GALANT: ĐỊA CHỈ TIN CẬY ĐIỀU TRỊ HIV VÀ BỆNH XÃ HỘI Tiệm hớt tóc dành cho phe ta

Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất

Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất

boymodelsg.com Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất

Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất boymodelsg.com

Liên hệ quảng cáo Liên hệ quảng cáo

THÔNG BÁO MỚI NHẤT


+ Trả lời chủ đề
Trang 2/3 ĐầuĐầu 1 2 3 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 11 tới 20 của 21

Chủ đề: Bên lề

  1. #11
    Tham gia ngày
    Dec 2016
    Đến từ
    Tiền Giang
    Bài gửi
    118
    Thanks
    29
    Thanked 56 Times in 28 Posts
    Thẻ
    56
    và nếu như kết thúc như vậy thì còn gì tuyệt vời bằng..."Những ngày này Sài Gòn mưa nắng thất thường, lại ngại đi lanh quanh phố xá, ngại phải đục mưa cùng mái hiên với 1 kẻ xa lạ để rồi mùi nước hoa của họ làm ta nhớ về những người xưa cũ, đã còn là kí ức đâu đó giữa Sài Gòn"

  2. The Following 2 Users Say Thank You to bennysota For This Useful Post:

    sekeishi (30-09-2017), trung nien (30-09-2017)

  3. #12
    Tham gia ngày
    Oct 2016
    Bài gửi
    38
    Thanks
    13
    Thanked 28 Times in 16 Posts
    Thẻ
    28
    10:33AM, 2/10/2017


    Anh thích hút thuốc, từ trước khi quen em, một ngày anh hút gần nửa gói thuốc.


    Anh 26 tuổi, em 20 tuổi. Mình biết nhau hơn một năm mới chính thức yêu nhau, ngày đầu tiên mình chính thức trở thành người yêu, em khuyên anh bỏ thuốc vì em bị dị ứng, anh bảo anh sẽ bỏ, nhưng hãy cho anh thời gian.


    Em bị dị ứng khói thuốc từ nhỏ, mỗi lần tiếp xúc, em sẽ bị nghẹt mũi và khó thở. Một lần tình cờ mình đi uống cà phê, em vô tình hít phải khói thuốc của một người bàn bên cạnh, em bắt đầu xảy ra những triệu chứng phản ứng lại cơn dị ứng. Anh lập tức đứng bật dậy nắm tay dẫn em đi chỗ khác, mặt anh lúc đó vừa khó chịu, vừa đáng yêu.

    Rồi chuyện tình của mình cũng không lâu mà chấm dứt, anh chững chạc, em cũng trưởng thành, chia tay chẳng phải là điều chi to lớn, lặng lẽ, nhẹ nhàng, ta coi như vừa bước qua đời nhau giữa cái tuổi đẹp nhất.


    Em bắt đầu hút thuốc, những lần đầu em phải vật lộn với khói thuốc và cơn dị ứng, nhưng rồi dần lại quen, em hút một điếu, rồi hai điếu, rồi nhiều điếu nữa. Khói thuốc làm em nhớ, nhớ những lúc em nhăn mày vì anh lén lút hút thuốc trong toilet, nhớ những lúc em ngủ say anh lại ra ban công hút một điếu để thoả cơn ghiền. Ký ức ùa về, em dần quen với khói thuốc từ đó.


    Ngày mình gặp lại, anh nói anh bỏ thuốc rồi, em cười, rút trong bao ra hai điếu thuốc, đưa anh một điếu, anh hơi bất ngờ những cũng cầm lấy, mình không nói gì. Anh phá vỡ sự im lặng, anh hỏi em hết bị dị ứng khói thuốc rồi sao. Em không trả lời, em chỉ cười. Dập điếu thuốc trên môi, em bước đi, bỏ anh lại trong buổi sớm chiều ngập nắng.
    If only I could live another life...

  4. The Following 2 Users Say Thank You to sekeishi For This Useful Post:

    ca_va (02-10-2017), Thanh1oz (20-09-2019)

  5. #13
    Tham gia ngày
    Oct 2016
    Bài gửi
    38
    Thanks
    13
    Thanked 28 Times in 16 Posts
    Thẻ
    28
    12:30PM, 3/10/2017



    Kiếm được một người tình nguyện nắm tay mình cả đời không phải chuyện dễ dàng gì.


    Chẳng có ai chắc chắn rằng người đang mỗi ngày ôm mình, hôn mình sẽ yêu mình cả đời, lỡ đâu sau này người ta thay lòng vì một người nào đó, hay bất ngờ hơn nữa là mình gặp một người làm cho mình có cảm giác yêu thương hơn so với người yêu hiện tại, thì chuyện tình cảm của mình sẽ bước sang một trang mới, nơi tay mình sẽ nắm tay một người khác, vòng tay mình sẽ ôm một người khác, môi mình sẽ hôn một người khác. Và tâm trí mình sẽ dành cho một người khác. Chuyện tình cảm, chẳng ai quản nổi.


    Nếu một người quyết định trao cả cuộc đời mình cho một người cuối cùng sau khi đã trải qua nhiều mối tình tan vỡ, chắc chắn người đó may mắn hơn những kẻ khác. Đơn giản hắn đã từng trải, hắn có quá nhiều kinh nghiệm trong chuyện tình yêu, hắn cứng cáp, hiểu được cái gì nên làm và không nên làm khi yêu một người, hắn yêu một cách thông minh. Và đến khi hắn chọn người hắn tình nguyện nắm tay đến cuối đời, hắn sẽ chọn một người thông minh y như hắn.


    Cuộc đời giống như một cuốn sổ tay vậy, chẳng ngần ngại chi lật sang trang mới khi trang cũ đã có quá nhiều vết mực nhoè. Cái chính là ta đã sẵn sàng đặt bút hay chưa.
    If only I could live another life...

  6. The Following User Says Thank You to sekeishi For This Useful Post:

    Thanh1oz (20-09-2019)

  7. #14
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1155
    Thanks
    481
    Thanked 1303 Times in 633 Posts
    Thẻ
    1303
    Cách bạn viết gợi tôi nhớ một người đã vào sinh hoạt diễn đàn này, bạn Sóng.

    Bên cạnh chữ duyên của nhà Phật, thì tình yêu cần phải được tưới nước, cần phải có vitamin thì tình yêu đó mới bền vững được. Tình yêu tự bản thân nó không sống sót được nếu chúng ta không làm gì để bảo vệ và vun đắp.

  8. The Following User Says Thank You to ca_va For This Useful Post:

    sekeishi (06-10-2017)

  9. #15
    Tham gia ngày
    Oct 2016
    Bài gửi
    38
    Thanks
    13
    Thanked 28 Times in 16 Posts
    Thẻ
    28
    Quote Nguyên văn bởi ca_va Xem bài viết
    Cách bạn viết gợi tôi nhớ một người đã vào sinh hoạt diễn đàn này, bạn Sóng.

    Bên cạnh chữ duyên của nhà Phật, thì tình yêu cần phải được tưới nước, cần phải có vitamin thì tình yêu đó mới bền vững được. Tình yêu tự bản thân nó không sống sót được nếu chúng ta không làm gì để bảo vệ và vun đắp.
    Đã từng bảo vệ và vun đắp rất nhiều anh ạ, nhưng nợ đã trả hết, đến lúc người ta phải rời đi thì chính em cũng không làm gì được cả.

    Thay vì cứ trách móc oán hờn thì em chọn cách viết lại thành những tản mạn nhỏ nhỏ, coi như duyên diệt nợ tận thì vẫn còn lại kí ức, vì khoảng thời gian yêu nhau lúc nào cũng tràn đầy kỉ niệm đẹp mà
    If only I could live another life...

  10. #16
    Tham gia ngày
    Oct 2016
    Bài gửi
    38
    Thanks
    13
    Thanked 28 Times in 16 Posts
    Thẻ
    28
    1:01AM, 6/10/207


    Đã lâu rồi tôi không đặt bút viết gì cả, guồng quay tấp nập của đất Sài Thành hình như cũng dần xoáy tôi theo nó mất rồi. Được một ngày công việc tương đối êm xuôi, hai giờ chiều tôi chọn đi vào chùa dâng nhang cúng Phật.


    Ngôi chùa này tôi đã được mẹ và dì Út dẫn đi rất nhiều lần từ hồi còn bé xíu nên nó luôn luôn là một nơi rất thân thuộc trong cuộc sống của mình. Tình cờ và buồn thay, có đám tang lúc tôi vừa đến.


    Người mất là một cụ bà đã 90 tuổi, di ảnh để trên bàn thờ khắc hoạ một người phụ nữ có nụ cười phúc hậu. Xung quanh con cháu tề tựu đầy đủ, kẻ khóc người quỳ, ai cũng đườm đượm tang thương. Bỗng tôi nhớ lại ngày dì Út mất cách đây mấy tháng.


    Dì tôi bị ung thư tử cung, từ lúc dù trở bệnh tới lúc mất là hơn một năm ròng. Mẹ tôi phải ở túc trực trên Sài Gòn chăm sóc dì những ngày tháng cuối đời, có lẽ mọi người sẽ nói 'tại sao mẹ tôi lại bỏ gia đình mình mà lo cho dì, chồng con của dì ấy đâu', nhưng tôi xin phép không đề cập tới vì nó không liên quan đến chuyện này. Tôi thương dì như mẹ ruột, thương ba đứa con dì như em ruột và mẹ tôi cũng thương chúng như con ruột vậy.


    Ngày dì Út sắp mất, tôi chứng kiến cảnh dì vật lộn với cơn đau đầu khủng khiếp, mọi người xung quanh dì người giữ người ôm, người an ủi, tôi chỉ biết đứng bên ngoài mà nhìn vào, nước mắt cứ từ từ mà chảy ra thành dòng bất lực. Rồi một ngày mẹ gọi tôi nói rằng dì sẽ khoẻ lại thôi vì đã gặp được đúng bác sĩ giỏi để chữa dì hết bệnh, nhưng ai chẳng biết khi tế bào ung thư đã di căn lên đến thận phổi thì cơ hội sống sót sẽ bé như thế nào chứ, nhưng ai cũng mừng như đang đi trong hầm tối bỗng thấy một tia sáng le lói cuối đường vậy.


    Nhưng mà, có lẽ dì đã trả xong nợ của trần thế trước khi mọi người kịp nhận ra. Ngày dì mất tôi vừa đi học về, một giờ ba mươi phút chiều, thứ năm ngày 24 tháng 3 năm 2017, tôi bắt xe bus từ quận nhất qua quận mười hai để thăm dì, định bụng nói dì hãy cố gắng chữa trị, cố gắng khoẻ mạnh để còn sống vui vẻ với con với cháu. Vừa qua đến nơi, tôi chỉ vừa kịp tắm rửa và ăn hai muỗng cơm thì nghe tin dì Út mất trong chùa, thế giới như sụp đổ, tôi ngã quỵ trước bàn thờ Phật và bà Ngoại. Dường như, mọi thứ đến quá bất ngờ mà nước mắt vẫn chưa thể trào ra được.


    Đám ma dì Út được tổ chức ngay trong chính ngôi chùa này.
    If only I could live another life...

  11. The Following 2 Users Say Thank You to sekeishi For This Useful Post:

    ca_va (06-10-2017), Thanh1oz (20-09-2019)

  12. #17
    Tham gia ngày
    Jan 2017
    Bài gửi
    27
    Thanks
    12
    Thanked 26 Times in 10 Posts
    Thẻ
    26
    Quote Nguyên văn bởi sekeishi Xem bài viết
    1:01AM, 6/10/207


    Đã lâu rồi tôi không đặt bút viết gì cả, guồng quay tấp nập của đất Sài Thành hình như cũng dần xoáy tôi theo nó mất rồi. Được một ngày công việc tương đối êm xuôi, hai giờ chiều tôi chọn đi vào chùa dâng nhang cúng Phật.


    Ngôi chùa này tôi đã được mẹ và dì Út dẫn đi rất nhiều lần từ hồi còn bé xíu nên nó luôn luôn là một nơi rất thân thuộc trong cuộc sống của mình. Tình cờ và buồn thay, có đám tang lúc tôi vừa đến.


    Người mất là một cụ bà đã 90 tuổi, di ảnh để trên bàn thờ khắc hoạ một người phụ nữ có nụ cười phúc hậu. Xung quanh con cháu tề tựu đầy đủ, kẻ khóc người quỳ, ai cũng đườm đượm tang thương. Bỗng tôi nhớ lại ngày dì Út mất cách đây mấy tháng.


    Dì tôi bị ung thư tử cung, từ lúc dù trở bệnh tới lúc mất là hơn một năm ròng. Mẹ tôi phải ở túc trực trên Sài Gòn chăm sóc dì những ngày tháng cuối đời, có lẽ mọi người sẽ nói 'tại sao mẹ tôi lại bỏ gia đình mình mà lo cho dì, chồng con của dì ấy đâu', nhưng tôi xin phép không đề cập tới vì nó không liên quan đến chuyện này. Tôi thương dì như mẹ ruột, thương ba đứa con dì như em ruột và mẹ tôi cũng thương chúng như con ruột vậy.


    Ngày dì Út sắp mất, tôi chứng kiến cảnh dì vật lộn với cơn đau đầu khủng khiếp, mọi người xung quanh dì người giữ người ôm, người an ủi, tôi chỉ biết đứng bên ngoài mà nhìn vào, nước mắt cứ từ từ mà chảy ra thành dòng bất lực. Rồi một ngày mẹ gọi tôi nói rằng dì sẽ khoẻ lại thôi vì đã gặp được đúng bác sĩ giỏi để chữa dì hết bệnh, nhưng ai chẳng biết khi tế bào ung thư đã di căn lên đến thận phổi thì cơ hội sống sót sẽ bé như thế nào chứ, nhưng ai cũng mừng như đang đi trong hầm tối bỗng thấy một tia sáng le lói cuối đường vậy.


    Nhưng mà, có lẽ dì đã trả xong nợ của trần thế trước khi mọi người kịp nhận ra. Ngày dì mất tôi vừa đi học về, một giờ ba mươi phút chiều, thứ năm ngày 24 tháng 3 năm 2017, tôi bắt xe bus từ quận nhất qua quận mười hai để thăm dì, định bụng nói dì hãy cố gắng chữa trị, cố gắng khoẻ mạnh để còn sống vui vẻ với con với cháu. Vừa qua đến nơi, tôi chỉ vừa kịp tắm rửa và ăn hai muỗng cơm thì nghe tin dì Út mất trong chùa, thế giới như sụp đổ, tôi ngã quỵ trước bàn thờ Phật và bà Ngoại. Dường như, mọi thứ đến quá bất ngờ mà nước mắt vẫn chưa thể trào ra được.


    Đám ma dì Út được tổ chức ngay trong chính ngôi chùa này.
    Bạn viết rất hay. Mình thích cách viết như vậy. Nhẹ nhàng nhưng mang nhiều tâm sự
    Quen mùi chăn gối, nhưng chẳng nhớ tên

  13. The Following User Says Thank You to Kiennguyen For This Useful Post:

    sekeishi (06-10-2017)

  14. #18
    Tham gia ngày
    Oct 2016
    Bài gửi
    38
    Thanks
    13
    Thanked 28 Times in 16 Posts
    Thẻ
    28
    Quote Nguyên văn bởi Kiennguyen Xem bài viết
    Bạn viết rất hay. Mình thích cách viết như vậy. Nhẹ nhàng nhưng mang nhiều tâm sự
    Mình cảm ơn bạn đôi khi nỗi buồn nó thấm quá nên khả năng viết cũng lên đôi chút hic hic
    If only I could live another life...

  15. #19
    Tham gia ngày
    Oct 2016
    Bài gửi
    38
    Thanks
    13
    Thanked 28 Times in 16 Posts
    Thẻ
    28
    12:30PM 13/08/2019


    Cuối tháng ba thời tiết còn một chút dịu, không còn cái lạnh se se của những ngày cận Tết và chuẩn bị đón một mùa hè với khí trời oi ả.


    Ngày đầu tiên đi làm, một trung tâm tiếng anh nhỏ nằm ở một thành phố nhỏ. Gặp nhau như gió thoảng qua, chỉ kịp cúi đầu chào và nở một nụ cười. Rồi một người bước đi nhẹ nhàng qua từng vách nhỏ trong tim người còn lại.


    Và thời gian trôi đi mau, hai người biết nhau cũng gần nửa năm, tình yêu cứ nảy mầm từ từ ở trong tim một người, chẳng biết khi nào đã lớn như vậy. Dù biết cơ hội chỉ nhỏ nhoi, nhưng từ lúc nào lại trở nên cực kì cố chấp. Chẳng hiểu sao mọi thứ cứ trôi qua nhẹ nhàng như vậy khi trong tim vốn từ lâu đã như cơn sóng trào.


    Hai người có một sự đồng cảm nhẹ nhàng, nhiều lần đi làm cùng nhau, đi ăn trưa cùng nhau, cùng nhau đi một quán bar quen. Chỉ hai người. Một người tim đập dồn dập, một người có lẽ chỉ xem người kia như bạn bè. Thời gian này đối với một kẻ si tình, là quãng thời gian đẹp nhất.


    Chiều tà trong một ngày tháng bảy, một người có lẽ đã mang quá nhiều tâm sự, chẳng cần đi với ai, chẳng cần ai, chỉ cần một mình, nhẹ nhàng rảo bước đến quán bar quen thuộc. Thức uống quen thuộc, một người chỉ uống rượu, một người chỉ uống bia, khác nhau đến như vậy mà tại sao một người không thể quên đi người kia. Một người biết là vô vọng mà sao con tim vẫn cứ cố chấp hoài, người kia sao có thể vô tư mà hành hạ một người. Rồi một người có mang hơi men, bỗng nghe một âm thanh quen thuộc, ngẩng đầu nhìn, một người mỉm cười nhìn người kia, rồi nhẹ nhàng ôm vào lòng.


    Người kia biết rõ thứ tình cảm cảm này, người kia đâu phải kẻ ngốc, chỉ là tình bạn của hai người quá đẹp, biết nói gì với một con tim đang khao khát tình yêu, chỉ cần nhẹ nhàng ôm chặt một người vào lòng, thì thầm nho nhỏ. Hai người chẳng còn là trẻ con, chẳng cần phải phũ phàng, chỉ cần chấp nhận trái tim một người không có mình, chỉ cần một người luôn ở đây khi mình cần, rồi dần dần chấp nhận.


    Hơi men cay nồng xộc lên mũi, một người ngồi đây cùng trái tim hữu tình, người kia lặng nhìn với con tim vô tình. Một ly lại một ly, hai trái tim không cùng nhịp đập, nhưng có lẽ một người chỉ cần người kia ở cạnh mình lâu một chút là được rồi.


    "Trễ rồi, mình đi về thôi."
    If only I could live another life...

  16. The Following 2 Users Say Thank You to sekeishi For This Useful Post:

    ca_va (13-08-2019), Thanh1oz (20-09-2019)

  17. #20
    Tham gia ngày
    Oct 2016
    Bài gửi
    38
    Thanks
    13
    Thanked 28 Times in 16 Posts
    Thẻ
    28
    12:02AM 27/08/2019


    Tôi đã làm mất đi một người bạn.


    Điều làm tôi cảm thấy đau đớn nhất là đã có những suy nghĩ không hay về anh ấy và đã nói cho người khác trong một lần say.


    Tôi cắt một vết thương sâu trong lòng cả hai. Anh nói không thể nhìn tôi với tư cách một người bạn nữa, tự tôi đã làm mất đi tình bạn vì đã làm mất đi lòng tin của người khác đối với mình. Hôm đó tôi khóc, khóc vì mình đã quá ngu ngốc, khóc vì mình đã làm tổn thương một người quá quan trọng trong cuộc đời, khóc vì đã có những suy nghĩ không tốt về chính người bạn của mình.


    Hai chúng tôi nói chuyện, tôi không thể giữ lại được vì vết thương quá lớn, nói nhiều chỉ làm thêm tốn thời gian. Tôi thẫn thờ bước về nhà, tâm trạng thật tệ. Buổi xế chiều đường phố đông đúc mà thấy sao xung quanh chẳng có ai, bóng chiều ngày càng mờ dần lại thêm sự trống rỗng trong lòng.


    Tôi không thích khóc trước mặt người khác, một phần vì mình là đàn ông, chẳng có lý do gì để tỏ ra yếu đuối. Một khi tôi khóc trước một người, có nghĩa là đối với tôi họ rất quan trọng và tôi đã làm một việc mà có thể cả đời mình sẽ hối hận. Tôi đã khóc rất nhiều. Trước mặt anh.


    Tôi luôn dành ra hai ngày để giải quyết một vấn đề, sau hai ngày tôi sẽ hoàn toàn quên đi và tiếp tục cuộc sống của mình. Tôi lấy hai ngày để cứu vãn tình bạn, đừng hiểu lầm, tôi không thích dồn dập, tôi chỉ suy nghĩ và gửi một đoạn ghi âm dài năm phút, nói lòng mình. Ít ra thì, tôi lại được thanh thản.


    Bây giờ chúng tôi vẫn gặp nhau, tôi vẫn chào và nở nụ cười. Tôi biết, mình đã cố hết sức, lỗi của tôi chứ chẳng của ai, nhưng nếu cứ ngại ngùng và sợ sệt thì chẳng có gì có thể hàn gắn được. Tôi chọn trở thành tôi khi mới vào công ty, vui vẻ, khách sáo và hơn hết, là một người lạ.


    Vài tuần sau, tôi ra bãi biển uống bia một mình, tôi hầu như lúc nào cũng vậy. Chúng tôi thấy nhau, tôi vỗ bãi cát kế bên mình và nói anh ngồi xuống. Chúng tôi im lặng, thật sự im lặng, bãi biển dường như chỉ có hai người. Sau khi uống vài lon, tôi cáo từ ra về, anh vẫn ngồi đó. Tôi cúi người khẽ cười rồi lắc đầu ngao ngán.


    Thời gian, hình như chẳng hàn gắn được gì cả.


    Tôi đã chọn là một người đàn ông khi chủ động trong tất cả mọi thứ. Nhưng mà anh ấy chọn một người mới quen để tin, không phải tôi, anh ấy không hề suy nghĩ về tình bạn này và trước đến giờ anh cũng chưa từng tin tôi.


    Sau một vài thăng trầm cuộc đời, tôi trưởng thành hơn nhiều và biết thế nào để bước tiếp, tôi chọn bước đi, tôi không thích dừng lại. Tôi chọn dừng lại để cứu lấy tình bạn này, nhưng anh ấy chọn không tin tôi. Tôi phải hạnh phúc mà sống tiếp, phải không.
    Lần sửa cuối bởi ca_va; 27-08-2019 lúc 10:50 AM
    If only I could live another life...

  18. The Following 3 Users Say Thank You to sekeishi For This Useful Post:

    ca_va (27-08-2019), Thanh1oz (20-09-2019), tlamhp (27-08-2019)

+ Trả lời chủ đề
Trang 2/3 ĐầuĐầu 1 2 3 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình