+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Hòn đảo thiên đường (Vũ Quốc dịch)

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1866
    Thanks
    42
    Thanked 995 Times in 553 Posts
    Thẻ
    995

    Thumbs up Hòn đảo thiên đường (Vũ Quốc dịch)

    Hòn đảo thiên đường

    Người dịch : Vũ Quốc


    ND : Mặc dù tác giả lấy tựa là Island of Sex, nhưng từ đầu đến cuối câu chuyện chẳng đề cập gì đến hòn đảo, mà chủ yếu kể lại quá trình tuyển mộ một người làm nghề đĩ đực cao cấp để cung ứng cho hoạt động của đảo. Qua đó, gián tiếp hình dung được chuyện xảy ra trên đảo.


    Tôi thích tập thể hình để giữ cho mình được cân đối, tôi bắt đầu tập hồi còn đi học, lúc lên đại học tôi thỉnh thoảng lại đi bơi, và bây giờ không có gì làm tôi có thể bình tĩnh vì phải chịu chết với công việc văn phòng quanh quẩn chỉ bấy nhiêu việc thôi. Bạn bè tôi thì kiếm được việc làm lương bổng hậu hĩ, còn tôi dù tốt nghiệp vào hạng khá, cũng chỉ có thể đi tập ở một phòng tập tồi tàn, tôi biết ở đó cũng có một số người hào hiệp hỗ trợ tài chính cho phòng tập, nhưng trang bị tập luyện đã quá cũ kỹ. Một trong số bạn thường tập ở đó là Colin tình trạng cũng tương tư như tôi, một tối nọ chúng tôi gặp nhau ở phòng thay đồ, sau đó thì rủ nhau lai rai chút đỉnh, dường như anh bạn này đang có chuyện gì bức xúc lắm. Sau vài câu trao đổi xã giao, tôi liền hỏi xem có chuyện gì xảy ra với anh.


    “Này Colin, từ lúc tôi nói chuyện mấy cái máy tập cũ rích, tôi để ý thấy anh cứ tủm tỉm cười hoài” .


    “Phải rồi. Tôi tìm được một phòng tập mới, hôm qua tôi có đến xem qua, nên có lẽ sáng mai tôi sẽ đến đăng ký tham gia tập ở đó. Trang bị, dụng cụ phòng tập toàn là hàng xịn mới tinh đấy, còn phòng thay đồ thì rộng rãi, mọi thứ cứ như đang ở một phòng tập hạng nhất vậy, nhưng thu phí thì thấp hơn ở chỗ này của mình”.


    “Nghe hay đấy, nhưng vì cái gì mà người ta thu hút thành viên như vậy ?”


    “Tôi chẳng thấy họ có động cơ gì cả, chỉ là có vẻ như quá tử tế, vì vậy tôi có thử thông báo cho anh bạn làm luật sư, anh bạn này đã kiểm tra nhưng không thấy gì khả nghi. Chỉ có một điểm duy nhất là ở đó không có đàn bà, chỉ toàn là đàn ông thôi. Nhưng họ đâu có cấm ta đi lại với phụ nữ. Vấn đề là khi xin đăng ký thành viên thì phải trải qua phỏng vấn, hình như họ tìm người có cơ thể hoàn hảo, nhưng không phải vì mục đích tào lao nào đó mà chỉ vì một cuộc sống khỏe mạnh, luyện tập để gìn giữ hình thể vậy thôi. Tôi sẽ thông báo chi tiết cho anh nếu như anh cần”.


    “Cám ơn, anh bạn”.


    Đúng như Colin đã nói, trang bị phòng tập rất tốt, những điều kiện khác thật hết sức ấn tượng, người ta có thể trao đổi tự do với chuyên gia tham vấn thể hình. Sau khi đi một vòng tham quan, tôi đề nghị được phỏng vấn ngay. Lúc này tôi đang ngồi ở ở phòng giải lao. Cánh cửa cạnh phòng tiếp nhận hội viên mở ra, một người đàn ông trạc 35 tuổi, nhưng vóc dáng thật hoàn hảo bước ra.


    “Xin lỗi, có phải là anh Henry Mayhew ?”


    “Vâng, tôi đây”, tôi đứng dậy, chúng tôi bắt tay nhau.


    “Tôi là Frank Hampson, thư ký câu lạc bộ. Tôi sẽ tham gia hầu hết quá trình phỏng vấn của anh, đối với một trong những nhà thể hình của chúng tôi cũng như huấn luyện viên thể hình đều phải trải qua một cuộc kiểm tra ngắn. Như người ta đã nói với anh rồi, cuộc kiểm tra sẽ kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ, và trong vòng 1 tuần lễ, chúng tôi sẽ thông báo kết quả cho anh rõ. Như vậy được chứ ?”


    “Vâng, được ạ !”


    “Cảm phiền theo tôi vào văn phòng”.


    Chúng tôi đi qua bàn tiếp nhận hội viên vào một văn phòng, ở đây được trang hoàng hết sức kiểu cách, những nơi khác của tòa nhà này cũng thế.


    “Cứ ngồi tự nhiên đi Mayhew. Uống chút gì nhé ?”. Tôi ngồi trên sofa.


    “Vậy phiền ông cho tôi một ít nước lọc”.


    Người đàn ông lấy nước, sau đó ngồi trên ghế tựa đối diện với tôi.


    “Cũng cần nói rõ cho anh biết rằng có một vài người tìm ra được những câu hỏi phỏng vấn, nhưng đó là chuyện cá nhân họ, còn chúng ta không chỉ đơn thuần cung ứng cho anh một phòng tập trang bị đầy đủ, điều chúng tôi cần biết là anh có phải là người thích hợp cho chúng tôi hay không và chúng tôi có phải là người anh cần đến không.Câu trả lời đơn giản chính là ở cuộc trao đổi của chúng ta tại đây. Như vậy đối với anh đã rõ ràng chưa ?”.


    “Vâng, rõ rồi”. Vào lúc này tôi còn chưa biết phải tham gia theo kiểu gì đây.


    Đầu tiên chỉ là những câu hỏi thông thường, người đàn ông chỉ kiểm tra chi tiết những thông tin mà tôi đã ghi trên phiếu đăng ký, tên, tuổi, nghề nghiệp, những thứ đại loại như thế. Sau đó, những câu hỏi trực tiếp xoáy sâu vào những vấn đề cá nhân mà không thể né tránh được.


    “Này, Henry”, tôi để ý khi cái tên Mayhew của tôi bị đổi thành Henry, nhưng chuyện đó không quan trọng, “anh đã học văn hóa Anh từ lúc còn ở nhà cha mẹ, sau đó dọn tới đây, một chỗ cách xa nhà anh những 500 dặm, vậy lý do nào khiến anh bỏ nhà tới đây ?”


    “Không, tôi chỉ thích đi học, mà gia đình tôi thì không ở gần nơi tôi học hành, nói thật chứ có khi cả một hai tháng tôi còn gặp mặt nói chuyện với ba mẹ hay mấy bà chị của tôi. Sau đó, tôi phải chia tay với cô bạn gái chỉ theo đuổi chuyện học hành, vì thế ở đó đâu có gì níu kéo tôi ở rịt chỗ cũ đâu”.


    “Nói như anh là không có ý bỏ quên cội nguồn đấy chứ ?”


    Tôi suy nghĩ một lúc để hình dung chuyện này không biết xoay chuyển tới đâu.


    “Tôi nghĩ thế, nhưng tôi đâu có trốn chạy cái gì đâu nào”. Người đàn ông tỏ vẻ để ý cái nhìn bối rối của tôi khi trả lời.


    “Có lẽ tôi cần phải giải thích rõ câu hỏi, nhiều người tự cho phép mình quay lưng lại với những người xung quanh, khi chúng tôi nói một người quên căn quên cội, thì chỉ có ý nói là họ là người chúng tôi cần. Nếu anh không có căn cội, gốc tích thì anh có thể đi bất kỳ đâu để thực hiện mơ ước của mình”.


    “Tôi hiểu rồi”.


    “Loại câu hỏi này ở những câu lạc bộ khác cũng hỏi, vì thế anh cũng đừng quá lo lắng mà trả lời sai lệch. Sự việc đơn giản là nếu anh trả lời những câu mà chúng tôi không thích, điều đó có nghĩa rằng anh cũng không ưa chúng tôi chút nào”.


    “Tôi hiểu, thưa ông”


    “Anh có bao nhiêu tình nhân ?”


    “Tám…”


    “Lại nữa rồi, chúng tôi chỉ muốn hiểu xem anh thuộc tuýp người nào, một anh chàng trai tơ hay một tay chơi sành sỏi ở đây, cùng với những sự kiện khác. Cứ thoải mái và kể cho chúng tôi biết sự thật”.


    “Vâng”


    “Vậy anh không còn là trai tân khi nào ?”


    “16”


    “Anh ở với bạn tình hiện nay được bao lâu rồi ?”


    “Ba tháng”.


    “Lúc nào thì bắt đầu làm tình ?”


    “Lần hẹn hò thứ tư, khoảng 3 tuần lễ sau lần gặp mặt ban đầu” .


    “Có chung sống với nhau không ?”


    “Không” .


    “Anh có thường làm tình không ?”


    “Hai, ba lần một tuần” .


    “Cần có sự so sánh một chút, ở tuổi 22 nếu bị dồn nén thì anh có thủ dâm không ?”


    “Đặc biệt là nếu không làm tình, thì hầu ngày nào cũng có”.


    “Anh có dùng miệng lúc làm tình với bạn gái không”.


    “Có, vài cô bạn gái lại thích như thế. Nhưng đó là chuyện vài năm trước đây”.


    “Vậy có làm tình ở hậu môn không ?”


    “Không”. Dường như cuộc phỏng vấn càng lúc càng trở nên quái gỡ hơn, nhưng lại nhớ việc mình không nên ngu ngốc khi trả lời nên thôi.


    “Có bao giờ bạn tình tìm cách đưa thứ gì đó vào hậu môn làm anh sướng không ?”


    “Không”.


    “Anh từng quan hệ tình dục với một người đàn ông nào chưa ?”


    “Đúng nghĩa như thế là không có, lúc tôi lên mười thì tôi có sờ chim thằng con trai hàng xóm bên cạnh, nó đã được 15 tuổi, và nó sờ tôi thì nó nứng lên, nhưng lúc đó tôi còn nhỏ quá”.


    “Anh có ngại khi chúng tôi muốn biết rõ chuyện đó không ?”


    “Không đâu, thực tình thì chẳng có gì để kể lể cả. Mẹ tôi bảo tôi sang mượn một ít cà phê, lúc đó nó là người duy nhất còn ở nhà, nó đang thay đồ vào phòng của nó, lúc đó cửa cái vẫn bỏ ngõ, thế là tôi bước vào và nhìn xem có ai không, ông biết rồi đấy, nó đâu có nghe tiếng chuông. Lúc tôi mở cửa phòng nó thì vừa lúc nó cởi quần lót. Con cu của nó dài hơn của tôi nên tôi tò mò nhìn, sau đó nó hỏi tôi nhìn cái gì, tôi mắc cỡ đỏ mặt. Nó cười và nói con cu tôi không lâu cũng sẽ lớn như vậy. Tôi hỏi có thật không, nó bảo là thật và nó còn nói với tôi rằng lúc lên chín thì tháng nào nó cũng chụp hình con cu nó; nó đưa hình cho tôi coi, bỗng dưng tôi thấy con cu nó bự ra, nó vẫn còn chưa mặc quần lót mà, nó hỏi tôi nghĩ gì, tôi nói nó bự quá so với tấm hình lúc nó chụp hồi bằng tuổi tôi. Sau đó nó bắt đầu sục của nó, hỏi tôi có muốn sờ vào cu nó không, con cu nó thẳng băng, nhưng rồi nghe tiếng xe ba mẹ nó đỗ trước nhà thế là chúng tôi ngừng lại ngay”.


    “Không còn chuyện nào tương tự như vậy nữa sao ?”


    “Lúc mới vào đại học tôi có thằng bạn cùng phòng, để tránh chuyện ngượng ngùng, chúng tôi cùng thỏa thuận rằng có mặt người kia ở đó thì người này lúc cần cũng cứ sục, vì vậy tôi thấy nó làm chuyện đó vài lần, mà nó cũng thấy tôi làm nữa. Nhưng giữa hai đứa không hề đụng chạm gì nhau”. Người đàn ông tiếp tục hỏi tôi về những kinh nghiệm ái ân, nhưng hình như không có chuyện nào làm người này chú ý bằng chuyện tôi với đứa con trai hàng xóm. Điều này khiến tôi buột miệng hỏi không biết đây có phải là câu lạc bộ thể hình của tụi gay hay không. Người đàn ông cười lớn và đáp là không phải.


    “Sau cùng, tôi muốn hỏi anh vài câu về suy nghĩ của anh đối với thân thể mình. Anh luôn luyện tập thường xuyên chứ ?”


    “Tôi tập từ hồi 14 tuổi, nhưng nói một cách nghiêm túc, lúc học đại học cũng đôi lần bê trễ”.


    “Nếu phải dành hết quãng đời mình chỉ cốt làm cho hình thể được cân đối, tuyệt vời thì anh có chịu không ?”


    “Chuyện đó còn gì bằng”.


    Sau đó thì kiểm tra sức khỏe, chiều cao, trọng lượng, người y tá nam đưa cho tôi tờ phiếu câu hỏi mẫu để tôi ghi điền vào; người này bảo tôi cởi quần áo, và nhìn lướt qua khắp cơ thể tôi, ánh mắt thoáng có vẻ kích động, nhưng cuộc kiểm tra tổng quát này cũng nhanh thôi. Người y tá đo dương vật tôi lúc bình thường, tôi thấy hơi kỳ kỳ. Sau đó thì ông ta kiểm tra mức độ chịu đựng, ông mở máy, cho tôi kéo tạ, người huấn luyện viên bảo tôi quay lại phòng riêng mặc đồ lại ; ở đây có một gái gương lớn, tôi có cảm giác thật khó chịu, giống như có ai đang nhìn trộm mình vậy.


    Lúc quay lại, viên thư ký câu lạc bộ đang ở đó đợi tôi.


    “Thế nào Henry, tôi hy vọng rằng không làm anh mệt mỏi đấy chứ ?”


    “Không, không có gì đâu”


    “Tôi rất vui, bởi vì, tôi phải cho anh biết chuyện này xảy ra không thường xuyên đâu, chúng tôi sẵn sàng mời anh tham gia vào câu lạc bộ ngay lập tức. Anh có thể suy nghĩ cho kỹ và cho chúng tôi biết quyết định của anh”.


    “Không cần nghĩ gì nữa, tôi nhận lời” .


    Chúng tôi bắt tay nhau, cả hai cùng cười vui vẻ. Viên thư ký trao cho tôi một bức thư đề cập một cách chi tiết các điều kiện, chính thức nêu rõ lời đề nghị tham gia câu lạc bộ của họ, và cho biết ngày mai khi đến đây tôi nên mang theo phí đăng ký lần đầu, kèm theo ảnh chụp dán thẻ hội viên.


    Tôi bước đi cứ như bay bổng trên mây. Hai ngày sau, tôi mới đến câu lạc bộ với tư cách hội viên. Những thứ ở đây đều là đồ thượng hạng, vì vậy gần như tôi ở đó suốt cả ngày, tôi thường gặp Colin tán gẫu một chút, anh bạn này cũng như tôi đều thích chỗ này. Còn bạn gái tôi đến đây phàn nàn vì chỉ thấy toàn là đàn ông, sau đó thì cô nàng không còn muốn ghi danh vào câu lạc bộ này nữa, chính điều này mới thật tệ hại cho tôi.


    Một hôm, khi đến đây và xuất trình trình thẻ ở chỗ tiếp nhận hội viên.


    “Chào anh. Hôm nay có chút thay đổi, các phòng thay đồ thường lệ đã quá tải, xin ông vui lòng đi theo hành lang dẫn tới cánh cửa có dán giấy ở đó”.


    Thấy hơi lạ, nhưng tôi cũng đi và tìm thấy cánh cửa, nó dẫn tới một phòng thay đồ thật ngon lành, tôi tự hỏi tại sao người ta không đưa vào sử dụng phòng này. Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, tôi thay đồ và ra phòng tập như thường lệ, mà sao bữa nay ở đây vắng hoe, chỉ thấy có 3 người ở đó. Sau đó tôi quay về chỗ cũ đi tắm, nhưng lúc bước ra khỏi phòng thay đồ, thì chỉ thấy một gian phòng trắng bệch trống rỗng, chẳng có đồ đạc gì bên trong. Tôi quay lại nhà tắm để xem mình có đi nhầm chỗ không, nhưng cả dãy phòng tắm cũng biến mất không còn chút tăm hơi.


    “Đừng quá lo lắng, Mayhew. Không có gì đáng lo đâu, trước sau gì rồi anh cũng thấy mọi việc tốt đẹp cả thôi”, không biết từ đâu vang lên giọng nói như thế.


    “Chuyện gì xảy ra vậy ? Phòng thay đồ đâu rồi ?”


    “Nó đang ở bên trên cách anh khoảng 20 bộ, còn nhà tắm thì ở ngay trong phòng đôi này được nâng hạ lên xuống như thang máy, hiện giờ anh đang ở tầng hầm của gian phòng. Một lát nữa cửa sẽ mở, anh sẽ đi qua cánh cửa đó, sau đó cứ theo hành lang đi thẳng thì sẽ thấy một cánh cửa bên tay phải, anh hãy vào phòng đó. Anh sẽ bỏ khăn tắm lại ở đây. Anh hiểu chưa ?”.


    “Làm cái đéo gì mà… ”


    “Anh có hiểu rõ lời chỉ dẫn của tôi không ?”


    “Có, nhưng cứ có đường đi là tôi phải nghe theo hay sao ?”


    “Vậy anh định làm gì ? Ở mãi chỗ này chắc?”, giọng nói ngưng một chút rồi tiếp, “Anh bỏ khăn tắm xuống sàn nhà đi” .


    Không hiểu sao tôi lại nghe theo và tôi lúc này trần truồng. Một cánh cửa xịch mở như người ta đã nói, tôi bước dọc theo hành lang, hai bên có nhiều cửa phòng nhưng đều đóng kín mít, sau đó mới thấy một cánh cửa bỏ ngõ. Tôi dừng lại ngó vào trong.


    “Xin mời vào, Mayhew.”


    Tôi nghe theo. Căn phòng màu trắng, trong góc có kê một cái giường, góc kia thì có một bàn giấy có máy vi tính trên bàn, rồi một chỗ vệ sinh (toilet), vòi sen và bồn tắm, một tủ nhỏ. Tôi quay lại thì cửa phòng đã đóng kín, tôi cố mở nhưng nó đã bị khóa ngoài.


    “Lên giường đi”.


    “Vì sao ?”


    “Tại sao không chứ ?”


    “Tôi ở đâu đây ?”


    “Như tôi đã nói lúc nãy, anh đang ở sâu 20 bộ bên dưới phòng tập. Đây sẽ là phòng của anh cho tới khi chúng tôi nghĩ ra xem anh nên đi đâu. Bây giờ lên giường đi”.


    Tôi làm theo, ngay khi ngồi xuống giường thì đèn phụt tắt.


    “Hãy nghỉ ngơi đi”.


    Có tiếng nhạc nhẹ vang lên, mặc dầu tôi cố hình dung chuyện gì xảy ra nhưng tôi thấy mệt mỏi quá nên không lâu sau đó thì ngủ thiếp đi. Chuyện kế tiếp tôi nhận ra là có tiếng gì kêu như tiếng đồng hồ báo thức, gian phòng lại sáng rực đèn trở lại.


    “Xin chào anh Mayhew, ngủ ngon không ?”.


    “Có”


    “Thế thì tốt, chúng tôi đã phun vào không khí một ít chất an thần giúp ông ngủ ngon. Nếu thói quen ngày nào cũng tắm rửa thì xin cứ tự nhiên, đồ dùng nhà tắm có đủ, còn trên bàn có vài bộ quần áo cho ông thay đổi”.


    Tôi đi tắm, sau đó mặc đồ vào. Chỉ là cái áo choàng tắm trắng tinh. Sau khi chải tóc, thì có một cái cửa nhỏ gần bàn giấy, người ta đưa thức ăn vào qua cái cửa nhỏ xíu ấy bằng một thiết bị cơ khí.


    “Cứ ăn uống tự nhiên. Thức ăn được tính toán bảo đảm cân bằng dinh dưỡng rồi”.


    Chẳng tội gì phải nhịn cho mệt xác, hơn nữa thức ăn lại ngon lành. Ăn xong, cánh cửa nhỏ mở ra và thiết bị ấy kéo khay đồ ăn trở ra. Sau đó màn hình máy tính bật lên. Một gương mặt xuất hiện trên màn hình.


    “Chào anh. Thành thật chúc mừng anh. Anh là người được chọn bởi vì anh là người có thể lực hoàn hảo nhất, hiếm có người nào có được một cơ thể như thế, cộng vào đó là thái độ kiên nhẫn của anh đối với chúng tôi. Chúng tôi mong rằng anh sẽ có được một cuộc sống mới, khơi dậy mọi tiềm năng trong anh”.


    “Trước hết, tôi xin giải thích chúng tôi là ai đã. Một nhóm nhỏ trong số những kẻ cực kỳ giàu có thấy rằng những ngày nghỉ của họ quá tẻ nhạt, và vì lẽ đó chúng tôi tổ chức một hệ thống nghỉ ngơi giải trí độc nhất vô nhị, do đó anh không được nghe nói về chúng tôi; vì những phương thức thực hiện của chúng tôi đôi khi không phải là việc làm được xã hội thừa nhận nên chúng tôi không quảng bá, tuyên truyền gì cả. Ngoài ra cũng cần nói thêm, cái giá phải trả là 10.000 đô la mỗi ngày để quảng cáo đối với khách hàng tiềm năng thì không thấm vào đâu và cũng không hiệu quả. Chúng tôi có 2 khách sạn, một cái trên một đảo riêng của chúng tôi ở Thái Bình Dương, khách sạn còn lại là một địa điểm trượt tuyết bí mật ở chân ngọn Himalayas. Cả hai khách sạn chuẩn bị đầy đủ các khoản như thực phẩm, nhiên liệu và đưa đón khách đến cũng như đi. Anh là người được chọn để kiểm tra khả năng phục vụ cho kiểu hưởng thụ này. Khách hàng chúng tôi không chỉ muốn ăn ngon, họ có thể có những món thượng hạng ở bất kỳ nơi nào; họ cũng không cần cung cách phục vụ chu đáo mà khách sạn hạng sang nào cũng có; điều họ cần là “đồ chơi” của đàn ông hoàn hảo. Những trò ấy để mua vui, và chỉ để mua vui cho đàn ông, như anh chẳng hạn, anh là người có một ngoại hình thật tuyệt hảo. Trường hợp anh chưa rõ thì cũng cần biết thêm là những trò mua vui ấy thường dẫn đến việc hành lạc. Đối với người hoàn hảo như anh thì họ rất rộng rãi và hào phóng”.


    “Bây giờ tới lượt anh. Nếu may mắn, anh sẽ nhận được việc làm mà chúng tôi gọi là “bạn khách”. Làm việc ở đó lúc đầu anh phải dành suốt cả ngày trong phòng tập để duy trì và hoàn thiện cơ thể mình, phải tắm nắng để có nước da rám dòn, và ngủ với khách; một người “bạn khách” như vậy mỗi ngày chỉ cần “làm việc” độ một giờ, thời gian còn lại muốn làm gì thì làm, nhưng với hai điều kiện : thứ nhất là phải đảm bảo thể hình hoàn thiện và thẩm mỹ và thứ hai là không được mặc quần áo. Còn nếu kém may mắn hơn, thì anh sẽ phụ trách các việc của một người bồi bàn, khuân vác hành lý, đứng quầy bar hoặc những vai trò phụ thuộc khác; mà rồi cũng sẽ phải phục vụ những đòi hỏi của khách hàng khi họ chú ý đến và cả những yêu cầu do chúng tôi chỉ định. Cuối cùng, nếu anh không thoả mãn những đòi hỏi cao của chúng tôi, thì anh phải tham gia vào bộ phận phía sau, lúc đó anh không có quyền tiếp xúc khách hàng, sẽ mục rữa trong hàng đống công việc của nhà bếp hoặc giặt giũ. Nói cho cùng chọn lựa thế nào tùy thuộc vào anh, chúng tôi sẽ kiểm tra trong vài ngày tới”.


    “Nếu anh còn lo lắng về cuộc sống trước kia của mình thì nhân đây cũng báo cho anh biết. Các chuyên gia của chúng tôi đã làm một bức thư tuyệt mệnh, bắt chước nét chữ của anh từ các mẫu đơn khi xin gia nhập câu lạc bộ; thế là người ta tìm thấy xe hơi anh nổ tung thành một đống sắt vụn, trong vụ đó đã có người thế chỗ cho anh. Cuộc sống trước kia của anh không còn tồn tại nữa. Anh phải nắm bắt cơ hội cho chính mình, chúc anh may mắn”.


    Màn hình phụt tắt.


    Tiếng nói đâu đó lại vang lên : “Khi cửa mở, cứ theo lối hành lang, chừng nào đụng phải cánh cửa mở sẵn thì cứ đi vào phòng ấy”.


    Tôi làm như được hướng dẫn. Nhưng điều làm tôi hết sức ngạc nhiên là căn phòng trống rỗng chỉ độc nhất một cái ghế giữa phòng.


    “Ngồi xuống đi !”.


    Tôi ngồi xuống.


    “Theo kinh nghiệm của chúng tôi thì khó khăn lớn nhất là khi gặp phải người bình thường, họ chẳng thấy có gì hay ho trong quan hệ tình dục đồng giới nên chẳng tác động được gì lên họ, vì vậy chúng tôi buộc phải làm một cuộc kiểm tra ngắn, anh sẽ được cho xem phim khiêu dâm đồng giới trong lúc ấy thì anh phải thủ dâm, nếu thấy rằng xem phim mà không thể lên được thì việc kiểm tra đánh giá coi như kết thúc và anh đã thất bại. Chúc anh may mắn”.


    Rồi đèn trong phòng mờ dần, một đoạn phim được chiếu thẳng lên tường đối diện. Hai người đàn ông hôn nhau, âu yếm nhau.


    Tôi bắt đầu sục dương vật mình, vì không muốn thất bại. Sự thực bây giờ tôi không còn đường rút lui, tôi đã chết như người ta thông báo ! Cuốn phim chẳng làm cho tôi ép – phê gì cả, tôi nhắm mắt và tưởng tưởng đến bạn gái mình, việc này làm dương vật tôi lại cương cứng lên. Bỗng ánh đèn bật lên sáng choang, đoạn phim tạm dừng.


    “Điều cốt yếu của cuộc kiểm tra này là xem anh có khả năng bị kích thích bởi đàn ông hay không. Anh phải mở to mắt mà nhìn, tập trung vào đoạn phim. Nếu anh nhắm mắt nữa thì không cần kiểm tra nữa làm gì”.


    Đèn phòng lại mờ đi, phim tiếp tục chiếu. Còn tôi lại tiếp tục thủ dâm, cuối cùng cũng ra.


    Đèn phòng bật sáng trở lại.


    “Anh đã qua cuộc kiểm tra đầu tiên. Xin chúc mừng. Vui lòng trở về phòng anh, tắm rửa cho sạch hết những thứ trên người đi”.


    Sau khi tắm xong, người ta mang thức ăn trưa đến. Sau khi ăn xong thì người ta lại đút một cuốn sách qua cánh cửa nhỏ xíu ấy.


    “Anh có thể đọc quyển sách này, chúng tôi hiểu rõ anh đang đọc nó trước khi đến đây, chúng tôi đã kiểm tra phòng anh thấy nó ở đó, nên mang đến cho anh”.


    Như giọng nói ban nãy vừa nói, đó là cuốn sách về cuộc chiến của Napoleon mà tôi đang đọc dở, và có làm dấu gấp nếp. Vì vậy tôi ngồi xuống giường và tiếp tục đọc. Dù đang đọc nhưng đầu óc tôi nghĩ đâu đâu, những điều họ nói hoàn toàn là sự thật, nó không phải là trò đùa, mà người ta cũng nói thẳng rằng tôi phải ăn nằm với đàn ông. Từ lúc 10 tuổi đến giờ tôi chưa hề đụng đến người đàn ông nào. Bộ phim mà người ta vừa cho tôi xem là phim khiêu dâm nặng, bạn có thể thấy rõ ràng cảnh những người này chọc dương vật vào đít những người khác và bú mút dương vật của nhau. Đừng cho rằng tôi cực đoan, tôi không có ý nhạo báng người đồng tính, tôi cũng quen biết vài người và họ đều là những người tài giỏi, nhưng chỉ có điều tôi là đàn ông bình thường. Lúc đầu tôi chỉ thấy những chuyện diễn ra trong phim kỳ cục quá, nhưng sao vẫn thấy thinh thích, cơ thể của những gã đàn ông chứng tỏ họ tập luyện rất kỹ, cũng giống như tôi dành nhiều thời gian ở phòng tập.


    “Buổi tối đã dọn xong, ông có thể giữ lại quyển sách ấy cũng được”


    Bữa ăn tối được đưa vào, những món ăn ở đây là món đắt tiền và rất ngon miệng. Ăn xong, tôi tiếp tục đọc sách cho tới lúc giọng nói kia báo cho tôi biết rằng họ sẽ tắt đèn vì đã quá khuya thì tôi mới thôi.


    Sáng hôm sau người ta lại đánh thức tôi dậy. Tắm rửa, điểm tâm, và có một áo choàng tắm mới cho tôi mặc.


    Giọng nói lại vang lên : “Cuộc kiểm tra kế tiếp không lâu nữa đâu. Ngày hôm qua anh đạt trọn 10 điểm, điểm thấp nhất tránh được việc lao công là 60 điểm và anh sẽ có được cuộc sống sung sướng, an nhàn nếu đạt từ 90 điểm trở lên; như vậy còn 9 cuộc kiểm tra trước mắt, mỗi đợt như vậy tối đa là 10 điểm. Hãy đi theo hành lang như trước”.


    Tôi là rời khỏi phòng – một buồng giam thì đúng hơn, tôi đi vào một phòng khác; căn phòng này rộng chỉ bằng nửa những căn phòng khác, cũng chẳng có đồ đạc gì.


    “Để qua được kỳ sát hạch này, anh phải hôn một người của chúng tôi; người này đang ở nửa phòng bên kia sau vách ngăn. Anh chàng này là người làm mẫu trong cuộc kiểm tra của chúng tôi. Nếu hôm nay anh làm tốt thì anh sẽ là người thứ ba tránh được việc lao công trong nhà bếp. Người chúng tôi đã được huấn luyện kỹ về kỹ thuật, nhưng chỉ phản ứng đối với việc làm của anh hôm nay thôi. Nếu anh hôn anh ta tốt thì anh ta sẽ có phản ứng tốt, ngược lại thì phản ứng cũng không hay lắm đâu”.


    Thế là vách ngăn được kéo trượt khuất đi để có thể thấy một anh chàng ở đó; tôi nghĩ rằng anh chàng này rất đẹp trai. Anh ta chỉ đứng im chờ tôi. Tôi bước tới trước, hình như tôi đã phạm sai lầm. Tôi hôn vào má anh ta.


    “Có lẽ anh không hiểu, anh phải hôn lên môi anh ta, giống như anh thường hôn môi bạn gái anh vậy. Anh có 2 phút để hoàn thành, nếu trễ hơn thì anh sẽ mất trắng toàn bộ số điểm”.


    Mất trắng toàn bộ số điểm cũng sẽ khiến tôi mất việc làm tốt, và điều đó đồng nghĩa là tôi bị tống xuống nhà bếp.


    Tôi khựng lại một chút để sắp xếp những suy nghĩ rời rạc trong đầu. Sau đó, cứ cố tưởng tượng mình đang hôn bạn gái, tôi đặt tay lên cổ anh ta, nhẹ nhàng kéo anh ta về phía mình. Tôi nhắm mắt và đặt môi lên anh chàng bảnh trai này, lúc đầu cũng giống như hôn phụ nữ, nhưng rồi tôi lại ngửi thấy mùi đàn ông. Trong một khoảnh khắc người tôi dường như đông cứng lại, nhưng cố gắng hết sức để hôn anh ta, hôn thật nhiều.


    “Thời gian đã hết. Vui lòng quay về phòng, chúng tôi sẽ thông báo ngay số điểm cho anh biết”.


    Tôi đi lững thững quay về, tôi biết rằng lần này thì tệ quá. Tôi nằm dài trên giường suy nghĩ về những gì trải qua.


    “Số điểm của anh vừa được chấm xong. Anh thực hiện dỡ quá, chỉ được 5 điểm thôi. Tổng cộng anh đã có 15 điểm. Anh cần phải đạt từ 75 đến ngoài tám mươi điểm nữa mới mong xếp vào công việc nhàn hạ, hoặc chỉ cần 45 điểm nữa thì tránh khỏi việc nặng nhọc nhà bếp. Một tiếng đồng hồ sau chúng tôi sẽ mang bữa trưa cho anh. Từ giờ tới đó anh có thể đọc sách, nghỉ ngơi”.


    Thật là tệ. Lúc người ta bảo tôi hôn anh chàng nọ thì tôi cứng mình, nếu họ còn muốn tôi làm những chuyện khác như trong phim chắc tôi sẽ còn tệ hại hơn nữa. Sau bữa trưa, giọng nói lại vang lên.


    “Từ lúc xuống đây tới giờ, anh đã bỏ mấy buổi tập, chúng tôi muốn anh có thể trạng tốt, chiều nay anh sẽ được kiểm tra thể lực. Chúng tôi muốn anh thử sức với một trong những chuyên gia thể hình của chúng tôi, nhưng chúng tôi yêu cầu anh phải thực hiện đúng những gì anh ta bảo anh làm, nếu không anh sẽ bị trừ điểm. Anh hiểu chứ ?”


    “Vâng” .


    “Anh có tự nguyện làm theo yêu cầu của chúng tôi không ?”


    “Có ạ”


    “Anh có muốn làm việc với huấn luyện viên của chúng tôi không ?”


    “Vâng, có ạ”


    “Thế thì tốt, bỏ áo choàng ra và chỉ mặc quần lót, quần lót để trên bàn đó.” Và trong lúc đang nói chuyện, thì cách cửa nhỏ mở ra, người ta đưa vào một chiếc quần lót một mảnh nịt thun.


    “Nhưng… như vậy cũng như ở truồng rồi còn gì…”


    “Trong vài năm tới anh sẽ phải trần truồng trước mắt đàn ông; làm chuyện này cho quen là vừa, sớm muộn gì anh cũng phải chấp nhận nó. Còn mặc quần một mảnh chẳng qua để tránh gây những tổn hại cho dương vật của anh trong lúc tập thôi”.


    Tôi mặc quần lót vào, nhưng vẫn cứ choàng áo bên ngoài.


    “Bỏ áo choàng ra”


    “Tại sao vậy ?”


    “Bởi vì nếu anh không nghe lời, thì anh không được phép tham gia tập, và như thế thì anh sẽ mất số điểm lần kiểm tra này.”


    Bất đắc dĩ tôi đành cởi ra, mất 5 điểm thôi cũng khiến tôi phải xuống bếp.


    Như hai lần trước, thấy cửa mở thì tôi bước ra đi dọc theo hành lang. Lúc vào gian phòng cửa mở sẵn thì thấy ở đây có đủ dụng cụ tập luyện. Vừa bước vào thì cửa tự động đóng sầm lại, lại một cánh cửa khác mở ra để một người đàn ông cũng chỉ mặt quần một mảnh bước vào.


    Thấy quái gỡ, tôi không nhịn được : “Cái chó chết gì xảy ra ở đây vậy ?”.


    “Người ta không nói gì với anh sao ?”


    “Toàn những cứt đái đồ rác rưỡi chứ nói gì !”


    “Nói đúng đấy anh bạn. Sớm muộn gì anh cũng sẽ nếm những thứ ấy” .


    “Làm sao anh biết được ?”


    “Tôi ở chỗ này cách đây 2 năm. Tôi đã trở chứng, không tuân thủ mệnh lệnh, sau khi bị trừ mất 20 điểm, tôi chỉ còn 58 điểm. Có lẽ tôi có thể mang nước phục vụ khách, nhưng tôi lại sững cồ. Thế là mất 8 tháng lao động khổ sai trong bếp không khác một thằng đầy tớ. Cuối cùng tôi cũng nhận ra được và cố gắng làm việc, thời may ở đây lại thiếu huấn luyện viên, nên tôi được bổ sung vào. Họ đã cho tôi cơ hội lần thứ hai, nhưng chỉ khi tôi nài nĩ van xin họ và cam kết rằng bất kỳ ai trên đảo trong ngày tết dương lịch đều có thể đè tôi ra chơi đều được cả. Bây giờ cuộc sống của tôi không quá vất vả. Anh là người có tiềm năng, nếu vượt qua mọi thử thách, anh có thể có cuộc sống nhàn nhã bơi lội, tập luyện và thỉnh thoảng sục cho một vài thằng. Ráng mà nuốt cho trôi, tôi nghĩ kết cục của anh không giống tôi đâu, một kẻ suốt đời chỉ biết gọt vỏ khoai tây. Nếu anh nghĩ rằng anh sẽ né tránh được những thứ liên quan người đồng tính thì hãy nghĩ lại cho kỹ, các xếp ở đây đều là người đồng tính và họ coi bọn nhà bếp không khác gì thứ đồ chơi tiêu khiển”.


    “Nhưng mà…”


    “Nghe này anh bạn, đây là cơ hội của anh. Tôi đã quan sát anh tập luyện, đã trông thấy anh đạt điểm cao lúc thủ dâm, tôi cũng biết được anh thích gì. Hãy nhìn vào dương vật của anh đi, nó khá quá đi chứ, cộng thêm thể hình của anh thì quả là số một. Anh có thể có việc làm sung sướng, nhưng vẫn phải cố mà nhịn, nếu không anh sẽ suốt đời nằm dưới cho người ta đè mà chơi đó. Tin tôi đi”.


    “Tiếp tục tập đi, nghỉ lâu sẽ bị trừ điểm đấy” Giọng nói vang lên cắt ngang lời chúng tôi.


    “Tốt hơn là chúng ta nghe theo lời họ. Bắt đầu ở đây đi, anh từng tập những thứ này trước kia chứ ?”


    “Có” .


    Chúng tôi bắt đầu tập, thỉnh thoảng cũng trao đổi vài câu. Người huấn luyện viên không nói cho tôi biết tên hoặc chi tiết nào về cá nhân anh ta. Nhưng anh ta là một huấn luyện viên cá nhân, tài năng của anh ta là điều hiển nhiên. Anh ta được đưa tới đảo mà ai tới đây đều có một màu da rám nắng hấp dẫn; nhưng trước đó anh ta có một thời gian làm việc ở khu trượt tuyết. Cả hai đều là chỗ đều là chỗ sang trọng, nhưng cũng đều là những chỗ chết dẫm cả.


    “Tôi hỏi anh một câu được không ?”


    “Anh cứ hỏi, dù sao tôi cũng có thể không cần trả lời mà”.


    “Anh là dân gay phải không ?”


    “Một câu hỏi khó đấy”


    “Tại sao lại là câu hỏi khó chứ ?”.


    “Lúc họ mới mang tôi ra để đánh giá, lúc đó tôi chưa từng quan hệ tình dục với bất cứ một thằng đàn ông nào, thề có Chúa, tôi chưa từng thấy một thằng cha nào ở truồng trước mặt; nhưng công việc nhà bếp quá kham khổ, nếu không quan hệ tình dục thì không chịu đựng nổi. Và rồi tôi cũng nhận ra rằng cũng có những người tốt bụng, rằng tình dục đồng giới cũng có những lạc thú của nó; ngoài ra suốt hai năm nay tôi có người đàn bà nào bên cạnh đâu. Tôi đoán là mình đã thay đổi rồi”.


    “Lúc đầu, anh làm thế nào ?”


    “Khi anh thủ dâm, anh có bị kích thích bởi cảnh làm tình của mấy thằng trong phim không ?”


    “Không, không có” .


    “Nhưng để tôi đoán thử xem, anh cũng thấy hơi hơi thích phải không ?”


    “Ừ thì đại loại như vậy”


    “Thế thì tốt, vậy khi thủ dâm anh ít nhiều cũng tơ tưởng đến đàn bà, đúng không ?”


    “Ừ, đúng”


    “Nhưng không có đàn bà mà chỉ có đàn ông ở trong phim”


    “Rồi sao nữa ?”.


    “Lúc đầu anh nghĩ đó là một trò chơi, tưởng tượng anh đang làm tình với đàn bà, sau một hồi thì cảnh bọn đàn ông lại ập vào trí tưởng tượng của anh. Như thế cũng đủ làm anh hưng phấn. Vì trong suốt tuần này, đầu óc anh lúc nào cũng không thoát khỏi những chuyện ái ân, anh càng chú tâm vào bao nhiêu thì bản năng của anh trổi dậy để mặc mà không còn kềm chế nữa. Vậy điều anh cần là phải hết sức tập trung vào việc đang làm”.


    “Tôi hiểu rồi”.


    Cuối cùng buổi tập của chúng tôi cũng kết thúc. Người huấn luyện viên bắt tay tôi và bước tới tường đối diện, cửa xịch mở và anh ấy bước thẳng. Sau đó cánh cửa thông với hành lang cũng mở ra và theo lối cũ tôi về buồng giam của mình.


    “Anh nên tắm rửa trước khi ăn tối” .


    Ăn uống xong, giọng nói lại vang lên.


    “Anh lên giường ngồi đi. Chúng tôi chọn phim cho anh xem”.


    Bộ phim được chiếu lên tường đối diện, tạo thành một màn ảnh bề ngang vài bộ, hệ thống âm thanh ngầm được mở, giống như xem trong rạp chiếu phim. Tôi chưa xem qua phim này nhưng có nghe người ta nói về nó và cũng muốn xem, nhưng cô bạn gái tôi lại thích xem phim tình cảm; vậy là người ta chọn lựa cũng khéo. Như vậy lịch làm việc trong ngày : buổi sáng qua kiểm tra, chiều tập luyện, tối đọc sách hay xem phim (theo sự lựa chọn của họ nhưng đều hợp với ý thích của tôi). Những cuộc kiểm tra còn tiếp nối. Hết đợt này tới đợt khác, lúc nào cũng thế, bắt đầu là việc hôn hít, sau đó thì sờ mó vuốt ve nhau, xem ra cũng không tệ (8 điểm), rồi bạo hơn là tôi thọc tạy vào quần của đối phương, sục dương vật và mò mẫm lỗ đít anh chàng làm mẫu (theo lời yêu cầu), chỉ mãi để ý đến tình dục mà quên mất rằng đó là đàn ông (9 điểm), sau đó thì phải thoát y làm một màn biểu diễn kích dâm ngắn cho một anh ta xem; cô bạn gái của tôi cũng thích tôi thoát y, có lúc cởi trước mặt một số bạn gay của cô ấy vì vậy khi thực hành chuyện này thì tôi đạt điểm tối đa (10 điểm), sau đó tôi phải cởi quần áo cho người thanh niên này, hơi ngượng nhưng cũng trót lọt (8 điểm). Giờ thì tôi gần sắp đạt vị trí công việc cao nhất rồi, tôi cần phải thực hành mọi thứ thật hoàn hảo.


    Trước khi vào tôi cố trấn an. Chúng tôi hôn nhau (lúc này thì đã khá hơn, cũng là người đàn ông cũ, anh ta trở nên quen thuộc với tôi), sau đó tôi cạ háng vào háng anh ta, tay tôi vuốt ve từ đầu xuống lưng qua mông; sau đó lướt những ngón tay ra trước , vân vê đầu vú anh trước khi lần xuống dương vật anh. Sau đó, anh chàng lùi lại cho tôi cởi đồ uốn éo cho anh xem, rõ ràng anh chàng thích màn biểu diễn này; sau đó tôi từ từ cởi hết đồ của anh ta, lúc này hai người chúng tôi hoàn toàn trần truồng. Giọng nói đâu đó lại vang lên :


    “Để hoàn thành cuộc kiểm tra hôm nay, đó là thử thách cuối cùng. Anh phải thổi cho hắn, sau đó bú liếm hậu môn hắn, rồi để cho hắn chơi anh và sau cùng anh chơi lại hắn. Mỗi giai đoạn như thế là mười điểm. Hiện giờ anh đã có 55 điểm rồi đó”.


    Ôi chao, tôi thật không ngờ được như thế. Mọi thứ đều xuông sẻ. Phải rồi, phải hết sức tập trung như thằng cha huấn luyện viên trong phòng tập đã nói. Trước hết, phải bú cho anh chàng này cái đã, vì được bú đôi lần nên tôi cũng có những khái niệm phải làm như thế nào. “Người tình của tôi” ngồi trên ghế, dạng háng, để tôi thấy rõ dương vật anh ta mồn một. Lúc này nó mềm nhũn và thỏng trên hai hòn dái. Anh chàng cạo sạch lông, chỉ để lại một vệt lờ mờ trên đì. Dương vật anh chàng chưa cắt, lớp quy đầu nhô ra khỏi đầu khấc một chút. Còn thân thể anh ta, tôi nghĩ rằng đó là một cơ thể đàn ông hoàn hảo, bụng săn 6 múi, đùi nở, dù không quá to, râu tóc cạo tỉa sạch sẽ, nhìn thì đoán anh bạn này chừng 23 – 24 tuổi.


    Dừng lại ngắm nghía đối tượng của mình mà mô tả thì có đến hàng giờ, nhưng thực chất việc ấy chỉ diễn ra vài giây. Tôi quỳ giữa háng anh ta, cúi xuống, thế là tôi mất tự chủ, cơ thể trần truồng của tôi va chạm thịt da anh lúc quỳ làm tôi có cảm giác râm ran khác thường. Tôi dẹp ý nghĩ về việc mình đang làm qua một bên và liên tưởng đến việc làm ấy với một người đàn bà. Tôi dịu dàng hôn lên lớp da quy đầu. Sau đó, dùng lưỡi đẩy dương vật anh dựng đứng lên, ép sát môi miết dọc theo mặt dưới thân dương vật. Rồi rà lưỡi quanh đầu khấc; tôi có cảm giác nó bắt đầu nóng và cương lên lập tức. Tôi lại dùng lưỡi rà quanh lớp da ngoài rồi dùng đầu lưỡi cạ miết vào lỗ tiểu, sau đó đầu lưỡi luồn giữa đầu khấc và lớp da quy đầu, người đàn ông rên lớn, rõ ràng anh chàng này đang khoái đây mà.


    Sau đó, tôi dùng tay vuột cho lớp quy đầu tuột ra sau để lỏ đầu khấc bóng nhẩy nước bọt, tôi liếm quanh đầu khấc, rồi liếm từng bên thân dương vật, cuối cùng thì ngoạm cả dương vật và nút vào trong, lúc ấy vẫn cứ rà lưỡi cọ xát trên thân dương vật anh ta. Tôi chợt nhớ lại cảm giác lúc bạn gái mút bi của mình, nên tôi áp dụng ngay đối với anh chàng, tiếng rên xiết càng lớn hơn. Người quan sát cuộc thử nghiệm quyết định như thế đã đủ.


    “Phần kiểm tra bú mút đã hoàn tất. Bây giờ bắt đầu phần kế tiếp đi”


    Tôi thôi không bú nữa, anh chàng được chọn làm mẫu này phải dừng lại một chút vì lúc này anh gần sắp ra, sau đó anh ta leo lên giường, quay lưng lại và chổng mông cao lên. Tôi buộc phải ép mình tập trung hơn, tôi chưa có kinh nghiệm gì trong việc cho và nhận từ việc liếm hậu môn cả, nhưng có một điều chắc chắn là người ta đang theo dõi tôi.


    Tôi chúi đầu tới mục tiêu, bắt đầu bằng những động tác đơn giản, tôi hôn lên cặp mông, rồi tiến vào sâu, từ từ tới gần mép lỗ. Rõ ràng người này đã làm vệ sinh sạch sẽ trước khi tiến hành, sự lo lắng về phần thử thách này khiến tôi không tránh khỏi cảm giác ghê tởm. Mùi vị này không giống như những mùi vị tôi đã qua các cuộc kiểm tra trước đó, nó làm tôi khó chịu, nhưng cũng đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi. Hơi ngập ngừng, rồi tôi cũng đút lưỡi vào lỗ và ấn sâu vào trong một chút..(ND: phần này ND cố ý bỏ qua)… càng gần cuối tôi càng bị kích thích khiến tôi chẳng thể kiểm soát nổi, thế là tôi bắn phụt lên không và bật ngửa ra thở dốc.


    “Phần kiểm tra có thể dừng ở đây. Giờ hãy chuẩn bị cho phần kiểm tra kỹ năng giao hợp của hai người. Trước hết, anh là người nhận. Hãy nằm ngửa lên giường và nghe theo lời chỉ dẫn”.


    Tôi nằm đó, anh chàng người mẫu cũng phải mất ít phút mới trở lại bình thường, anh chàng này tỏ ra khoái hai cuộc thử thách đầu. Anh quay qua bàn lấy tuýp dầu bồi trơn, xoa lên ngón tay, rồi bắt đầu hành động. Anh nâng hai chân tôi lên cao, banh hai mông rộng ra, có tiếng hướng dẫn tôi không được giữ chặt ở vị trí nơi đó (riêng anh chàng người mẫu tới giờ này cũng chẳng hề lên tiếng, có lẽ đó là luật chơi). Sau đó anh ta bôi dầu lên hậu môn tôi, ấn ngón tay thọc vào bên trong, khi đã ở sâu bên trong, ngón tay anh chà xát bôi dầu kỹ chung quanh thành ruột, tôi chẳng biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy hơi khó chịu, tới khi ngón tay anh chạm nhẹ tuyến tiền liệt thì tôi không nhịn được tiếng rên vì sướng. Sau vài phút như thế có thể nói là lỗ hậu môn tôi đã giãn rộng ra thì anh ta không làm nữa, anh xé một cái bao cao su, bôi trơn kỹ và trùm lên dương vật mình.


    Cách đây vài ngày, tôi còn chưa hình dung việc làm tình với đàn ông như thế nào, nhưng bây giờ thì tôi sắp bị… đâm. Anh ta kéo chân tôi gác lên vai anh, dương vật lừ lừ đưa tới lỗ. Tôi cảm nhận đầu dương vật anh tiến vào bên trong, hơi ép mạnh một chút, rồi mạnh hơn nữa, anh ta đang cố đưa hết dương vật vào trong tôi. Lỗ hậu môn của tôi không quen chuyện này nên bắt đầu co thắt lại. Tôi hiểu rõ rằng nếu để như thế coi như tôi bị thất bại trong cuộc kiểm tra này, vì vậy tôi cố tập trung để lỗ hậu môn giãn ra. Đột nhiên, anh ta nhấn mạnh một cái, dương vật cương cứng đã lọt vào trong. Rồi sau đó lại ấn sâu hơn trên dưới nửa inch gì đó thì anh dừng lại, sau đó lại ấn tới nữa cho tới khi lông háng anh đã cạ sát lỗ hậu môn tôi. Mỗi khi thúc vào thì dương vật anh lại chạm vào tuyến tiền liệt làm tôi sướng rơn, nhưng dù có dầu bôi trơn thế mà hậu môn tôi vẫn cứ thấy thít chặt lại.


    Anh chàng nhấp mông càng lúc càng mạnh, mỗi lúc một nhanh hơn. Ngoáy sâu trong người tôi; không lâu sau thì tôi cảm thấy hậu môn mình nóng ran như trên lửa, nhưng tôi biết rằng tốt nhất đừng nên nói gì, nhưng mặt khác tôi quả cũng thấy sướng thật. Tôi bắt đầu rên lớn, tiếng rên của cơn đau đã nhường chỗ cho tiếng rên hoan lạc. Bỗng dưng anh chàng dừng lại, và đột ngột đâm mạnh một phát lút cán, cả người anh ta run rẩy và rũ xuống trên người tôi. Anh chàng đã đạt cực khoái, anh ta la lớn và tôi còn cảm thấy dương vật anh nóng bỏng, giần giật bên trong tôi.


    “Phần này đã kết thúc. Tới lượt anh phải chơi anh bạn người mẫu rồi. Không giống anh, người này quen việc bị người ta chơi rồi nên chẳng cần nương gượng làm gì, anh chỉ phải dùng bao cao su và bôi trơn mà thôi”.


    Anh chàng người mẫu rời khỏi người tôi, đứng dậy tần ngần một hồi, anh ta vẫn còn chưa hết sướng. Tôi lấy bao cao su trên bàn, bên trong đã có dầu nhờn sẵn, tôi lấy dầu nhơn bôi một ít thêm lên thân dương vật mình, sau đó tôi mới nhận ra lúc bôi thì dương vật tôi đã cương cứng trở lại.


    Tôi quay lại. Anh chàng người mẫu lúc này nằm ở chỗ tôi nằm khi nãy, lúc này anh đã tháo bao cao su và lau sạch dương vật mình. lỗ hậu môn anh đã sẵn sàng, lúc này vẫn còn dính ít nước bọt của tôi lúc liếm trước đó.


    Tôi bắt chước những điều anh làm, tôi đặt đầu khấc nơi đó, nhấn mạnh vào cho tới khi nó qua khỏi lớp cơ vòng đầu tiên. Khi đã vào được rồi, tôi thấy khoái chưa từng thấy, vừa chặt vừa nóng, còn hơn cả khi làm tình với phụ nữ. Tôi đút sâu vào trong, sau đó từ từ rút ra, cố giữ không để dương vật tuột ra ngoài. Về cử động thì không khác gì khi giao hợp với đàn bà, mà chuyện này tôi vốn đã quen thuộc. Tôi chuyển từ nhẹ sang mạnh, từ chậm sang nhanh, thỉnh thoảng thay đổi góc độ lúc đâm vào. Anh chàng người mẫu rên la như điên và dương vật anh lại đứng sựng trở lại.


    Tôi cảm thấy càng lúc càng hứng và cơn khoái cảm dâng cao nên càng dập mông thúc mạnh hơn, cho tới lúc không thể dừng lại được. Tôi cố ép háng mình sát vào mông anh chàng, và dòng tinh dịch chạy rần rần qua dương vật bắn phọt trong lớp nhựa cao su.


    “Cuộc kiểm tra kết thúc, hãy trở về phòng tắm rửa, chúng tôi sẽ thông báo kết quả ngay”


    Hai chân tôi run lẩy bẩy gần như không chịu nổi trọng lượng cơ thể mình, tôi lê bước về phòng. Lúc tắm, tôi mới thấy hậu môn đau rát như bị bỏng vì bị thằng cha người mẫu chơi quá mạng ! Tắm xong, tôi thay quần áo được để sẵn trên ghế, cũng là đồ toàn trắng. Lúc mặc xong thì giọng nói lại vang lên.


    “Kết quả các cuộc sát hạch như sau : thủ dâm 10 điểm; hôn môi 05 điểm; cộng thành 15 điểm; trong cuộc sát hạch về kích thích xúc giác 8 điểm, thành 23 điểm; tập thể lực 9 điểm, thành 32 điểm; biểu diễn thoát y 10 điểm, thành 42 điểm, cộng với các điểm kỹ thuật biểu diễn lúc thoát y thành 50 điểm”, bây giờ tới phần tôi lo lắng nhất, “phần bú nút dương vật 10 điểm, thành 60 điểm; phần bú liếm hậu môn 10 điểm, thành 70 điểm; chịu cho người khác giao hợp 10 điểm, thành 80 điểm; và khi anh thực hiện giao hợp hậu môn đạt 9 điểm, thành 89 điểm”. Tôi không nhịn được la lên :


    “Khốn nạn thật !”


    “Tôi nói tiếp được chứ ?”


    “Vâng, tôi xin lỗi”


    “Chúng tôi buộc phải trừ 3 điểm vì thái độ của anh ban đầu, còn lại 86 điểm; tuy nhiên anh đã có sự khắc phục trong các cuộc kiểm tra gần đây nên được cộng thêm 5 điểm. Vì vậy, tổng số điểm của anh là 91 điểm. Anh được xếp vào hạng “bạn khách”, xin chúc mừng”.


    “Cảm ơn”


    “Đó là do nỗ lực của anh. Giờ thì anh cứ theo hành lang mà đi”


    Tôi bước ra khỏi phòng và theo lối hành lang đi xuống, có một cánh cửa mở sẵn, nhưng lại là một gian phòng trắng tinh khác, cũng chẳng có đồ đạc gì bên trong. Lúc tôi đi qua, cửa vẫn không đóng lại, không lâu sau thì có một người khác cũng bước vào, chính là anh chàng làm mẫu tham gia hầu hết các cuộc kiểm tra của tôi, anh ta mặc áo choàng trắng giống như tôi.


    “Chào anh, tôi là Grant.”, người thanh niên chìa tay ra.


    “Henry.” Chúng tôi bắt tay nhau. Tôi thấy hơi ngượng vì không nói tên thật.


    “Luôn luôn có vẻ là kỳ quặc khi anh hôn một người đàn ông, sau đó sờ mó anh ta, âu yếm anh ta, rồi biểu diễn thoát y cho anh ta chiêm ngưỡng, cởi trần truồng anh ta ra, bú mút cho anh ta, bị anh ta đâm và rồi đâm lại anh ta, và bây giờ sau khi làm đủ mọi thứ thì anh mới được biết anh ta là ai”


    “Ừ, tôi nghĩ vậy”


    “Chúng tôi không cho phép trò chuyện trong lúc kiểm tra. Người ta nghĩ rằng, nếu tôi thích anh thì tôi sẽ giúp anh làm trôi chảy. Điều kỳ lạ là anh đã biểu diễn thoát y cho tôi xem thật ấn tượng dù không phải là dân chuyên nghiệp, tôi chưa từng thấy như thế. Nhưng thẳng thắn mà nói, nếu anh không ngại, thì lúc đầu anh hôn quá tệ, nhưng về sau thì ngày càng khá hơn, đó chính là lý do anh được thêm điểm”.


    Cửa lại mở, Grant đi ra, tôi theo sau.


    “Tôi được giao nhiệm vụ huấn luyện cho anh đầy đủ mọi thứ. Trước đây tôi làm việc ở khu trượt tuyết nhưng không lâu nữa cả hai chúng ta sẽ ra đảo. Rất vui vì anh giúp tôi đến đó”


    “Là sao chứ ?”


    “Tôi không được chọn làm “bạn khách” nhưng việc tôi làm cũng không tệ. Họ cho tôi làm người pha chế rượu, suốt ngày pha chế martinis, nhưng tôi mơ ước cuộc sống người “bạn khách”. Tôi hỏi người phụ trách, ông ta bảo rằng tôi có thể đạt được số điểm bổ sung. Nếu tôi chịu tham gia quá trình kiểm tra thì tôi sẽ đạt 10% trên tổng số điểm của anh thay vì trên tổng số điểm của tôi. Tôi có 83 điểm, vì thế thiếu mất 8 điểm, và bây giờ lại được 9 điểm từ tổng số điểm của anh; nhưng tôi cũng được thêm điểm bổ sung từ việc phục vụ tình dục cho ban điều hành ở đây. Thế là tôi có 91 điểm và sẽ có sống một cuộc sống xa hoa, sung sướng.”


    Chúng tôi lại rẽ sang một hành lang khác, tôi hoàn toàn mất phương hướng, một lát sau thì thấy mình đang ở trên câu lạc bộ. Không có ai ở đây cả.


    “Bây giờ đã quá khuya, câu lạc bộ đóng cửa. Anh đã mất hết ý niệm về thời gian vì người ta phục thuốc mê cho anh lúc đầu, anh thức hoặc ngủ khi nào họ muốn. Từ lúc anh tới đây đến giờ đã 24 ngày rồi. Chúng ta sẽ phải cùng ra đảo, không lâu nữa đâu”


    Chúng tôi đang ở phía sau câu lạc bộ, gần cửa hậu có chữ “lối thoát hiểm”. Có một xe tải bít bùng de vào. Cửa sau xe tải mở, trong xe có 10 chỗ ngồi và có 8 người chờ sẵn, họ đều mặc áo choàng màu xanh dương. Lúc tôi và Grant lên xe thì họ đóng cửa sau lại và cái giọng quen thuộc vang lên.


    “Suốt chuyến đi, không ai được nói chuyện. Còn màu áo thì các anh biết rồi, đỏ là màu nhà bếp, xanh dương là người phục vụ bàn và trắng là “bạn khách”. Nhìn thấy ăn mặc như thế có nghĩa là cả đời phải làm quần quật trong nhà bếp, hoặc phải lăng xăng phục vụ quanh bàn khách, hoặc được cung phụng để chiều lòng khách”. Ánh đèn từ trần xe tắt phụt và chiếc xe lăn bánh.

  2. The Following 2 Users Say Thank You to Ly Hi For This Useful Post:

    Lemon (16-04-2018), saigonmuadong83 (22-12-2017)

  3. #2
    Tham gia ngày
    Sep 2017
    Bài gửi
    15
    Thanks
    85
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Thẻ
    3
    Cảm ơn bạn vì chuyện thật hay. Tôi rất thích chuyện dịch của Vũ Quốc mà giờ không biết vào trang đó thế nào.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Thành viên đã đọc chủ đề này: 136

  1. Abcxyza
  2. ailopdiu_m2
  3. Aki
  4. Akihito2403
  5. aloha5555
  6. bad boy
  7. Badboy1234
  8. Bệu
  9. Bi Jay Nguyễn
  10. binhle
  11. biphuhehe
  12. bleubir
  13. bnakhoa
  14. bonmat_it
  15. boss_slave
  16. botdam
  17. boycuongdam
  18. boycuto99
  19. boydatinh_501
  20. ChipheoTT
  21. chocontuan
  22. chuabaogio
  23. conquaxauxi
  24. Corn
  25. cucgach
  26. daikhau
  27. damdamcongtu
  28. dauchilayeu
  29. deny9009
  30. dethuong
  31. ducnha
  32. elfvn1997
  33. frankie001
  34. fuku
  35. gay17t
  36. guhin
  37. g_b123
  38. haimoonksa
  39. henry_chan
  40. heomoitocdo
  41. Hghii
  42. hoangkhoa91
  43. hoangminhchinh2001
  44. Hoàng Anh HR
  45. hot
  46. hotboy12345678
  47. Huuphan
  48. Huypham120794
  49. Ivanprince
  50. jack1902
  51. jasonchen1414
  52. jasonzack
  53. Jasperchan
  54. Johntrannn
  55. Julio
  56. Kanny
  57. kenny_thanhtu
  58. kentpk
  59. Kevindam
  60. Khanguyen
  61. kimanh20
  62. kyan.nguyen
  63. lambo
  64. Lee lý
  65. Lemon
  66. linhho
  67. Longnguyen.
  68. longnguyen918918
  69. longnhat
  70. Louis3107
  71. lovingyou123
  72. luat6197
  73. maphong
  74. matma118
  75. Matt123
  76. metthatchu
  77. Minh25
  78. Minhhy
  79. minhphong_1412
  80. monkeyvn87
  81. motnguoiban
  82. mua_buon
  83. Nghiahuynh
  84. ngongngiu
  85. Nguyen Cuong
  86. Nguyenpin
  87. nguyentamtv90
  88. Nhimkun
  89. nhokkho
  90. nipham
  91. npk69
  92. nvannam108
  93. petiteboy
  94. Philip
  95. phong_29
  96. quany
  97. rickynghia
  98. rocky87
  99. RoyalBear
  100. sean.hary
  101. see_the_day
  102. sethclear
  103. shiiro
  104. shinobi
  105. simssony
  106. Sydney
  107. sơnmai
  108. Ta0laaj19
  109. Taciturn
  110. takoda3192
  111. Tamduong
  112. temi88
  113. thaiminhnhat
  114. thangkhung
  115. thedeath1991
  116. thiensukhoc1710
  117. thuyson1102
  118. Tieungo
  119. tlamhp
  120. tonydang1910
  121. traidem
  122. Trankhanhduy22
  123. Trí Luận
  124. trungduc095
  125. ttt
  126. ukm
  127. Vannam369
  128. Vinhlac
  129. virboy2007
  130. Viuzen09090
  131. vnguyen
  132. voicon54
  133. yooshii

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình