp đỡ gia đình tốt hơn. Bản thân mình chưa hề từ chối những cơ hội, nhưng những người đến bên cạnh mình không toàn tâm toàn ý. Mình bên ngoài nhoi như điên, nhưng vẫn có để ý một chút về những người đang muốn tiến sâu hơn vào cuộc sống mình. Không thể nói mình là người tốt, vì cơ bản ai không sống vì lợi ích của bản thân trước tiên? Vậy thì việc mình lạnh nhạt và từ chối tình cảm của họ cũng bởi vì mình thấy không ổn, về phía họ và cả phía mình.


    Hôm trước ở Đà lạt, mình gặp lại một anh người quen cũ. Hiện giờ đang mở quán cafe nhỏ xinh ở lưng chừng đồi, cùng người yêu về đó sống một cuộc sống bình yên. Ghé ngang thăm anh, cậu bé kia nhìn mình hơi ác cảm, chắc là tưởng có con hồ ly tinh nào xuất hiện (haha). Chuyến đi lần này trở lại Đà Lạt để thăm một người chị họ vừa xuất gia, tu hành tại Ni Viện Trúc Lâm, một mình thân nam bước vào Ni Viện, dùng ké toilet nữ, ăn cơm chay, được các Ni sư tặng kinh kệ cho lúc về, nhìn thấy người chị của mình sống vui vẻ và buông bỏ được phiền não nên phần nào nhẹ nhõm, cảm thấy cuộc sống không bon chen hối hả cũng đâu đến nỗi tệ. Có khi sau này mình cũng như vậy.





    Hôm nay cuối tuần, nghe một bài deep deep nhe.




  4. The Following 3 Users Say Thank You to GF-Eden For This Useful Post:

    ca_va (21-07-2018), Lemon (30-07-2018), tlamhp (21-07-2018)

  5. #43
    Tham gia ngày
    Mar 2018
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    39
    Thanks
    25
    Thanked 34 Times in 23 Posts
    Thẻ
    34
    Mai lại là thứ 2. Chưa gì mà mở đầu đã nghe mùi than thở rồi. Nhưng mà đuối thật, cảm giác ngày nghỉ của mình không thật sự là của mình.
    Cưới hỏi, tiệc tùng, show giải... Lâu rồi mình không có được buổi sáng nào thảnh thơi để ngủ nướng cho đã, t7 cn không cần lên công ty thì vẫn phải đặt báo thức lúc 6h50.


    Thôi, 25 rồi, không được phép than thở nhiều nữa. Nhủ lòng là chỉ than thở ở đây thôi, chỗ ít ai biết mình là ai, cũng chả ai biết mình than thở vì cái gì. Vậy lại thấy nhẹ nhõm.


    Hôm nay đi giải nghe được một bản Disco house mix hay quá chừng. Tuy new vocal không hẳn là truyền tải hết cảm xúc của bản original, nhưng trong ánh đèn nhập nhòe và vài chục con người đang chill thì thật là tuyệt vời.



  6. The Following User Says Thank You to GF-Eden For This Useful Post:

    Lemon (30-07-2018)

  7. #44
    Tham gia ngày
    Mar 2018
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    39
    Thanks
    25
    Thanked 34 Times in 23 Posts
    Thẻ
    34
    Sau khi trải qua bài semi-final test, mình passed và tiếp tục chuẩn bị cho final test vào tháng sau, vậy là được cho về sớm. Việc về nhà chạm mốc nửa đêm như thường lệ khiến cho việc bị thả ra khỏi chuồng vào một thời gian còn sớm như hôm nay trở nên kỳ lạ và mình bỗng dưng cảm thấy không quen. Mặc dù không muốn nhưng vẫn chọn lang thang một chút ngoài phố phường, một mình.


    Ngồi lặng lẽ ban công một quán cafe trên tầng giữa lòng quận 1, nhìn ngắm xe cộ qua lại, đông dần rồi thưa dần, nhiều câu hỏi quen thuộc lại xuất hiện trong đầu. Những câu hỏi đã luôn ở đó từ những ngày còn là sinh viên đại học cơ, những ngày lờ mờ nhận ra giọng mẹ ngập ngừng mỗi khi hỏi thăm con trai còn tiền xài không, giọng ba lạc hẳn khi nghe tiền học phí năm nay lại tăng vọt... Những ngày đó mình đã phải kềm lắm để không bật ra một tiếng khóc, sợ bên kia nghe được lại dằn vặt không yên, nếu có thì nên là mình. Sau đó mình cố gắng tìm việc làm thêm, làm đủ việc từ chân tay bưng bê quán xá cho đến phát tờ rơi đổi lấy vài chục nghìn trong ngày, việc gì cũng không hề ngại, miễn có tiền đóng học phí. Trường dân lập mỗi năm tăng đều, đồng nghĩa với khối lượng công việc và gánh nặng mỗi lúc một tăng lên, những công việc bình thường vốn đã mất thời gian lại còn không mang lại mức lương khá hơn để trang trải. Mình phải quyết định nghỉ việc, cắn răng nhìn ba mẹ chạy tiền lo học phí, mình cắm đầu học, bên cạnh đó vẫn không ngừng tìm kiếm một cách vừa có thể không tốn nhiều thời gian mà tìm được tiền để phụ giúp. Không biết thế nào mà một người bạn rủ đi tập Kpop ở một nhóm không tên tuổi, rồi thích luôn. Anh trưởng nhóm thấy theo bài nhanh, mặt sáng sủa nên lôi đầu vào training cho basic dancing, hiphop basic moving. Sau nửa năm, mình đã có thể đi show nhỏ, 1 đêm 2 show là được 200 300k, một tuần siêng đi show lẻ thì đã hơn tiền lương làm ở mấy quán cafe cả tháng trời. Rồi có xích mích, mình rời đi, vẫn cố gắng tìm đường để quay lại giúp nhóm khi mình đã giỏi, nhưng có vẻ như khi trở về thăm lại nơi cũ, mình không được chào đón. Đó là lần cuối cùng mình gặp những người ở nhóm cũ.
    Sang nhóm mới, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu, mình theo Waacking dance của nhánh Hiphop Street Dance, basic khác, dancing khác, thần thái khác, nhưng bù lại show diễn có tiền nhiều hơn, 1 bài diễn 5p cát xê 1 triệu, 1 tháng chỉ cần đi 4 show đều đặn thì nửa học kỳ là mình tìm đủ học phí để đóng cho trường. Ba mẹ rất ngạc nhiên khi con trai làm ra tiền nhiều vậy, mà không hiểu bằng cách nào còn tưởng con trai làm những việc không chính đáng (haha).


    Lúc đó mình đã tự hỏi, liệu mình ở thành phố này để làm gì? Rồi liệu những thứ mình đang muốn, khi đạt được rồi mình sẽ thỏa mãn hay chưa? Nếu chưa thì mục đích tiếp theo là gì? Giờ đây những câu hỏi đó lại đang xuất hiện. Ngày xưa, cố gắng tìm cách vào SG vì lời hứa trẻ con với một người, đến khi đặt chân đến thành phố này thì mới biết, lời hứa ngày đó chỉ mỗi mình nhớ. Người ta thì tay trong tay với người khác tự bao giờ. Vậy là khóc. Còn giờ, mình không vì ai cả, làm việc vì mình thích, gửi tiền về cho ba mẹ ở nhà, những năm tháng thanh xuân sắp qua đi, bên cạnh vẫn chưa có ai xứng đáng. Những mối quan hệ lung tung khiến mình chóng mặt, mình không hề đáp lại vì vẫn cứ đợi một sự chân thành thật sự. Bây giờ, mình có thể mạnh mẽ đối mặt với cả thế giới, chỉ duy nhất muốn yếu đuối trước mặt một người - như một sự đặc biệt, nhưng có lẽ mình còn phải đợi thêm. Vì giờ đã có ai đủ sức khiến mình phải yếu đuối đâu.


    Thôi về.

  8. The Following 2 Users Say Thank You to GF-Eden For This Useful Post:

    ca_va (24-08-2018), tlamhp (24-08-2018)

  9. #45
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    915
    Thanks
    413
    Thanked 771 Times in 444 Posts
    Thẻ
    771
    Thương em quá. Em biết cách vượt khó nhỉ. Cố gắng giữ sức khỏe nha em.

  10. The Following User Says Thank You to ca_va For This Useful Post:

    GF-Eden (25-08-2018)

  11. #46
    Tham gia ngày
    Mar 2018
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    39
    Thanks
    25
    Thanked 34 Times in 23 Posts
    Thẻ
    34

    Smile

    Như mọi cuối tuần, xong show lấy vội áo khoác và túi đồ rồi lẳng lặng biến khỏi quán bar, ra về thì thấy có một mẩu giấy nhỏ đặt trong hộc đựng đồ xe máy, nội dung muốn ra giá và nếu mình đồng ý thì có số điện thoại ở đó. Cười nhẹ rồi vo viên lời đề nghị quá quen thuộc đó, ném đi.

    Cái mũi sụt sịt, thuốc uống bữa giờ sắp ngán rồi mà cơn bệnh vẫn chưa dứt, những lúc này mình cảm thấy yếu đuối vờ lờ, chạy về mưa cứ rơi lâm thâm khiến mình run từng cơn, về đến nhà thấy may mắn ớn. Ngày xưa đâu có như này, lúc nào cũng có người chờ mình về, không yên tâm thi thoảng còn đưa đón, chỉ tiếc duyên ngắn, đến nhanh đi nhanh, mình lại không ra sức níu kéo để giờ lâu lâu lại chạnh lòng vì cơn mưa hạ lạnh lạnh giữa đêm. Mấy lúc vầy tự dưng nhớ mớ tóc sau ót lòa xòa, lâu lâu quay ra hỏi "Em có bị ướt không? Ướt chân rồi nè." Câu nói đó không phải chỉ một người nói với mình, thậm chí mình chỉ nhớ đã từng có người nói vậy, chứ không biết là ai, nhiều người đến và đi chẳng để lại gì ngoài những lời hứa dài lâu, mà mình thì chả bao giờ tin vào những điều không có thật - như vậy.
    Thì họ vẫn rời đi đó thôi, ngay khi một trong những cần câu có con cá béo ngon hơn mình đớp thính.


    Bao lâu nay mạnh mẽ cho nhiều, mà rốt cuộc thì mình vẫn thèm có một hạnh phúc giản đơn kề cạnh, đủ để những đêm mưa như vầy bớt hắt hiu lạnh lẽo.


    Và mình tin là nhân duyên của mình sẽ tới, vào một ngày không xa.





    The falling leaves drift by my windowThe autumn leaves of red and goldI see your lips, the summer kissesThe sunburned hands, I used to holdSince you went away, the days grow longAnd soon I'll hear old winter's songBut I miss you most of all, my darlingWhen autumn leaves start to fallSince you went away, the days grow longAnd soon I'll hear old winter's songBut I miss you most of all, my darlingWhen autumn leaves start to fallYes, I miss you most of all, my darlingWhen autumn leaves start to fall



  12. #47
    Tham gia ngày
    Mar 2018
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    39
    Thanks
    25
    Thanked 34 Times in 23 Posts
    Thẻ
    34
    Hai ngày cuối tuần được off, nhưng trớ trêu sao trời cứ mưa suốt, thành ra tự dưng lại bị ở nhà bất đắc dĩ.Sẵn rảnh rang ngồi lục lại những mối quan hệ đã lâu rồi mình chưa gặp, một số thì còn, một số đã biến mất. Mình chỉ cười cười chứ cũng không còn buồn tìm hiểu nguyên nhân.


    Chạy theo cuộc sống hối hả bắt buộc phải đánh đổi. Đôi lúc cái giá hơi lớn so với những gì mình đang có, nhưng mà tiếc hoài thì không làm được gì cả.


    Nói thì nói vậy, chứ cũng buồn buồn, kỷ niệm mà, nhiều khi lật lại những gương mặt quen thuộc trong danh bạ, từng cười nói với nhau, từng cùng nhau rơi lệ, giờ mở miệng hỏi thăm thấy khó, sợ nhận lại những cái "seen" hay những câu trả lời xã giao, chẳng còn sự thân mật ngày trước nữa. Mình hay chủ động rủ những người này ra cafe, chẳng để làm gì, chỉ muốn biết cuộc sống hiện tại của họ đang như nào, có vui hay là không, nhưng vài người lại tưởng mình hẹn ra để mượn tiền, hoặc là gửi thiệp cưới (haha). Thôi kệ, ai nghĩ gì nghĩ, ai trân trọng mình thì đi.


    Hôm trước có người tìm zalo, chat chit nửa đêm miết thành một thói quen, cả tuần nay tự dưng biến mất, mình hơi lo, hải ngoại xa xôi quá đứt liên lạc không biết làm sao tìm lại.


    Một ngày mưa tâm trạng lại ẩm ương.

  13. #48
    Tham gia ngày
    Mar 2018
    Đến từ
    Saigon
    Bài gửi
    39
    Thanks
    25
    Thanked 34 Times in 23 Posts
    Thẻ
    34
    Chia sẻ với cả thế giới một chút âm nhạc của mình - một vũ công chưa bao giờ thích nhạc dance.

    Album Little Comfort này mình thích có vài bài thôi, chủ yếu vì sự day dứt có phần dịu nhẹ của nó và cũng vì cái ảnh bìa, không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy đều dâng lên một cảm xúc kỳ lạ lắm. Không hẳn là bình yên, nhưng lại lôi cuốn lạ kỳ.



  14. #49
    Tham gia ngày
    Aug 2018
    Bài gửi
    23
    Thanks
    0
    Thanked 6 Times in 6 Posts
    Thẻ
    6
    Đôi lúc, quá khứ đau buồn cũng là một chất liệu . Để nhớ s về một cái gì thân quen lắm nhưng giờ nó là kỉ niệm đẹp. Vui dc biết em
    Nói lời phải giữ lấy lời. Đừng như con bướm đậu rồi lại bay
    Đừng tùy tiện hứa với ai. Không khéo lại nhận bạt tay đáng đời

  15. The Following User Says Thank You to Mulan_ho For This Useful Post:

    GF-Eden (17-09-2018)

+ Trả lời chủ đề
Trang 5/5 ĐầuĐầu ... 3 4 5

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình