THÔNG BÁO MỚI NHẤT


+ Trả lời chủ đề
Trang 26/27 ĐầuĐầu ... 16 24 25 26 27 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 251 tới 260 của 261

Chủ đề: Nhật ký Xa-va

  1. #251
    Tham gia ngày
    Sep 2018
    Bài gửi
    4
    Thanks
    3
    Thanked 2 Times in 1 Post
    Thẻ
    2
    Quote Nguyên văn bởi ca_va Xem bài viết
    Huy Lượng sướng tê người, chỉ muốn thời gian ngừng lại để những hạnh phúc tồn tại mãi mãi. Trong lúc Huy Lượng đang trong trạng thái lâng lâng không biết làm thế nào thì Nhân Hoàn gọi vào smartphone được tích hợp vào cơ thể xác nhận đơn hàng đi chợ cho ngày hôm nay.

    Đam mê xác thịt của Huy Lượng lại kích thích ông. Ông đóng cổng, kéo rèm cửa sổ trước khi tiếp cận Nhân Hoàn từ sau lưng anh. Thật ra, hai con người ấy khá xứng đôi. Huy Lượng cũng cao một mètre tám mươi, nặng bảy chục ký, ngoại hình ưa nhìn của một người trung niên dành thời gian để chạy bộ, hít đất, đi du lịch. Nhưng ôm từ đằng sau Nhân Hoàn (người thế vai cho Hoàng Nhân), ông cảm thấy chàng thanh niên này thật rắn chắc, thật khổng lồ. Rồi ông thọc tay thẳng vào quần Nhân Hoàn, khẽ nói với chàng đừng cương vội, vì ông thích cảm giác mềm mại, ấm áp, như thể nắn bóp một con thú nhồi bông.

    Ông đi kiếm máy chụp hình để chụp hình Nhân Hoàn. Vâng, chơi với máy và ảnh thật thú vị. Đó là trò chơi với ánh sáng, trò chơi sắp đặt tư thế của người mẫu, so với cảnh vật, môi trường xung quanh mình, trò chơi tìm ra những phút ‘thần thái’ của người mẫu. Một bức ảnh biểu hiện được giá trị thẩm mỹ của cơ thể, sự khỏe khoắn, tự tin, và trong nét đẹp cơ thể ngầm kêu gọi dục vọng, bản năng muốn sánh đôi cùng ai đó.

    Đó là niềm vui xem lại các bức ảnh trên màn ảnh rộng, những nét chân thực của người mẫu được phóng đại lên. Đó là sự lưu vào trí nhớ một cách dễ dàng hình ảnh của một người, hơn là chỉ tiếp xúc một đôi lần với họ, lại lưu cả những ký ức về những gì ta đã làm với họ.

    Lần này ông quyết định sẽ chụp Nhân Hoàn ở mọi nơi trong căn nhà ông, trong phòng khách coi tivi, trong gian bếp, mồ hôi lấm tấm trên mũi và hai bên thái dương, mùi cơ thể tỏa ra nhè nhẹ xen lẫn mùi đồ ăn, trong phòng ngủ, thậm chí trên mái nhà.

    Chỉ là ông mơ mộng hơi quá xa thực tế, mới chỉ chụp được vài tấm trong salon, trong khi người mẫu ảnh Nhân Hoàn chưa kịp thích ứng với sở thích của thợ ảnh không chuyên Huy Lượng, thì ngoài kia người giao hàng đã réo gọi…

    Tủ lạnh của Huy Lượng lại ngập tràn thức ăn, bao gồm những thức để làm món bò lá lốp. Ngày thường, nếu Huy Lượng không ăn ngoài thì lại về nhà mẹ ăn cơm ngon lành như một đứa trẻ. Cho nên, ông quyết định gọi điện cho mẹ chạy qua chỗ ông ăn cơm, sẵn ông giới thiệu Nhân Hoàn với tư cách là một người bạn sống chung. Ông nghĩ đến việc này vì ông nghĩ trước sau gì thì mẹ cũng sẽ phát hiện ra Nhân Hoàn. Ông không sống như một người đồng tính công khai nhưng mẹ ông đã biết con người ông thế nào, bà cũng mong muốn một cách kín đáo, dè dặt rằng con trai bà có một người bạn thân đỡ đần nhau.

    Nấu ăn, đó hoàn toàn không phải là thói quen hằng ngày của Huy Lượng. Tuy nhiên, đó là kỷ niệm. Kỷ niệm thời quân ngũ. Một đám lính trung đội phục vụ túm tụm sơ chế nguyên liệu, rồi lên cơm, nấu canh, kho thịt, xào rau. Mỗi ngày, công việc gần như tương tự, nhưng được cái là người này nhìn mặt người kia rồi thành ra thân thuộc. Rồi trèo rào ra ngoài cùng uống café, cùng ăn nhậu.

    Nấu ăn, đó chẳng phải là một cách bày tỏ tình cảm một cách dễ thương đối với người mình yêu dấu? Chẳng cần phải nấu ăn xuất sắc, chỉ cần kiếm một cái gì đó để nấu chung, để ăn chung, để dọn dẹp chung. Ăn xong rồi thì sẽ có sức, sẽ đú đỡn. Nhưng lâu rồi, ông không còn phục vụ cho ai ăn nữa. Chẳng sao, thời buổi bây giờ mọi thứ đã được thái sẵn, tẩm ướp theo công thức chính xác. Ông chỉ cần gói thịt ướp vào lá lốp, xiên que rồi cho vào bếp nướng mười phút. Mở cửa bếp, mùi thịt ngào ngạt.

    Vừa lúc mẹ Huy Lượng kêu ngoài cửa. Vừa vào, bà rất ngạc nhiên khi nghe mùi đồ ăn thơm phức: hơn mười năm con bà có động vào bếp lúc nào! Huy Lượng giải thích là mình muốn siêng năng một chút, và làm bếp cũng không mất nhiều thời gian lắm. Mẹ ông lại ngầm hiểu đây là một dịp đặc biệt. Bà vừa kịp nhìn thấy Nhân Hoàn, người vừa chào bà với nụ cười nhã nhặn. Huy Lượng mời cả hai vào bàn. Bữa ăn hôm nay không có rượu bia, chỉ có một số nước ép thảo mộc tự nhiên.

    - Con biết Nhân Hoàn khi nào vậy? – mẹ Huy Lượng hỏi Nhân Hoàn.
    - Dạ, con thấy ảnh đăng thông báo trên ứng dụng tìm người ở ghép – Nhân Hoàn nói với bà mẹ, nhưng nhìn Huy Lượng mắt long lanh, như thể giúp anh cắt mối liên hệ của anh với Hoàng Nhân.

    - À, vậy con bao tuổi, làm nghề gì?
    - Dạ con ba mươi, con làm lập trình viên cho các trình ứng dụng điện thoại. Công việc ấy làm việc ở đâu cũng được, nên ở nhà anh Huy Lượng là tốt nhất, ở đây yên tĩnh và không bị ai quấy rầy.

    - Ừ, Huy Lượng nó sống một mình, nên nó lười lắm. Con ở đây cho nó siêng một chút, như bữa nay bác được ăn cơm nó nấu nè!
    - Nhưng mà anh Huy Lượng nấu ăn giỏi lắm đó bác. Chắc mấy chuyện khác ảnh cũng giỏi!

    Mấy người phá ra cười. Huy Lượng không tham gia vào câu chuyện, mà suy ngẫm về một vài chuyện. Có phải là khi ai đó chỉ dẫn, hoặc gợi ý mình làm việc gì đó, thì mình mới phải hoạt động, tay chân lẫn trí óc, với sự hăng hái? Có phải là người ta ghiền game online bởi vì lúc nào nó cũng đòi hỏi mình làm nhiệm vụ, chứ không phải vì trò chơi đó có giao diện đẹp, nhân vật gợi cảm? Và lại có khi ta không phân biệt đâu là thực đâu là ảo để hành động vì một ý nghĩa nào đó, miễn là cuộc sống làm ta hài lòng, vui sướng?

    - Con có người yêu chưa? – mẹ Huy Lượng hỏi Nhân Hoàn, như để chốt lại vấn đề liệu Nhân Hoàn đang, hoặc sẽ là người yêu của con trai bà.
    - Dạ, con lo làm không thôi, giờ con mới đang đi kiếm người yêu nè bác.

    - Hơi, thanh niên bây giờ ham chơi ham làm quá, không có ham sinh con đẻ cái. Không biết có khi nào nhân loại tuyệt chủng không?
    - Dạ, bác đừng lo lắng quá. Con người bây giờ ngoài chuyện già rồi chết chứ ít có ai khổ sở vì bệnh tật, hoặc chết trong cô đơn, bác không nên bận tâm. Người ta không có con, không chăm con thì người ta có thêm nhiều việc khác để làm.
    - Vậy hai anh em giúp nhau nha! – bà nói như là đã biết rồi! Ba người lại nhìn nhau cười – Thôi bác về, hai đứa ở lại dọn dẹp đi.



    - Nhân Hoàn, thầy có ý này. Em rửa chén dùm thầy mà không mặc đồ nha!

    - Trời ơi, lần đầu tiên em nghe có một ông thầy đề xuất quái gở như vậy! Nhưng mà em chịu. Thầy là ông chủ em mà!
    - Em đừng nói vậy chứ, em là Hoàng Nhân giả dạng! Chỉ có điều bầy giờ Hoàng Nhân giả gay, vậy thì phải giả cho giống nha!
    - Dạ thầy, em biết thầy có bao giờ hại em đâu. Thầy cởi đồ cho em nha!

    Huy Lượng lại khép cửa, lại lôi máy ảnh ra trước khi ông cởi đồ dần dần cho Nhân Hoàn. Khi trên người Nhân Hoàn chỉ còn một chiếc quần đùi, em bắt đầu dọn dẹp chén dĩa và thức ăn thừa, từ bàn ăn đến bồn rửa chén và đến tủ lạnh. Trong lúc đó, Huy Lượng chỉ việc bấm những pose hình. Xưa nay anh chỉ có coi phim khiêu dâm, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ‘sản xuất’ phim khiêu dâm. Thế nhưng, chẳng phải vẻ đẹp hoàn hảo là vẻ đẹp nguyên thể của vật thể, không bị điều chỉnh, không bị tô điểm, không bị che mất một vài bộ phận trên sự thống nhất nguyên khối của cơ thể? Lại nữa, vật thể ấy lại đang chuyển động, mỗi một tư thế ra một dáng vẻ khác nhau. Huy Lượng mê từng bước đi của Nhân Hoàn, mê sự rắn rỏi, dứt khoát, nam tính…

    Huy Lượng cởi nốt chiếc quần đùi cuối cùng của Nhân Hoàn, khi em khom người rửa chén. Tư thế của em thật mạnh mẽ nhưng cũng thật gợi cảm. Vài múi cơ thỉnh thoảng lại hiện rõ theo từng cử động, từng cái với tay, từng cái thẳng lưng hay khom người. Thình thoảng em lại xoay lưng, mỉm cười với Huy Lượng đang chụp hình.

    Chụp ảnh chán chê, Huy Lượng tự cởi đồ, đứng úp bụng vào lưng Nhân Hoàn. Cảm nhận hơi ấm của hai cơ thể truyền cho nhau, cảm nhận sự giao tiếp phi ngôn ngữ về sự yêu thương, trìu mến bao trùm. Huy Lượng nói vào tai Nhân Hoàn: “Mình đi tắm rồi đi Cần Giờ nha em!”
    Mới đọc đc có đoạn mà thấy kích thích nhỉ =))

  2. #252
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Đành vậy thôi (phần 3)

    Tắm rửa xong xuôi thì cũng đã khoảng sáu giờ tối, thì giờ không thích hợp để đi chơi xa. Thật sự là từ đầu giờ chiều đến giờ, có quá nhiều thứ xáo trộn, nhiều hoạt động và nhiều biến động. Huy Lượng muốn mọi thứ phải diễn ra thật dồn dập, lại cũng phải thật nhẹ nhàng, tự nhiên. Chừng ấy hoạt động trong ngày vẫn chưa đủ làm ông mỏi mệt và ngưng sáng tạo những trò vui. Sự xuất hiện của Nhân Hoàn chỉ càng làm Huy Lượng hồi tưởng những khoảnh khắc ông ở bên cạnh Hoàng Nhân, những gì ông muốn, và chàng thanh niên cũng muốn, mà chẳng có thời gian để thực hiện. Vậy nên quyết tâm đi Cần Giờ vào đêm hôm tăm tối càng được củng cố.

    Huy Lượng dắt chiếc SH cổ lỗ sĩ ra khỏi nhà. Ông là người sống với những hoài niệm nên không mấy khi thay đổi các phương tiện, vật dụng. Hiện Việt Nam đã có những chiếc xe hơi mini hai chỗ ngồi với khung kính trong suốt, máy điều hòa nhiệt độ, bộ lái xe tự hành. Nhưng ông vẫn thích những chiếc xe cổ để ông di chuyển linh hoạt hơn vào những ngõ ngách của khu phố, thích cảm giác gió trời, nắng ấm hoặc thậm chí mưa dầm, thích cảm giác làm chủ tốc độ, không gian và thời gian. Sau hết, thích có người ngồi sau hoặc được ngồi sau, hơn là ngồi song song với người đi chung xe.

    - Em biết chạy xe không? – Huy Lượng hỏi Nhân Hoàn.

    - Em chưa biết nhưng em học được nhanh lắm!

    - Bao lâu và như thế nào? – Huy Lượng tỏ ra tò mò và nôn nóng muốn biết, trong lúc ngưỡng mộ Hoàng Nhân và nhân loại về những phát minh tự động hóa và ‘nhân cách hóa’ các phương tiện.

    - Em chỉ việc ngồi sau lưng thầy, cảm nhận cách thầy lái, trong lúc cập nhật cấp tốc giáo trình lái xe vào bộ xử lý của mình, sau hết, em nhận định cách mà mọi người xung quanh lái xe.

    Rồi hai người khởi hành. Đường phố đã lên đèn, mọi người tất bật về nhà từ sở làm, một số khác lại lục tục kéo vào công viên tập thể dục, một hoạt động mà đáng lẽ ông sẽ làm vào giờ này nếu không có sự xuất hiện của Nhân Hoàn. Đường sá thật đông vui nhưng vẫn trật tự, và nạn ô nhiễm môi trường vì khói xe được kiểm soát tốt. Mọi người có sự lựa chọn giữa đi bộ, xe điện cá nhân, métro… Một số ít đi xe đạp đôi để lấy sự lãng mạn, ngắm phố phường hoặc ghé vào các hàng quán dọc đường. Huy Lượng cho xe chạy chậm, trong lúc suy nghĩ về hạnh phúc, về những kế hoạch. Ông yên lặng để cho Nhân Hoàn ngồi sau ngắm phố xá để học-cách-lái-xe. Nhân Hoàn chỉ mất nửa tiếng để học cách giữ thăng bằng một chiếc xe hai bánh, cách lên ga và đạp thắng, cách dừng đèn đỏ và vượt trái một phương tiện khác, cách kiên nhẫn để không bóp còi xe khi không cần cảnh báo nguy hiểm.

    Xe chạy hết cầu Tân Thuận thì Nhân Hoàn ra hiệu cho Huy Lượng rằng anh có thể lái xe. Họ đổi tài, rồi hướng ra đường Huỳnh Tấn Phát. Lúc này, không khí căng thẳng biến mất và Huy Lượng bắt đầu hỏi Nhân Hoàn.

    - Em có biết nhiều về thầy không?

    - Dạ không nhiều, chỉ đủ để biết tên, tuổi, nghề nghiệp, một ngày sinh hoạt của thầy. Em đâu cần biết nhiều về thầy vì em sẽ biết tất cả về thầy khi em sống chung nhà, chung giường với thầy. Em được ‘dạy’ những kiến thức và kỹ năng để làm người, kể cả kỹ năng nói dối và tùy biến trong những tình huống nhạy cảm. Hôm nay em biết được thầy là người biết nấu ăn, thích chụp ảnh và thích ôm em.

    Huy Lượng vừa vui vừa buồn với cách trả lời của Nhân Hoàn, một kiểu trả lời trung tính, không làm vui cũng không làm mích lòng ai. Nhưng ông có một nỗi buồn man mác, hóa ra Nhân Hoàn chỉ là cái xác của Hoàng Nhân, không hơn.

    - Vậy em biết gì về Hoàng Nhân?

    - Dạ, ảnh mới chạy thử nghiệm em trưa hôm kia, và em sống chung với ảnh đúng hai mươi bốn tiếng đồng hồ, trong một văn phòng đóng kín. Mọi thứ em biết về ảnh chỉ trong hai mươi bốn tiếng ngắn ngủi. Ảnh chỉ làm việc, lập trình, hoặc đọc tài liệu, thỉnh thoảng ảnh ăn bánh snack, hoặc gọi đồ ăn vào văn phòng. Ảnh làm việc mười hai giờ tổng cộng. Sau đó ảnh kết nối em với máy tính của ảnh, sao cho em có thể tự động học lập trình, tự động làm việc theo yêu cầu của khách hàng. Sau đó, trước khi ngủ, ảnh đã kêu em đi ngủ trước ảnh… Theo em biết, em là sản phẩm bí mật của ảnh gởi cho thầy.

    - Thầy cũng cho là như vậy. Như vậy em không biết ảnh có bạn bè, người yêu là ai? – Huy Lượng khá thất vọng.

    - Dạ không. Ngày hôm qua không ai ghé thăm ảnh.

    Huy Lượng không hỏi gì thêm. Ông bảo Nhân Hoàn không cần vội khi xe lên đến cầu Bình Khánh nối Nhà Bè và Cần Giờ. Đoạn cầu dài đến những bảy kilomètres, dài nhất thành phố, nối giữa một bên là nội ô sầm uất với một vùng rừng nguyên sinh yên tĩnh. Nhờ có cây cầu, Cần Giờ như thoát khỏi đời sống bị cô lập. Kinh tế ngư nghiệp và thủy sản phát triển ổn định, hàng hóa được đưa vào nội thành nhanh hơn. Ngược lại, nhiều người giàu mua nhà ở khu đô thị mới cạnh bãi biển Ba Mươi Tháng Tư để về nghỉ dưỡng cuối tuần, mua hoặc thuê canoë chạy dạo ngắm khu dự trữ sinh quyển rừng ngập mặn, hoặc sang các đảo, thậm chí tận Vũng Tàu ăn uống, tiệc tùng. Huy Lượng yêu thích vùng đất này, hay về đó một năm đôi ba lần với những người bạn, ngắm cầu tàu với những tàu thuyền nằm im trật tự, đi dạo trên những kè đá ven biển, hoặc ngắm ánh đèn vàng rực từ phía Vũng Tàu rọi qua.

    Hơn bảy giờ, xe chạy ngang qua khu rừng, trên một đoạn đường duy nhất của thành phố mà không có ánh đèn đường nào. Chính quyền có lẽ có lý để ‘bảo tồn’ một cung đường yên tĩnh tuyệt đối. Huy Lượng rất hài lòng ngồi sau xe, để cho Nhân Hoàn lái. Tay chân ông tha hồ khám phá vùng ngực, vùng bụng, vùng đùi của anh. Mặc dù chỉ là một con robot, nhưng tạo hình giống hệt Hoàng Nhân cũng an ủi ông phần nào. Có bao giờ mà Hoàng Nhân để cho ông sờ mó như thế này! Da thịt của Nhân Hoàn mịn màng, rắn chắc, mát rượi như của một người chăm tập thể hình hầu như mỗi ngày.

    Đúng lúc đó thì tin nhắn được gửi vào điện thoại Huy Lượng. Dòng tin của Hoàng Nhân: “Thầy khỏe không? Nhân Hoàn chạy ổn hả thầy?”. Ông trả lời: “Tuyệt vời, thầy cám ơn em. Em ở đâu đó?” “Em tự thưởng một chuyến đi Chiang Mai với bạn gái em. À mà đang có nguyệt thực toàn phần đó thầy. Thầy ra ngoài cửa sổ ngắm nha!” “Ừ, thầy đang với Nhân Hoàn hướng về bãi biển Cần Thạnh. Chúc em đi chơi vui vẻ!” “Cám ơn thầy, thầy cũng vậy nha!”

    Tiếng Nhân Hoàn hỏi: “Anh Hoàng Nhân nhắn tin cho thầy à? Ảnh có kết nối với em giờ này nên em biết hết tin nhắn rồi.”

    Huy Lượng không ngạc nhiên, ông đáp “Vậy về nguyên tắc thầy cũng có thể biết tin tức của nó thông qua em?”

    - Dạ, nhất là khi ảnh bật chế độ kết nối hiển thị công việc ảnh làm và truyền dạy cho em.

    Huy Lượng khẽ thở dài. Thậm chí Hoàng Nhân để ngỏ khả năng liên hệ với ông mọi lúc mọi nơi, nhưng công việc của anh ấy rất bận rộn không tiện việc giao tiếp. Nói chính xác hơn là ông không biết giờ nào thì Hoàng Nhân tuyệt đối thư giãn. Ông nói tiếp với Nhân Hoàn như thể tâm sự lòng ông.

    - Hoàng Nhân giỏi lắm, trải qua biết bao sóng gió, thăng trầm của cuộc đời, giờ đời sống của nó dần đi vào ổn định.

    - Anh Nhân ra sao vậy thầy?

    - Anh Nhân em xuất thân từ một gia đình trung lưu nên học và thành thạo tiếng Anh từ mười lăm tuổi, biết chơi guitare, piano, violon…, có giọng hát truyền cảm, biết karate. Nó có tất cả những thứ mà một người bình thường khao khát, ngưỡng mộ. Cho đến một ngày mẹ nó bị gài vào một ván bài định mệnh mà mắc nợ giang hồ một tỉ bạc. Cha mẹ nó trốn nhà đi biệt, để lại thằng con duy nhất Hoàng Nhân trông chừng nhà. Thằng nhỏ thường xuyên khóa trái cửa nhà, ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà. Cổng nhà thì bị xịt sơn, tạt phân cùng với vô số lời đe dọa, khủng bố tinh thần. Vậy mà nó vẫn học giỏi, đậu Bách Khoa, rồi mở công ty khởi nghiệp riêng ngay trước khi tốt nghiệp. Nợ nần của mẹ nó, nó cắn răng trả dần trong bảy năm mới xong.

    - Dạ, ảnh mới trả nợ xong năm ngoái? Còn bây giờ thì sao thầy?

    - Vẫn lo cày cuốc để chuẩn bị mua nhà mới khang trang hơn. Cũng vì lý do nợ nần mà nó với bạn gái mấy lần suýt chia tay nhau, vì nó nhất định có nguồn tài chính và thời gian ổn định thì nó mới chịu cưới.

    - Bạn gái ảnh đòi chia tay với ảnh, vậy thầy cũng đâu có quan trọng trong cuộc đời ảnh?

    - Thực tình thầy không biết. Tuy nhiên thầy vẫn mong là dù những hạn chế về thời gian và số lần gặp mặt, nó vẫn không quên thầy. Em là sản phẩm mà nó tâm huyết dành cho thầy đó thôi!

    - Dạ. Thôi thầy ngước lên trời nhìn trăng đi thầy.

    Huy Lượng ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, để mặc cho Nhân Hoàn chăm chú lái xe. Không có ở đâu trong thành phố có thể ngắm sao trời nhiều như thế này, vì mọi nơi trong thành phố, trừ ở đây, đều bị ô nhiễm ánh sáng và không thể ngắm sao được. Mặt trăng từ khi nào đã chuyển qua ánh sáng đỏ mờ mờ như một chiếc lồng đèn bóng kính. Lạ, nhưng không đẹp, không rực rỡ như lúc thường. Đó cũng là lần đầu tiên Huy Lượng trông thấy ‘trăng máu’.

  3. #253
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Tôi là người kén nhậu

    Không phải vì là người hạn chế tiêu thụ rượu bia mà tôi tôi đả kích những người nhậu được (tức là tửu lượng của họ cao). Nhưng tôi thấy một xã hội ăn nhậu, ủng hộ cho những cuộc chè chén trong mọi trường hợp gặp mặt, là một xã hội phát triển không bình thường.

    Trước tiên, cần phải hiểu nhậu nghĩa là gì? Nghĩa bình thường là uống rượu, nhưng nghĩa hàm ý là chè chén, uống rượu bia trong một thời gian dài hơn một cữ cơm với đồ ăn kèm (mồi nhắm), thông thường là từ hai người trở lên.

    Như vậy, tiệc rượu, hoặc độ nhậu mang nhiều ý nghĩa là một phương tiện cho một mối giao tiếp. Văn hóa phương Đông chú trọng những hình thức lễ nghi, cộng với điều kiện nhiệt độ ngoài trời từ mát tới nóng bức thích hợp cho người ta đi ra ngoài tán gẫu với nhau, thế là nhậu!

    Đời sống kinh tế phát triển khiến người ta mạnh tay chi xài cho những buổi tiệc có rượu bia. Tôi đã từng ngạc nhiên trước thống kê một người trưởng thành uống trung bình 6 chai bia (3 litres) mỗi tuần, đó cũng là tửu lượng trung bình của một người trong một cuộc vui. Chúng ta hẳn sẽ thấy mỉa mai rằng nếu bạn gọi nước ngọt hoặc nước suối cho một bữa tiệc, bạn sẽ chỉ kêu một chai, hoặc hai chai nếu vẫn muốn uống thêm. Tóm lại là bạn sẽ tiết kiệm được một phần tư đến một phần hai chi phí cho nước uống nếu bạn dùng nước thay vì bia.

    Vậy bia ngon hơn, mê hoặc hơn nước ngọt? Chắc chắn, nhất là đối với mấy người chả bao giờ dùng café hay nước ngọt. Ngoài việc khẳng định là kinh tế mình dư dả, uống rượu bia là để khẳng định bản lĩnh đàn ông, quen và ghiền với những thứ đắng cay. Đó là chưa kể sau khi uống một lượng nước có cồn thì người ta có một cảm giác khác với con người mình ngày thường, tích cực thì là cảm giác lâng lâng bay bổng, tiêu cực là tâm trạng khổ sở, dằn vặt muốn được tuôn ra thành lời.

    Chính vì lẽ đó, hầu hết các đám tiệc trang trọng người ta đều đãi bia vì những lý do và dụng ý nêu trên: đám cưới, đám ma, họp mặt bạn bè mười năm hai chục năm. Người ta có thể ký hợp đồng kinh tế trên bàn nhậu, bởi vì trong trạng thái bớt hoặc mất tỉnh táo, người ta sẽ dễ dãi hơn trong các hợp đồng.

    Mâu thuẫn ở chỗ là trước khi vào tiệc, mọi thứ đều rất trang trọng: người tham dự trang phục lịch sự, sẵn sàng cho những lễ nghi, tạo dáng để chụp hình, bộ đồ ăn được bày trí đẹp mắt, nhưng khi tiệc gần tàn thì mọi thứ kém trang trọng hơn nhiều, tất cả là do rượu khiến người ta kém kiểm soát được hành vi của mình.

    Vậy còn lại đám gì người ta không dùng rượu: một bữa cơm gia đình mà người ta phải để dành sức làm việc, hoặc không muốn bị nặng đầu, một bữa tiệc sinh nhật của mấy đứa con nít, hoặc là một bàn tiệc của các bà các cô, không rượu bia thì họ cũng vẫn nói chuyện rôm rả.

    Tôi là người kén nhậu. Thứ nhất là bởi vì tôi ít có bạn bè, và những bạn bè của tôi cũng không ham chuyện chè chén say sưa. Thứ hai là vì tôi là giáo viên và tôi không có nhiều tiền để ăn nhậu. Thứ ba, là tôi có thái độ thù địch với tệ nạn ăn nhậu.

    Trong quá khứ, có một số thời gian tôi nhậu nhiều do những cuộc giao tiếp lúc đó (và cả nhận thức khác bây giờ). Đó là lúc tôi chuẩn bị đi nghĩa vụ, muốn gặp lại hết thảy bạn bè. Đó là lúc tôi ở trung đội phục vụ (nghĩa là đơn vị nhà bếp trong quân đội) mà mọi thằng trong bếp cứ ăn trưa xong là nhảy rào ra ngoài nhậu tiếp. Trong thời gian đó, tửu lượng của tôi cao hơn bây giờ. Nhưng điều tôi cảm thấy xấu hổ là những lần ói trong lúc nhậu (tiếng lóng gọi là hò). Đó là lúc mới tập uống bia, tôi hò đại dưới gốc cây để cho chó đến dọn dẹp bãi chiến trường. Hoặc lúc uống một loại rượu mà lúc ngồi thì không sao, nhưng khi đứng lên thì đi không vững, đến nỗi học trò tôi phải mang tôi từ quán nhậu về nhà.

    Thành ra bây giờ, tôi chỉ uống trong một trường hợp duy nhất: tôi uống với những người tôi yêu quý, có cảm tình. Trong bữa tiệc ấy, có khi người uống cùng uống ít hơn tôi, và ly bia của người ấy chỉ để làm kiểng. Tôi có vài lý do để không làm mít lòng người kêu tôi nhậu như là tôi sắp có lớp dạy, mà miệng ông thầy không nên hôi mùi rượu bia, tôi phải chạy xe về nhà trong tình trạng tỉnh táo, tôi cảm thấy mệt và nhậu vô là không an toàn. Và cuối cùng, lý do thẳng nhất và cũng làm người ta quê nhất: tôi không thích nhậu.

    À, tôi phải nhấn mạnh việc truyền thông cổ xúy cho tệ nạn ăn nhậu. Khắp các chương trình truyền hình thực tế về mai mối, các cô gái luôn hỏi các chàng trai có biết nhậu không, nhằm để giao tiếp tốt với bạn bè, hoặc là để nhậu ‘chung với em’, hoặc tiếp ly ‘với ông già vợ’. Đó là một ưu điểm của các chàng trai! Vậy ra, không biết nhậu, hoặc ghét nhậu là một cái tội?!

  4. The Following 3 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    GF-Eden (18-10-2018), tlamhp (18-10-2018), Trí Luận (18-10-2018)

  5. #254
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Đành vậy thôi (phần 4)

    Họ chạy xe thẳng đến thị trấn Cần Thạnh, vào năm 2118 là một thành phố nhỏ đông đúc hơn trăm năm trở về trước. 9 giờ tối, mọi loại xe cộ dường như đã ngủ yên trong nhà, phố xá vắng lặng nhường lại sự đầm ấm trong các ngôi nhà còn sáng đèn. Tuy nhiên, không khó lắm để tìm một quán khuya cho những du khách muốn khám phá hoặc hưởng thụ cảnh biển đêm và phố khuya. Nơi đây, Huy Lượng thích ăn các món canh súp, nơi mà hải sản, thực phẩm luôn tươi ngon, ngọt nước hơn thực phẩm trong trung tâm thành phố. Ông cùng với người bạn trẻ hơn của mình ghé vào một hàng hủ tiếu.

    Đêm nay, Huy Lượng và Nhân Hoàn mỗi người ăn một tô hủ tiếu và một tô hoành thánh, tức là nhiều gấp đôi so với bình thường! Đối với Huy Lượng là vì muốn ăn cùng với Nhân Hoàn. Đối với Nhân Hoàn là vì đã tiêu thụ một lượng lớn năng lượng để học lái xe. Huy Lượng ngồi song song với Nhân Hoàn, khẽ choàng tay qua hông em và nhận ra lưng em nóng lên và ẩm ướt. Nhân Hoàn mỉm cười giải thích:

    - Em bài tiết nước qua da, ít khi qua đường tiết niệu. Rốt cục, trong hai tô mì thì có hơi nhiều nước.

    Huy Lượng khẽ sửng sốt trước cơ chế phỏng sinh học. Người bạn của ông được thiết kế để giảm thiểu những điều bất tiện nơi cơ thể sinh học, mà lại có tư duy, trí óc vượt trội và tư duy cảm xúc dần được hoàn thiện. Sau hết ông cảm thấy buồn man mác, nhưng đó là một nỗi buồn không thể giải thích tại chỗ.

    - Em có thích ngủ ngoài trời không, Nhân Hoàn? – Huy Lượng hỏi để chắc chắn mình có thể trải một tấm bạt ngoài bãi biển, nằm với Nhân Hoàn.

    - Em không sao cả, gió biển, nước biển và vị của biển không làm hư em.

    Họ lại di chuyển ra bãi biển Ba Mươi Tháng Tư, xa khỏi khu đô thị mới. Xa xa là bãi nghêu vào ban ngày. Bãi bờ ở đây rộng ngút ngàn, bằng phẳng, phải đi khá xa mới tới mép nước với những con sóng lăn tăn, nhẹ nhàng hơn cả sóng trên sông. Nhân Hoàn dựng xe kế bên chỗ trải bạt, họ nằm trên bãi biển mà không cần chăn màn. Gió biển thổi bạt hết những côn trùng, muỗi mòng. Xung quanh cách họ vài trăm mét hoàn toàn không có ánh đèn nào. Nhất là không có ai làm như họ: ngủ bờ ngủ bụi trên bãi biển. Đó là một đêm khuya gần như yên tĩnh tuyệt đối.

    - Khi thầy với Hoàng Nhân lần đầu tiên đi Cần Giờ riêng với nhau, cậu ấy hỏi thầy có thích qua đêm ở Cần Giờ không – Huy Lượng bắt đầu tâm sự về những kỷ niệm. Thầy ngạc nhiên không biết mình sẽ làm gì ở đây vào buổi đêm, với tư cách hai người bạn. Nhưng thầy, Hoàng Nhân và đám bạn của nó lại có thể qua đêm ngay tại chỗ này để ngắm sao băng vào một dịp quay trở lại. Đó là một cái cớ hết sức chính đáng, lại xảy ra hết sức tình cờ, để có thể cùng nhau tận hưởng những phút giây lãng mạn và hơi trẻ con cùng với nhau.

    - Vậy hôm nay mình ngủ ở bãi biển vì điều gì vậy thầy? – Nhân Hoàn có vẻ không hiểu lắm.

    - Để ôn lại kỷ niệm, ở một nơi lãng mạn cũ để làm sống lại một kỷ niệm. Hơi ẩm lành lạnh dưới lưng. Cát biển thỉnh thoảng làm lấm chân. Nhưng tuyệt hơn là cảm giác nôn nào chờ đón một ngôi sao băng chỉ xuất hiện tầm nửa giây. Tâm trạng vui vẻ, náo nức, cùng những câu chuyện phiếm không làm ai cảm thấy buồn ngủ… Những kỷ niệm mà khó quay trở lại, vì ai cũng bận rộn với công việc, với người yêu, với gia đình.

    - Thầy cũng trông chờ sao băng đêm nay?

    - Thầy không trông chờ điều không thể, vì sao băng chỉ xuất hiện vào một vài ngày cụ thể trong năm, lúc trời quang mây tạnh. Thầy chỉ cần nằm với em đêm nay ở đây là đủ. Thầy nhờ em làm cho thầy một việc nữa nhé?

    - Em sẽ chăm sóc thầy chu đáo nếu nó nằm trong khả năng của em.

    - Em massage cho thầy nhé!

    - Dạ, thầy chờ em nửa tiếng để em tự học massage.

    Rồi Nhân Hoàn ngồi dậy, xếp bằng, nhắm mắt lại. Trí óc của em bắt đầu tập trung những bài học về kỹ thuật xoa bóp, hiển thị trong nội tại các đoạn video phương pháp xoa bóp, bấm huyệt.

    Để cho đỡ nhàm chán, Huy Lượng cũng ngồi dậy, sau lưng Nhân Hoàn. Ngực ông áp sát lưng em, đầu khẽ tựa vào vai em, hai chân vòng qua hai đùi em và sau hết, hai tay ông cầm lấy hai bàn tay em. Ông cảm thấy ấm áp với nhiệt độ cơ thể vừa phải, với từng chuyển động của nhịp tim và nhịp thở của cả hai.

    Nửa tiếng đồng hồ trôi qua. Nhân Hoàn massage cho Huy Lượng như một kỹ thuật viên chuyên nghiệp, cộng với tình cảm của một người bạn mới dần trở nên thân thiết. Thật ra, ba bốn năm nay ông không đến một cơ sở xông hơi xoa bóp nào cả, vì quan hệ, vui chơi với bạn bè càng ngày càng ít dần, không ai rủ ông đi massage, còn nếu chỉ đi một mình thì không đời nào ông nghĩ đến. Ông chỉ nghĩ, một người thân với mình xoa bóp cho mình, nhất là đấm bóp, cạo gió giác hơi những lúc mình đau ốm thì tuyệt vời nhất. Còn bây giờ, nhờ có sức khỏe tốt từ việc thể dục, ông chịu đựng giỏi hơn, cảm thấy ‘đã hơn’ với những cú đấm, xoa, nhéo nhẹ trên lưng, hoặc những xoay chuyển, vặn mình.

    Sau hết, Huy Lượng cảm thấy bị kích thích bởi sự đụng chạm xác thịt, cùng với tình cảm yêu thương vốn có, ông hỏi:

    - Em đi vô người thầy nha, Nhân Hoàn?

    - Thầy lại có một đề nghị khiếm nhã, nhưng em thích! Như ban đầu chúng ta đã thỏa thuận, dục năng của thầy được tính điểm, và về việc quan hệ tình dục thì em không cần phải học, anh Hoàng Nhân đã lập trình cho em.

    Quan hệ tình dục nơi công cộng thật không phải phép. Nhưng giữa một nơi tăm tối và hầu như không ai lui tới, liệu có thể biến nó thành chốn riêng tư? Vì thế, Huy Lượng và Nhân Hoàn không ngại ngần lột trần nhau ra. Huy Lượng tranh thủ từ chỗ chu du đôi bàn tay của mình lên khắp thân thể Nhân Hoàn, xuýt xoa vì một cơ thể hoàn hảo, tới lúc dùng miệng mình, khám phá mùi vị trên cơ thể em, kích thích những bộ phận cơ thể sao cho nó săn chắc, cương cứng lên. Sau hết Nhân Hoàn đổi vị trí với Huy Lượng, úp bụng lên lưng ông. Em ôm ông rất chặt, nhưng ngực em rất ấm, rất mềm. Tận cùng trong lòng ông, một cảm giác thốn, len chặt, mà ông vừa muốn giữ vừa muốn phóng thích. Sau mười lăm phút, cảm giác đau bụng khi Nhân Hoàn xuất tinh, rốt cục, ông giải phóng dương vật của Nhân Hoàn ra khỏi cửa hậu của mình.

  6. #255
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Đành vậy thôi (phần 5 - kết)

    Vì Nhân Hoàn là một cơ chế nửa người nửa máy, nên em không bị đổ gục sau khi phóng tinh – thật ra đó cũng chỉ là một cơ chế được lập trình. Em tiếp tục làm những động tác cọ sát Huy Lượng từ đằng sau, khiến ông liên tục ngất ngây, bị kích thích, đến mức ông phải kêu lên: “Nhân ơi, thầy còn muốn!”

    Nhân Hoàn chuyển tư thế, úp bụng mình vào mặt Huy Lượng, sao cho người này có thể tiếp cận vùng hạ bộ mịn màng săn chắc của mình bằng miệng, bằng mũi. Trong những khoành khắc đê mê, người ta cũng có thể quên mất vấn đề vệ sinh, rằng Nhân Hoàn vừa rút hàng quý của đàn ông ra khỏi cửa hậu và tiếp cận đến cơ quan vị giác và khứu giác. Gạt bỏ hết mọi sự phi lý, cũng như việc Huy Lượng gọi đối tác của mình bằng một cái tên sai lạc.

    Cũng đồng thời, Nhân Hoàn làm công việc khẩu dâm cho Huy Lượng. Người đàn ông ít bạn bè, không giao du lăng nhăng đang tận hưởng cảm giác sảng khoái bậc nhất, có thể nói do người ông yêu mến mang lại. Ông như đang chạm đến tận cùng của đáy vực sâu, như những chùm lông vũ mềm mại vây bọc, mơn trớn bộ phận thân thể trung tâm. Khoảnh khắc cực khoái, tuôn trào đến không lâu sau đó. Đó là khoảnh khắc không cần phải tiếc nuối, đong đếm thời gian, miễn là nó đang xảy ra, đã xảy ra.

    Cơn cực khoái qua đi, toàn bộ cơ thể và tinh thần của Huy Lượng chùng xuống. Nhân Hoàn vẫn còn nhai trong miệng mình dương vật mềm oặt của ông, dù sao đó cũng là cảm giác dễ chịu. Huy Lượng đang cảm thấy vừa bối rối, vừa mãn nguyện với vài chục phút vừa qua. Từ quan hệ thầy trò (tất nhiên là ông giả dụ như vậy), quan hệ giữa hai người đàn ông, trở thành quan hệ của hai người yêu nhau, hai cơ thể, hai sinh vật đang giao hợp với nhau. Tại sao điều đó đến nhanh như vậy? Sau khi đã được thấy, được ngửi, được chạm cơ thể của Nhân Hoàn, hay Hoàng Nhân, sau bao nhiêu năm khao khát, liệu quan hệ của họ sẽ thay đổi theo một kiểu khác ít dè dặt hơn, hay quan hệ của họ sẽ đổ vỡ?

    Ông bảo với Nhân Hoàn: “Em đi ngủ đi, hẹn em sáng mai sáu giờ thức giấc đón bình minh!” Đồng hồ báo hai giờ sáng. Huy Lượng vẫn không tài nào ngủ được ở một nơi không phải là nhà ông. Nhưng sự mệt mỏi vì nhiều việc xảy ra, làm tiêu hao sức lực, khiến ông rơi vào trạng thái chập chờn…

    *A*


    Huy Lượng và Nhân Hoàn không ở lại Cần Giờ sáng hôm sau. Họ thức giấc sáu giờ sáng khi mặt trời vừa mọc lên khỏi đường chân trời. Trước tiên là Nhân Hoàn tỉnh giấc, em ôm nhẹ Huy Lượng, lay động một chút thì Huy Lượng cũng giật mình. Em hỏi ông có ngủ ngon không, ông nhún vai, gượng cười.

    Biển màu xám xịt, trời cũng hợp một màu xám, chỉ có vầng mặt trời không to lơn như người ta trông thấy trong phim ảnh, một màu nửa vàng nửa đỏ, lờ nhờ khuất sau những đám mây. Duy chỉ có hơi nước và những cơn gió thổi không ngừng mang lại cho họ cảm giác khoan khoái, dễ chịu.

    Họ góp nhặt những thứ bày ra đêm qua, gói gọn và bỏ vào xe. Họ ăn cơm tấm sáng ở chợ Duyên Hải gần đó, xong họ lên xe về nhà, để kịp giờ dạy buổi sáng của Huy Lượng vào chín giờ. Nhân Hoàn vẫn lái xe chở Huy Lượng, nhưng đường về nhà trở nên ít lãng mạn hơn, một phần vì sự mỏi mệt của Huy Lượng, nhưng phần lớn từ suy tư phức tạp của ông trước những xáo trộn trong cuộc sống.

    Tình dục như là gì? Tình dục có vai trò gì trong những quan hệ tình cảm và tình yêu? Tình dục là một cữ nhậu. Trước và trong khi giao lưu và uống, tất cả mọi người đều hăng hái, náo nức, nhưng sau khi nhậu, mọi thứ cứ bày bừa ra, một số người quá chén cảm thấy ân hận vì mình uống hơi lố. Còn trong quan hệ tình dục, nhất là quan hệ ngoài luồng, quan hệ kiểu tình một đêm, người ta cũng náo nức muốn khám phá cơ thể của nhau. Sau đó, tùy thuộc vào ngoại hình của đối tượng, tùy theo sức của bản thân, người ta sẽ lên đỉnh nhanh hay chậm. Người ta lại muốn kết thúc chóng vánh một cuộc giao hoan vì mắc cỡ, cũng như nghi ngờ tính chính đáng của việc nằm ngủ với người lạ. Ngủ với một người lạ, rồi hôm sau nói lời tạ từ không mong có ngày gặp lại, rồi tìm kiếm một bạn tình mới. Bọn họ chỉ có một quan tâm chung: thân thể và sự phóng tinh. Bọn họ không cần biết chia sẻ niềm vui nỗi buồn, hạnh phúc và những khó khăn.

    Có khi, thủ dâm lại tốt hơn kiểu tình một đêm, điều tiết được mình sẽ thực hiện bao nhiêu lần một tuần, bảo đảm không bị lây bệnh truyền qua đường tình dục. Và không phải tự xấu hổ vì bản thân mình sống buông thả.

    Nhưng Nhân Hoàn là gì của ông? Em ấy không phải là người tình một đêm, hay người lạ. Ông tự cam kết sẽ chăm sóc tốt cho em mà. Hơn nữa, chẳng phải Nhân Hoàn là thể xác, là biểu tượng của Hoàng Nhân hay sao? Có Nhân Hoàn, ông sẽ có điều kiện và có can đảm làm những việc mà không cần Hoàng Nhân giúp đỡ, thậm chí không cần phép của Hoàng Nhân. Ngoài vấn đề tình dục, Nhân Hoàn là một người trò chuyện tâm lý, một chuyên gia trong nhiều công việc chân tay và trí óc. Nhân Hoàn sẽ là trợ lý ngôn ngữ của ông trong các lớp học tiếng Pháp. Nhân Hoàn sẽ là bạn đồng hành đi khám phá Vịnh Hạ Long, Vạn Lý Trường Thành như ông khát khao.

    Nghĩ đến những việc mà Nhân Hoàn đã và sẽ làm, bất giác Huy Lượng ôm em và thì thầm từ phía sau “Thầy thương em quá!” Ông không hiểu vì sao mà ông được ban tặng một món quà lớn lao đến như vậy.

    *A*


    Về đến nhà, Huy Lượng hỏi Nhân Hoàn xem em muốn tự - học - làm - người, hay muốn đi ngủ trước khi ông đi dạy ở quận Bảy. Tất nhiên là Nhân Hoàn muốn thức để tự hoàn thiện, vì em gần như mới chỉ ‘sống’ được chưa đến bốn mươi tám giờ. Nhân Hoàn bảo Huy Lượng không cần lo lắng quá cho em, nhất là muốn về nhà giờ nào cũng được. Em có thể chuẩn bị bữa cơm bất cứ lúc nào. Thế là Huy Lượng bảo trưa nay ông muốn đi gặp trực tiếp Hoàng Nhân. Nhân Hoàn cười, chúc ông may mắn gặp được Hoàng Nhân.

    Thật vậy, Huy Lượng nhắn tin với Hoàng Nhân khi nào về lại Sài Gòn thì đi gặp ông. Chàng trai kỹ sư bảo rằng trưa nay khi đáp máy bay về, chào tạm biệt bạn gái thì có thể đi ăn trưa tại một nhà hàng với ông…

    - Em và Thái Lan có nhiều khoảnh khắc đẹp nhau - Hoàng Nhân trả lời Huy Lượng khi ông hỏi về chuyến đi của cặp đôi - nhưng Chiang Mai là một phố núi hơi buồn và không có nhiều hoạt động vui chơi giải trí. Tụi em chỉ đi dạo phố cổ, mua một vài món đồ, buổi tối chúng em đi spa thư giãn, nằm dài ra cho người ta xoa bóp.

    Hoàng Nhân cũng tò mò về những hoạt động của Nhân Hoàn. Huy Lượng nhận xét Nhân Hoàn là một người hoàn hảo. Nhưng ông muốn trả Nhân Hoàn về lại nơi sản xuất. Vừa nghe xong câu nói, Nhân Hoàn sửng sốt đến mức ho sặc sụa vì đang nuốt dở nước ngọt.

    - Ồ, ở Nhân Hoàn xuất hiện lỗi gì hả thầy? Không thể được, nếu có lỗi thì hệ thống người máy tự động báo vô điện thoại em rồi!

    - Nhân Hoàn rất hoàn hảo. Nhưng thầy thấy rất có lỗi với em nếu thầy giữ lại Nhân Hoàn với thầy. Em bình tĩnh nghe thầy giải thích nhé! Thứ nhất, bên cạnh việc thầy phải cám ơn em thì đã cống hiến thân xác em cho thầy, thì thầy thấy rằng không nên chấp nhận thân xác ấy. Sẽ như thế nào khi nhìn thấy cơ thể em mà không phải là em? Thầy đang ở với một người khác!

    Hoàng Nhân im lặng vài phút để tìm câu trả lời:

    - Em không nghĩ là thầy lại nặng tình và chung thủy với một người đến nhu vậy. Em thật xin lỗi thầy. Nhưng thầy cũng nên chấp nhận một hoàn cảnh mới mà nó mang đến nhiều tiện nghi hơn cho thầy vậy.

    - Em nghĩ vậy là hay đó. Việc thứ hai, rắc rối phức tạp hơn, đó là bỗng dưng bây giờ có hai Hoàng Nhân, một ở nhà nó và một ở nhà thầy. Hoặc không, người ta sẽ chỉ trỏ rằng thầy đang sống chung như vợ chồng với một cơ - chế - phỏng - sinh - học, hoặc một con robot. Dù sao, thầy cũng không phải là người đồng tính công khai, do những mối quan hệ xã hội phức tạp, nhất là quan hệ với học sinh và phụ huynh học sinh. Em cũng thấy, khoa học công nghệ tiến bộ giúp đời sống vật chất dễ chịu hơn, chứ không giúp người ta thay đổi định kiến về những người ‘sống khác’, hoặc về chức năng sinh sản, duy trì nòi giống của nhân loại… Nhưng thật tình, chỉ ở với Nhân Hoàn có một ngày mà thầy thích nó quá!

    - Vậy thầy giữ lại Nhân Hoàn đi thầy, đừng có cho nó ra đường là ổn! Em không sợ cho thầy thân xác em, mà thầy lại sợ thể diện của thầy. Bất công cho em quá!

    - Ơi em giải quyết mọi việc nhẹ nhàng quá! Còn đây là lý do thứ ba. Đêm qua thầy nằm mơ thấy Thái Lan đến nhà thầy!

    - Ủa sao kỳ vậy thầy, có có gặp bồ con lần nào đâu?! Mà chuyện trong giấc mơ nghiêm trọng lắm hả thầy?

    - Có lẽ. Sáng nay thầy quan hệ với Nhân Hoàn xong là hai giờ, không có ngủ được, vì sau đó mà chỉ toàn là mơ và suy nghĩ. Thái Lan đến nhà thầy la lối về việc thầy quyến rũ bồ nó ngoại tình, theo trai về nhà. Nó cũng mắng nhiếc thầy về tư cách của một người có tuổi, một nhà giáo. Con bé đòi lột trần Nhân Hoàn, móc hậu môn tắt nút khởi động, may mà nó không có sức để làm việc đó. Sau đó con mới đến, mặt con buồn lắm mà không nói được tiếng nào.

    Phải mất khá lâu để cho hai người suy nghĩ, phản hồi về giấc mơ. Sau cùng Hoàng Nhân đáp:

    - Thầy nói không sai. Em rất vô tư về thân xác của em. Nhưng quan hệ của hai người trong tình yêu bao gồm quan hệ chiếm hữu và đồng thuận. Em không dễ dàng giao thân em cho người khác nếu chưa có được sự đồng ý của người yêu em, vợ em sau này. Mà việc tế nhị này, theo thầy thì có nên nói cho Thái Lan biết không?

    - Thầy nghĩ là không, bởi vì thầy sẽ bí mật giao Nhân Hoàn lại cho em. Chúng ta sẽ trở về mối quan hệ cũ.

    - Đâu có đơn giản như thầy nghĩ! Nhân Hoàn giờ đã là một cơ - chế - phỏng - sinh - học, tức là khi ta hủy diệt Nhân Hoàn, em ấy cũng sẽ cảm nhận sự đau đớn trước khi bị diệt vong. Thôi bây giờ vầy đi, em sẽ làm một báo cáo phân tích gởi cho Nhân Hoàn về sự cần thiết em ấy phải ở trong nhà, mà người đời hay nói là ở trong tủ. Thầy cũng phải tỉ tê tâm sự với em ấy, sao cho em ấy ít cảm thấy bị tổn thương nhất. Mà Robot thì cũng giỏi chịu đựng hơn con người chúng ta thầy à!... Trước mắt mình tính như vậy rồi hồi sau mình binh đường khác nha thầy!

    - Đồng ý. Vậy thầy trò mình chia tay. Chiều em có lên công ty không?

    - Dạ có. Nghiên cứu phát triển loại robot theo cơ - chế - phỏng - sinh - học là ưu tiên của công ty em. Công ty em vẫn đang theo dõi Nhân Hoàn, nhưng mà bây giờ đang bộc lộ một số hạn chế về ảnh hưởng tâm lý – xã hội như thầy trò mình mới vừa bàn rồi!

    - Chỉ là trường hợp cá biệt thôi. Thầy chúc em thật thành công!

    *A*


    Huy Lượng nhận được tin nhắn hội thoại từ Lộc Trần, một người bạn thân của Hoàng Nhân và là bạn chung với cả Huy Lượng.

    - Chào thầy, sáng nay trên đường công tác, em thấy thằng Nhân chở thầy ở quận Một. Hai người đi đâu vậy thầy?

    Huy Lượng sửng sốt! Chỉ một lần ra ngoài duy nhất mà đã bị bắt gặp rồi sao. Lại cũng dễ bị nhận diện, vì ở thế kỷ hăm hai rồi mà còn có ngưỡi cỡi moto cỗ lỗ như ông ngông nghênh ngoài đường nữa! Huy Lượng tìm một lý do để trả lời.

    - Thầy xuống Cần Giờ coi đất, tiện rủ Nhân đi chung xem nó có muốn đầu tư hay xây nhà ở dưới đó không.

    - Con nghi ngờ quá nha! Hay là thầy rủ nó xuống dưới coi sao băng? Ahihi

    - Thiệt mà!

    - Kết quả ra sao thầy?

    - Nền nhà đẹp lắm, trước nhà là rừng dương. Nhưng mà giá đắt quá, để thầy coi lại – Huy Lượng nói cứ như thật!

  7. The Following User Says Thank You to ca_va For This Useful Post:

    tlamhp (01-11-2018)

  8. #256
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Dự án nhà hát ngàn tỉ trong vòng vây của thị phi

    Còn gì tuyệt vời hơn được ngồi trong một nhà hát sang trọng, vừa cổ điển vừa đáp ứng được những tiêu chuẩn kỹ thuật cho việc biểu diễn. Nhưng khi được báo giá thành để xây dựng nhà hát – 1500 tỉ đồng – hẳn đa số chúng ta phải ngạc nhiên, không ít trong số đó đã bất bình. Đối với tôi, nếu điều kiện tài chính cho phép (tức là cân đối được ngân sách) thì tôi sẽ cho xây nhà hát, càng sớm càng tốt.

    Ngay cả nhà hát Thành phố hay rạp Hòa Bình tôi cũng chưa có cơ hội được vào, nhưng tôi lại được dịp vào nhà hát Renaissance ở Paris, cảm giác rất choáng ngợp, dù đó chỉ là một nhà hát nhỏ. Ở thời điểm tiếng Pháp của tôi đang bập bẹ, còn nghệ sĩ thì thoại nhanh như gió, thì tôi không hiểu lắm vở kịch, nhưng ấn tượng tốt đẹp của tôi về một sân khấu không micro, mà tiếng nói của nghệ sĩ vẫn vọng xa cách đó ba mươi mét! Ở Odeon, có tới bốn tầng sân khấu, càng lên cao, số ghế ngồi càng ít, và ta có cảm tưởng như đang coi hát từ nóc nhà, hoặc từ những cửa sổ trên tầng cao.

    Nói như vậy để thấy thật tội nghiệp cho những sân khấu kịch của chúng ta như Idecaf, 5B, Thế Giới Trẻ… (những rạp tôi từng ghé qua) với sàn sân khấu không đủ rộng, không có đủ điểu kiện kỹ thuật để dựng cảnh và chuyển cảnh. Đơn giản bởi vì đó là sân khấu của những hội trường được cải tạo thành sân khấu nghệ thuật.

    Thế nhưng, những lập luận để phản đối việc xây nhà hát thứ nhất là kinh phí khủng, và thứ hai là chỉ phục vụ cho một ít thành phần giàu có trong xã hội. Họ bảo phải để 1500 tỉ đồng chống lụt, làm đường. Họ bảo vô cảm trước tình cảnh của dân nghèo Thủ Thiêm.

    Tôi thấy đó đúng là kinh phí khủng, nhưng để xây một khu liên hợp thể thao, có khi cần gấp đôi, gấp ba số tiền đó. Đứng trước bài toán thu hồi vốn, quả thực là khó, câu hỏi ấy có khi là trăm năm. Hãy giải bài toán: Số năm thu hồi vốn bằng tổng kinh phí chia cho chi phí thuê rạp một làn biểu diễn nhân với số lần biểu diễn trong một năm 1.500.000 triệu / (25 triệu x 100) = 600 (năm). Bài toán kinh phí buộc nhà đầu tư phải tăng hiệu suất sử dụng, tăng chi phí khấu hao, nếu không, đó là một công trình gây lỗ.

    Nhưng mà tôi vẫn mơ về một nhà hát giao hưởng, vũ kịch. Chẳng phải vì tôi là người biết chơi các loại nhạc cụ, hay đủ giàu để vào nhà hát giao hưởng, nhưng tôi mong muốn người thành phố, nhất là thế hệ trẻ chơi được nhạc cụ, hoặc hiểu biết các loại nhạc thính phòng, có một chỗ để đặt chân vào thưởng thức thể loại nhạc bác học, đòi hỏi nhiều công phu tập luyện.

    Chúng ta có những di sản văn hóa – tinh thần nào quý giá của chính chúng ta (tạo dựng và thưởng thức) không? Chúng ta có nền tảng vững chắc để giáo dục âm nhạc nói riêng và giáo dục thẩm mỹ nói chung không? Đa số người dân không biết gì về nhạc lý, và hài lòng nghe một vài sản phẩm của Sơn Tùng MTP và Bích Phương (Chạy ngay đi hoặc Bùa yêu, Gởi anh xa nhớ).

    Chúng ta có quyền sống cuộc sống vật chất, tiện nghi mà không cần hát hò, không cần rèn luyện, khổ luyện cho những bài nhạc, điệu múa? Đời sống của chúng ta không cần sự lãng mạn?

    Chúng ta bảo phải chăm lo đời sống vật chất cho người nghèo, vậy người giàu phải ra nước ngoài để coi những buổi hòa nhạc của những nghệ sĩ đẳng cấp? Con em của chúng ta có điều kiện đi học piano, guitare… chỉ để cho biết và không có nhu cầu thưởng thức hoặc trình diễn trong một dàn nhạc lớn. Những nhạc cụ đã được nhập khẩu về, những nghệ sĩ không có chỗ biểu diễn sẽ tiếp tục không được biểu diễn trong không gian sang trọng? Thậm chí, tầng lớp bình dân không có quyền tiếp cận, không được giao lưu với nghệ thuật đỉnh cao?

    Đó là chúng ta chưa kể đến sự lan tỏa đến ngành du lịch và các dịch vụ khác. Khách du lịch trong nước và nước ngoài có nhu cầu thưởng thức những đặc sắc của địa phương, có nhu cầu tiêu tiền. Nếu có một bộ phận tiếp thị và quản lý nhà hát có năng lực, chúng ta hy vọng thu hồi một phần vốn đầu tư đã bỏ ra.

  9. #257
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Cô đơn

    Tôi vừa đọc xong Rừng Na-uy, một cuốn sách mà người yêu tiểu thuyết chắc đọc xong từ lâu rồi, tư tưởng xuyên suốt câu chuyện là những nỗi buồn cô đơn. Theo đó, mỗi người giải quyết sự cô đơn theo cách của mình. Trong bài viết này, tôi cố gắng tóm tắt câu chuyện, sau đó bàn về chuyện cô đơn của tôi và của các bạn.

    Mười bảy tuổi, Watanabe (W) có hai người bạn học thân thiết là Naoko và Kizuki. Hai người bạn này là hàng xóm của nhau từ lúc trẻ con, họ yêu nhau, nhưng không thể quan hệ tình dục với nhau, do Naoko bị chứng khô âm đạo. Kizuki tự tử không rõ nguyên nhân, bằng cách xả khí độc vào xe hơi đóng kín.

    Mười tám tuổi, W và Naoko học hai đại học khác nhau, nhưng họ vẫn thường xuyên gặp nhau vào cuối tuần. Sinh nhật lần thứ hai mươi của Naoko, Naoko lần đầu quan hệ tình dục với W (và thành công!)

    Sau đêm ấy, Naoko lại bất ngờ nghỉ ngang đại học và chuyển vào viện an dưỡng tâm thần ở Kyoto. Chàng trai chỉ biết được tin sau vài tháng khi thư của Naoko được gởi đến anh.

    Ở đầu năm ba đại học, bạn cùng phòng học xá của W nghỉ học, để lại căn phòng trống cho anh. Đây là người mà W học hỏi về sự ngăn nắp sinh hoạt, nề nếp trong học tập, việc làm… Đồng thời, một cô bạn đại học khác, Midori, tới làm quen khi W đang trong nhà ăn sinh viên. W có nhiều quan hệ gần gũi với Midori sau này như Midori làm cơm cho W ăn ở nhà cô, sau đó lên sân thượng coi cháy nhà, W giúp Midori thăm và trông nom bố cô ở những ngày cuối đời trong bệnh viện.

    W đi thăm Naoko ở viện an dưỡng, trên một vùng núi cao biệt lập. Lần thứ nhất vào mùa hè, W chỉ có thể thấy Naoko khỏa thân, ôm ấp nàng mà không quan hệ tình dục với nhau. Lần thứ hai vào mùa đông, Naoko vẫn bị chứng không ướt khi hai người gần gũi với nhau. Mặc dù Naoko kém vẻ linh hoạt, W vẫn mong Naoko sớm rời viện và hai người sẽ chung sống với nhau.

    Đầu năm học thứ tư, W sắp phải chia tay với một người bạn đại học khác, Nagasaki, người sắp tốt nghiệp và nhận công tác ở nước ngoài, người giúp W cách làm quen và lên giường với các cô gái xa lạ. Sức khỏe của Naoko không khá hơn, cô dần mất khả năng giao tiếp. W biết được tin thông qua những lá thư mà bạn cùng phòng của Naoko, Reiko, gởi cho anh. W cũng suy sụp theo. Midori quyết định không tiếp xúc với anh nữa vì anh quá hờ hững với cô.

    Ba tháng hờn dỗi của Midori đối với W kết thúc. Nàng hẹn hò với chàng đi ăn ở siêu thị, rồi về lại nhà nàng. Họ lên giường, nàng thủ dâm cho chàng nhưng không quan hệ tình dục. W bối rối trước bước ngoặt mới của cuộc đời mình, viết thư xin ý kiến của Reiko. Về phần Naoko, sau khi được chuyển viện, sức khỏe cô có khá hơn. Reiko bảo trong thư rằng đó là tình cảm bình thường, đừng nghiêm trọng hóa vấn đề.

    Sau hết, Naoko về thăm lại viện cũ, nàng đốt hết các thư từ, áo quần nàng gởi lại Reiko, nhờ chị mặc. Sáng sớm hôm sau, người ta phát hiện Naoko treo cổ trong rừng. Biết tin, W thất thần, đi lang thang khắp đất nước một tháng. Reiko rời viện đi thăm W. Tối hôm lưu lại ở nhà của W, họ tổ chức ‘đám tang’ cho Naoko bằng cách đàn hát năm mươi mốt bài, trong đó có bài Rừng Nauy được Naoko yêu thích.

    Người đàn bà sống trong viện tâm thần gần bảy năm (trong vai trò hộ lý) và chàng trai kiêng tình dục cả năm ‘yêu’ đến bốn lần trong đêm. Hôm sau, Reiko lên đường làm việc ở phía bắc Nhật Bản. Gần hai mươi năm sau, W hồi tưởng lại câu chuyện của mình.

    ….

    Tôi không hẳn phân tích về nghệ thuật, kỹ thuật viết của tác giả Haruki Murakami, tôi chỉ muốn nói một khía cạnh về cách ông suy nghĩ, đối phó với sự cô đơn triền miên. Có người cố chấp, khư khư giữ lại cho mình sự cô đơn cho đến mức trầm cảm. Có người sống độc lập để hoàn thành nốt những công tác xã hội là giúp đỡ người khác vượt qua cơn trầm cảm, chứ không phải là họ cô đơn. Có người lại có tâm trạng thất thường, hay giận dỗi, khi vui khi buồn. Có người cố gắng vượt qua nỗi trống trải. Nghĩ cho tận cùng, ranh giới sống chết rất cận kề nhau, chết thì dễ, ít đau đớn, mà sống có ý nghĩa mới khó hơn nhiều.

    Bản thân tôi khi đọc tác phẩm, tâm trạng bồi hồi và không dưới hai lần rơi nước mắt. Tôi thương cho tôi, thương cho nhân vật vì những điều tưởng như giản dị lại tụt khỏi tầm tay. Kizuzi giỏi và hoạt bát như thế, Naoko mong manh như thế, kể cả Quốc-xã hiền lành, ngăn nắp dần từ biệt W. ‘Cuộc đời là những chuyến đi, gặp nhau rồi lại phân ly là thường’, bạn bè, thậm chí là bạn thân cũng chỉ là có khi có lúc. Đôi khi đau hơn là bạn ta bận rộn công việc, hay là bận rộn với ai đó mà không gặp mặt ta theo một cách tử tế. Rồi thì ở chung với nhau lâu quá, tính xấu lòi ra, lại còn có những khác biệt về lối sống, đẩy hai đứa càng lúc càng xa nhau. Sống với nhau là phải biết chấp nhận! Hạnh phúc mong manh!

    Câu chuyện có những tình tiết hợp với hoàn cảnh của bạn tôi đến kỳ lạ: những vụ tự sát của người thân, yêu xa, tình yêu mới… Câu chuyện của tác giả là chuyện cá nhân, nhưng nó trở thành phổ biến hóa cho đa số mọi người chúng ta, nhất là khi nghĩ về sự cô đơn và những biến cố. Đọc câu chuyện, đối với tôi đó là một lời cảnh tỉnh, rằng đã sống trong thế giới này thì không thể buông xuôi, rằng cô đơn cũng chỉ là một khoảnh khắc của cuộc sống, rằng phải sống tiếp, phải cố gắng tiếp.

    Nhưng giá mà ta không chịu cảnh cô đơn!

  10. The Following 2 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    GF-Eden (11-11-2018), tlamhp (12-11-2018)

  11. #258
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Tôi viết (2)

    Tôi trở lại đề tài về việc viết lách như là một cách tổng kết lại xu hướng viết của tôi thời gian gần đây, sự tiến bộ về phong cách hoặc ý tưởng. Có lẽ trong bài này cũng gợi mở cho mọi người ích lợi và thói quen ghi chép. Đối với tôi, cũng như tất cả mọi người, viết lách (écriture) là đề tài lớn để bàn luận, và chúng ta có đến mười một năm học để học viết và luận văn.

    Trong bài viết ngày 3 tháng 3 năm 2017, nội dung bài Tôi viết gồm những ý:
    - Kỹ thuật viết (cách lựa chọn, sử dụng từ từ vựng, ngữ pháp đến tư duy lý luận)
    - Nét chữ nét người
    - Ngữ pháp văn nói khác văn viết, đặc biệt ở biện pháp nhấn mạnh
    - Một số mục tiêu khi viết: luyện tập (thói quen viết), tập tư duy; viết để thông tin cho mọi người, thể hiện sự tồn tại của bản thân
    - Nội dung viết: ghi chép, bình luận xã hội, hư cấu
    - Công việc khổng lồ của nhà văn

    Ba mảng đề tài lớn mà tôi viết là du ký, xã hội – giáo dục và tâm lý. Đề tài ít hay nhiều đều liên quan đến cuộc sống của tôi, hoặc gây ấn tượng mạnh đối với tôi, nên các bài viết được xem là nhật ký (blog) cũng được. Vì vậy, ngoài mục đích chia sẻ, tôi bổ sung thêm mục đích của nhật ký là ghi nhớ. Bởi vì phần lớn chúng ta không có khả năng ghi nhớ hết các sự kiện, nên tốt hơn cả là hãy viết lại sự kiện của mình, hoặc của xã hội, kèm với nhận định, thái độ của mình khi đó. Để làm gì ư? Tôi không dám trả lời! Hoặc nếu tôi nói là để coi lại, khóc cười, tự hào với chính mình, mọi người sẽ cho là tôi lẩm cẩm.

    Ở mảng du ký, tôi tâm đắc nhất là loạt bài : Thành phố, những nơi tôi từng đi qua, vì tôi đã phản ánh đầy đủ các mặt cảnh quan của thành phố mình, cũng là một cách thể hiện niềm tự hào mình là người thành phố. Tâm đắc cũng còn vì ở mỗi bài viết, tương ứng với phóng sự về một quận huyện, tôi phải đi thực tế trung bình ba lần vào quận huyện đó. Nghĩ lại, trong cuộc sống mình cũng phải có vài lần thực hiện vài dự án lớn, sao cho trải nghiệm của mình thêm phong phú.

    Khi tôi lướt qua những bài viết về mảng xã hội – giáo dục, nhìn chung tôi ước muốn nền giáo dục của chúng ta tiến bộ hơn, đời sống tinh thần phong phú hơn: sách giáo khoa là một tài liệu giảng dạy nhưng không phải là nội dung hay phương pháp giảng dạy mang tính áp đặt, nguyên nhân (sai lầm) sâu xa của một số sáng kiến, cải cách khiên dư luận cười cợt.

    Ở mảng tâm lý, tôi có viết một số truyện ngắn và tùy bút, trong đó lẩn khuất sự cô đơn, sự chia ly, cách giải quyết của tôi trước những tâm trạng tiêu cực đó.

    Đặc biệt, tôi đã thử viết một vài truyện ngắn ở thể loại hư cấu (fiction), tưởng tượng một câu chuyện nào đó mà nó không thuộc về mình. Như tôi đã từng trình bày, khi mình biết cách phân tích một tác phẩm, thì cũng là lúc mình viết sao cho người khác có thể phân tích ngược lại tác phẩm của mình: ngoại hình và tính cách của một hoặc nhiều nhân vật chính, nhân vật thứ, mối quan hệ giữa các nhân vật, bối cảnh không gian thời gian. Hơn thế nữa, thể loại chuyện kể đòi hỏi tuân theo bốn hoặc năm bước: tình huống – hoạt động – nút thắt – mở nút – tình huống mới. Khi tôi bắt tay vào viết, tôi nhận ra rằng trong chuyện kể, mình không nhất thiết nêu đầy đủ bối cảnh không gian, thời gian, nhân vật, chỉ cần những chi tiết liên quan đến câu chuyện, như cách người ta vẽ một bức tranh mà không phải là ảnh chụp.


    Trên đây là những nét chính trong tổng kết các bài viết một năm rưỡi trở lại đây. Nhìn chung tôi có xu hướng viết dài hơn, những lập luận được nhìn lại một cách chậm rãi và rõ ràng hơn (hy vọng thế). Hơn thế nữa, với vai trò giáo viên, tôi cũng dạy viết cho học trò, bằng tiếng Pháp. Ngoài các vấn đề về ngữ pháp và từ vựng, mọi người nên chú ý các dạng viết và phong cách văn bản. Các dạng viết rất đa dạng, tùy theo trình độ khác nhau: căn bản như viết ghi chú (note), tin nhắn, thư từ, nhật ký hằng ngày, trung cấp thì viết nhật ký hành trình, kể chuyện, văn bản chỉ dẫn, một số thể loại giải thích, các thể loại đơn xin việc, ở trình độ trung cao cấp, học viên tiếp cận với văn bản nghị luận (giải thích), đơn khiếu nại, thư quảng cáo sản phẩm, và tới lượt tôi, khi đi học viết tóm tắt văn bản (chuyện kể và diễn văn), nghị luận bình luận, tổng hợp văn bản. Tôi có cảm tưởng rằng chương trình học của tôi và của học trò tôi phong phú hơn chương trình làm văn và luận văn bằng tiếng Việt. Ở mặt từ ngữ hoặc diễn đạt có thể không bằng tiếng mẹ đẻ, nhưng có tính chất ứng dụng rất cao trong đời sống hằng ngày.

    Không có nhiều người trong số chúng ta có thói quen đọc báo hoặc đọc sách, số người tập viết hoặc thích viết lại càng hiếm. Ở các lớp học phổ thông, viết là môn học bắt buộc, ở môn ngữ văn và các môn khác; tới khi họ ra trường, có mấy ai chịu viết nhật ký, hoặc viết như nhà văn, ký giả? Nhưng nếu các bạn có thời gian, hãy nghĩ đến những ích lợi của việc viết: chức năng lưu giữ, xâu chuỗi các sự kiện và lý lẽ, chức năng biểu hiện và chia sẻ.

  12. The Following User Says Thank You to ca_va For This Useful Post:

    GF-Eden (06-12-2018)

  13. #259
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Tháng 11/2018

    Cuối tháng mười một, hôm 25, được đánh dấu bằng một cơn mưa bão đổ ập xuống Sài Gòn. Những thiệt hại do mưa lũ được tổng kết cũng như mọi lần: đường bị ngập từ nửa thước cho tới thước rưỡi, xe bị ngập, bị chết máy, cây xanh gãy đổ, vài chục nhà bị tốc mái, vài tàu thuyền bị đứt khỏi dây neo và trôi dạt… Riêng ở nhà tôi, tôi phải ra sức tạt nước ra khỏi mái hiên nhà để chống ngập suốt từ bảy giờ đến mười một giờ tối. Hệ quả của việc chống ngập là tôi đang đau thắt lưng, mông, một bên đùi, một bên cẳng tay và nghỉ tập thể dục hai hôm sau. Trước đó là những cơn mưa rả rít, nhưng giá mà cứ mưa như vậy thì Sài Gòn đã không ngập. Cơn mưa bão làm chấm dứt một nhận định là năm nay mưa thuận gió hòa, đồng thời ghi nhận một kỷ lục vũ lượng trong hơn hai mươi bốn tiếng đồng hồ.

    May thay, bạn tôi chọn đãi tiệc cưới vào các ngày trời tạnh ráo, trưa chủ nhật (22) và tối thứ hai (26). Đó là một người bạn trong nhóm lớp 23 K19 đại học tài chính kế toán, người bạn bốn mươi hai tuổi sau hết cũng lập gia đình sau hơn hai chục năm lăn lộn trong nhà bếp và trên thương trường. Ngày cưới, bạn ấy rất trẻ, rất rạng rỡ. Tuy nhiên, ngay sau cưới, bạn không được hưởng tuần trăng mật mà phải quay về Hawaii ngay, không có vợ theo.

    Cũng trong mấy ngày mưa bão, tôi không có máy tính để sử dụng – nó bị hư. Tâm trạng của tôi cũng đỡ bứt rứt hơn so với những lần trước khi máy tính bị hư, không tiếc vì những nhiệm vụ, những quà tặng trong những trò chơi điện tử trực tuyến nữa. Cũng hơi chán một chút vì không có phương tiện để viết. Trong lúc không có máy tính, tôi cập nhật tin tức tạm thời bằng smartphone và xem chương trình trên truyền hình.

    Tháng mười một là tháng có ngày nhà giáo Việt Nam. Có hai tin tức đáng chú ý liên quan đến giáo viên và nhà trường: đầu tháng có tin một trường học định kỷ luật nhóm học sinh cấp hai vì lập hội nói xấu giáo viên trên Facebook, cuối tháng có tin một giáo viên lệnh cho các bạn cùng lớp sáu tát một học sinh, tổng cộng 231 phát, học sinh phải nhập viện vì vết thương và vì chấn động tâm lý (học sinh bị phạt vì lỗi chửi thề, quý vị tin được không?) Riêng việc của cá nhân, tháng này là tháng thu nhập bết bát, một lớp học viên nghỉ để luyện thi ai-eo, lớp khác học trò nghỉ vì bận học trên trường, một lớp khác giảm số buổi dạy từ bốn còn hai buổi một tuần, hai lớp còn lại thì học cũng không đều. Thành ra tôi dạy chưa tới mười tiếng một tuần.

    Tôi không còn nghĩ mình gặp may hay rủi là do trời định, hoặc do số phận nữa, mà là do ngẫu nhiên. Hoặc tệ hơn là do mình không cố gắng tìm kiếm cours dạy, hoặc những hoạt động kiếm tiền. Lại có một bà chị bảo tôi đi kiếm việc khác làm, nhưng tôi bảo khi tôi dạy ít đi thì tôi đầu tư cho vô số những việc khác, mặc dù không được hưởng lương. Cũng nhân đây, tôi cũng bày tỏ ước muốn có nhiều lớp học tiếng Pháp hơn trong thời điểm hiện tại.

    Như vậy, năm nay tôi không có nhiều quà tặng nhân ngày nhà giáo. Tôi cảm ơn học viên của tôi vì một ly cacao được mời thêm. Và tôi đặc biệt cảm ơn café Gõ mời tôi một chai Pepsi cho ngày của tôi, vì tôi không trực tiếp dạy ai trong quán, chỉ đơn giản vì tôi là khách hàng thân thiết. Một chút tri ân đủ làm tôi cảm động. Thật ra, một khách hàng của Gõ đã trở thành học viên của tôi.

    Trong tháng mười vừa qua, tôi có viết được một truyện ngắn tầm mười ngàn chữ. Truyện kể về một chút xáo trộn của một người trung niên đột ngột sống chung với một người em robot có cơ chế phỏng sinh học. Những tâm sự, mong muốn, ý chí của người đàn ông này được hé lộ trong hai mươi bốn giờ ngắn ngủi sống chung với hình nhân. Tôi cũng lại đọc rất nhanh tác phẩm Rừng Na-uy, ít nhiều liên quan đến đề tài mà tôi vừa viết: sự cô đơn. Trước đó, Gọi em bằng tên anh cũng là nguồn cảm hứng cho tôi sáng tác. Suy cho cùng, tất cả các tiểu thuyết về tuyên ngôn tình yêu đều thể hiện khát khao yêu đương và sống hạnh phúc của nhân vật chính.

    Tôi cũng đã xem bộ phim Người bất tử, bộ phim có kỹ xảo, kể cả nội dung phim, vượt rất xa tiêu chuẩn để chiếu rạp. Tuy vậy, kết phim quay trở lại trạng thái ban đầu có vài chi tiết rối rắm, và trẻ con nữa, là những đáng tiếc cho bộ phim. Bộ phim đặt ra câu hỏi: Nếu bất tử, bạn làm được cái gì? Liệu bạn có muốn bất tử khi bạn luôn sống trong bất hạnh? Bản năng sinh tồn có khiến bạn muốn sống mãi và đôi khi khiến bạn trở nên ích kỷ?

  14. The Following User Says Thank You to ca_va For This Useful Post:

    tlamhp (28-11-2018)

  15. #260
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    992
    Thanks
    426
    Thanked 836 Times in 480 Posts
    Thẻ
    836

    Thời của những tác phẩm nói

    Kênh HTV9 (đài truyền hình thành phố Hồ Chí Minh) có các chương trình Gương mặt truyền hình, Én vàng – phiên bản chuyên nghiệp, nghệ sĩ và học sinh. Kênh VTV3 (truyền hình Việt Nam) triển khai chương trình Quyền lực ghế nóng. Ngoài ra còn có các chương trình khác liên quan đến kỹ năng biên tập, thuyết trình và dẫn chương trình. Trên Youtube và Facebook, người dùng khoe những clip video, những vblog độc thoại để giải thích, để nêu quan điểm, để quảng cáo bán hàng… Do sự tiện dụng, dễ dùng của các phương tiện truyền thông, ngày càng nhiều những sản phẩm nghe nhìn, tác phẩm nói ra đời.

    Hiện tại thì tôi cảm thấy tiếc là mình không thành thạo sử dụng phương tiện truyền thông, ngay cả loại đơn giản nhất – chiếc smartphone – để quay video bản thân, làm một số việc như truyền đạt nhật ký, các bài giảng. Thật sự là tôi không bắt kịp thời đại! Có lẽ phải một lần thử xem sao, nhưng tôi vẫn thích hơn có một vài người bạn giúp tôi lên hình, cắt ghép video và đăng lên mạng xã hội.

    Diễn đạt nói tạo ra nhiều thuận lợi hơn diễn đạt viết trong nhiều trường hợp. Thính giả, hoặc khán giả xem clip chương trình có thể đứng, nằm, ngồi tùy ý, có thể cùng lúc làm việc nhà, lái xe hoặc chơi game. Hai kênh âm thanh và hình ảnh tạo ra thông tin phong phú hơn, diễn đạt trực tiếp hơn các mặt cảm xúc của người nói. Quả thực, kênh nghe nhìn là một kênh thông tin trực quan sinh động.

    Sự tiện dụng dành cho người xem, người nghe đã đẩy phần khó khăn về phía người nói và người phát hành sản phẩm. Năm phút dành để nói tương đương với một trang viết A4, tương đương với khoảng một tiếng ngồi gõ hoặc viết, cộng với vài tiếng, hoặc vài ngày, hoặc một quãng đời nào đó suy nghĩ, trải nghiệm trước đó về đề tài nói. Đó là chức năng biên tập.

    Chương trình truyền hình thực tế Gương mặt truyền hình còn chỉ ra những công đoạn râu ria phức tạp khác trước khi lên hình: phải ăn mặc đẹp, phù hợp với chương trình mình dẫn, phải có tiếng nói sân khấu rõ ràng, truyền cảm, phải ổn định tâm lý, phải cân bằng tâm lý không khóc cười thái quá trong lúc trình bày bài.

    Ngoài ra để một clip video hoặc audio được phát hành, còn phải kể đến kỹ năng cắt dựng hình, thêm vào các hình ảnh minh họa, phụ đề, tiêu đề… Cũng cần tính cả thời lượng ngắn dành cho người bận rộn, thời lượng vừa đủ cho người muốn theo đuổi một đề tài nghiêm túc, chuyên sâu. Ngày nay, sự cạnh tranh gay gắt giữa các clip, các kênh video buộc người ta phải tính đến thời điểm phát hành, tính cập nhật thường xuyên liên lục của các série.

    Sự phát triển của truyền thông thông tin qua các kênh chính thức (báo, đài) và phi chính thức (mạng xã hội) giúp và ủng hộ sự ‘hiện hình’ của con người qua các kênh này. Độc giả, khán giả, phóng viên… lại trở thành người nói, người viết, người phát hành clip video. Người giới thiệu bài hát, chương trình trở thành host (chủ nhà) giao lưu với khán giả và với diễn viên, ca sĩ, diễn giả. Ca sĩ, diễn viên trở thành diễn giả, người dẫn giới thiệu cho bài hát, vở kịch của mình. Kỹ năng ứng biến, sáng tạo, sáng tác được rộng mở. Người nghệ sĩ nói riêng và người sử dụng phương tiện truyền thông nói chung trở nên đa năng và chủ động hơn với công việc của mình.

    Những khó khăn, thuận lợi, sự hấp dẫn của nghề là lý do cho sự ra đời các chương trình trải nghiệm và thi tài dẫn chương trình. Mọi người được cập nhật thông tin, nghe được nhiều quan điểm bởi những người dẫn chuyện thông minh, giọng nói truyền cảm và ngoại hình ưa nhìn. Những người chơi, người thi lại được hướng dẫn rất nhiều cho chuyên môn của mình, và cơ hội nghề nghiệp, kiếm tiền và danh tiếng có thể đến ngay sau đó.

    Kết luận lại, phải mất rất nhiều thời gian chuẩn bị (về biên tập, kỹ thuật) cho vài phút lên chương trình. Nhưng đó là xu hướng tất yếu cho sự phát triển của truyền thông nghe nhìn. Hơn nữa, trong thời đại tự động hóa, sự giao tiếp giữa người với người ngày càng quan trọng, gắn kết tình cảm mọi người lại với nhau. Mặt khác, con người sẽ thể hiện được sự sáng tạo và chủ động thông qua những sản phẩm nghe nhìn của mình.

    Ngoài lề: tôi không hiểu sao tôi có thể viết được nhiều như thế trong một đề tài khô khan như thế này!

  16. The Following User Says Thank You to ca_va For This Useful Post:

    GF-Eden (06-12-2018)

+ Trả lời chủ đề
Trang 26/27 ĐầuĐầu ... 16 24 25 26 27 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Thành viên đã đọc chủ đề này: 243

  1. 016
  2. 5508008
  3. a73496052bc
  4. alexthiennguyen
  5. Amichaeljann
  6. anhnamlk
  7. anphuc
  8. anthony
  9. aSady
  10. auraliar
  11. aznboi
  12. babydancer
  13. badboy3483
  14. bao
  15. bepepsi90
  16. bfphucspears93
  17. bingo111
  18. binhle
  19. bipro
  20. Blackguys1
  21. Black_T
  22. bobking123
  23. boybotdn96
  24. Boykatsu
  25. Boyviet0000
  26. boyzaigym
  27. bristo
  28. BtoanA
  29. Buồn Đời
  30. buidactac1111
  31. calvinngo
  32. camtu
  33. ca_va
  34. CBCT
  35. Chachuhi
  36. CHAONGAYMOI123
  37. chilaquakhu0811
  38. chotokosan
  39. Cielnamviet
  40. codonluithui
  41. cokhatmua
  42. comer123
  43. congtamtran2599
  44. congthanh
  45. congtuho88
  46. Couple Lam Phong
  47. Couple Long Phương
  48. cungoan43
  49. cutiforever
  50. Dacky103
  51. Dai_duongvt
  52. dan tran
  53. daniel123
  54. darkmagican
  55. data
  56. dauchilayeu
  57. davidlee5637
  58. dethuong
  59. dinhsang21
  60. dinhvinhhai
  61. donkey123
  62. Doo
  63. Dualuoiz1z
  64. Dunghoang
  65. Duysock
  66. Dưa Leo
  67. Dương Quá
  68. Ethan
  69. Fatenight96
  70. fion2207
  71. Freelandcer
  72. fvubao655
  73. Gayboy113
  74. Gà Che
  75. genre
  76. GF-Eden
  77. giacmomuathu69
  78. gockhuayviet
  79. gotmarried
  80. greenhopever1
  81. guhin
  82. guyhoang
  83. Hai Dang
  84. Hanh41299
  85. hanhatapro159
  86. haotruong91
  87. Happy
  88. Hayhaywa1
  89. Henrynguyenag
  90. hoangau
  91. hoanghai1111995
  92. hoanghuynh72
  93. hpphuthuy
  94. huachung
  95. Huu an
  96. Huysea
  97. ilive4mines
  98. Iluvfaith
  99. inthezone
  100. jackman
  101. Jacknguyen
  102. jame
  103. jetek
  104. joeanne24
  105. joon
  106. Julius
  107. kakaka3a
  108. kanyu
  109. karmaboy
  110. ken456
  111. Kennymaki
  112. khangtran
  113. khatvong
  114. kidandconan
  115. kienle
  116. kim33112
  117. Kist
  118. Kmster
  119. koobiet
  120. koranhyeuem
  121. kyosci
  122. lagare
  123. laophatgia
  124. lavangroi
  125. LeeMing
  126. lekima123hn
  127. Lemon
  128. linhoen12
  129. lmt2012
  130. lonely0307
  131. lonelycan
  132. longnguyen918918
  133. longvtnguyen
  134. louisdinh
  135. loveboy1986
  136. luke evans
  137. manman90
  138. maulanh
  139. maymua
  140. Mic ky
  141. mikehuynh93vn
  142. minhtu900
  143. mrworld22
  144. mts
  145. Mulan_ho
  146. mun98
  147. Mysunshine
  148. nam tong
  149. nam1212
  150. Namnguyennam
  151. naruto_rasenshuriken
  152. NelsonM
  153. newone
  154. ngocancut
  155. Nguyễn Minh
  156. Nguyen Cuong
  157. nguyenducmanh
  158. nguyenkhuongvinh96
  159. Nguyenpin
  160. Nguyenthang83
  161. nhutson90
  162. nick1234
  163. nightmare
  164. oliola
  165. phamhuong
  166. Phạm Bảo Anh
  167. Philip
  168. phimonline2018
  169. Phong Thanh Vuong
  170. phuc86
  171. poptim220
  172. pppu
  173. princedam
  174. qddk
  175. QKhanh
  176. quangan
  177. r00t
  178. Rainn
  179. rayraynguyen
  180. Rồng Rồng
  181. researcher2k8
  182. rinokumura
  183. Ruricupo1976
  184. rurounikenshin
  185. ryanhuynh09
  186. Saigoninlove
  187. SamPham
  188. saoong
  189. seancody1991
  190. Shun
  191. silencelove
  192. Sonxu9x
  193. suxipo19
  194. Sydney
  195. taisao
  196. thachlam
  197. thanh khương
  198. thanhchung1111
  199. thanhtan001
  200. Thánh nhoi nhoi
  201. thedeath1991
  202. thuvui
  203. Thuydep
  204. Tieuphong69CV
  205. timlaigiacmo
  206. timtim154
  207. tlamhp
  208. tloved
  209. Top Trungnien
  210. Topdam92
  211. topdamquan12
  212. Trai trong trại
  213. Traixiti4
  214. trangan
  215. [email protected]
  216. Trí Luận
  217. TrungCuong
  218. truongdang
  219. Truongdu106vl
  220. truongminh
  221. tuananh1989
  222. tvinh
  223. upsilon87
  224. UtQuan
  225. vinh72
  226. vmtdada
  227. vn.kasumi
  228. vn1069
  229. vutuanh458
  230. Wardrake_Silhouet
  231. withoutface
  232. Wo4
  233. Xau trai baby
  234. xman
  235. xwhitefrank
  236. yeucontraisaigon
  237. Yeunhoc000
  238. zam
  239. _ZGW_

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình