• THÔNG BÁO MỚI NHẤT


  • + Trả lời chủ đề
    Trang 27/27 ĐầuĐầu ... 17 25 26 27
    Hiện kết quả từ 261 tới 269 của 269

    Chủ đề: Nhật ký Xa-va

    1. #261
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978

      Quà Tặng

      Chúng ta đang bước vào mùa chào đón những lễ hội (greeting season): Noel, tết dương lịch, tết âm lịch, Valentine, Quốc tế Phụ nữ. Một trong những nội dung mà ai cũng náo nức chờ đợi trong những lễ hội, sau những buổi tiệc là được tặng quà, một số ít người cũng thích tặng quà. Bạn hẳn phải suy nghĩ sau giá trị vật chất, cái gì là giá trị, thông điệp của món quà?

      Quà tặng là những đồ vật hoặc hành động mang giá trị vật chất hoặc tinh thần để tưởng thưởng, tỏ lòng biết ơn, tỏ ý yêu mến… của một người đối với một người. Hãy nêu ví dụ ngay lập tức là hôm qua, 24 tháng 12, tôi được chủ quán Gõ tặng tôi một chú gấu bông, cụ thể là một con heo bông màu đỏ kích thước khoảng 20 centimetre mỗi bề. Đây là dịp mà quán Gõ muốn cám ơn khách hàng. Dịp này, quán trao hai mươi phần quà nho nhỏ (mà tôi không biết giải thưởng của người khác), và tôi là người được trao giải đặc biệt.

      Hết sức ngẫu nhiên, tôi là vị khách vào quán khi buổi trao giải đang tiến hành. Tất nhiên, tôi không có phiếu rút thăm. Nhưng lá thăm giải đặc biệt chưa được phát, và khách được đoán con số của giải đặc biệt. Con số 7 may mắn đã mang đến cho tôi con gấu bông đẹp đẽ. Một vài bạn trong quán muốn xin tôi con gấu bông, nhưng làm sao mà tôi cho hoặc tặng được, vì sắp tới là sinh nhật của con cháu tôi, 8 tuổi, tôi sẽ dùng quà tặng mà tôi không dùng để tặng cho bé chắc chắn sẽ rất thích thú món quà ấy.

      Tôi thật sự nhớ những ngày Noel trên đất Thụy Sĩ, mỗi thành viên của hộ gia đình cô tôi mua hàng chục món quà để tặng thành viên khác. Có nghĩa là không chỉ trẻ con phải viết thư gởi ông già Noel mới được tặng quà, mà tất cả mọi người đều được hưởng niềm vui. Joyeux Noel – Merry Christmas. Theo truyền thống phương Tây, Noel là ngày hội gia đình y như tết Nguyên Đán của ta, những ngày đó các gia đình ăn cơm tất niên, có thể mời những bạn bè tới nhập tiệc cùng.

      Quà tặng thường phải là những món đồ đặc biệt hơn so với nhu yếu phẩm ta dùng hằng ngày. Một cái áo, cái quần mới ít nhất làm người ta mới hơn trong một ngày. Các món quà lưu niệm như hoa khô, tranh thiệp không dùng để tiêu thụ, mà để ngó, và nhớ đến tâm tình người tặng quà. Bạn nghĩ gì về những cuốn sách ảnh? Những đứa trẻ thích đọc sách, khám phá thế giới nhiều thông tin, đầy màu sắc, nhiều tưởng tượng. Nhưng hình như người lớn thì rất lười đọc, còn tôi thì chủ yếu đọc những cuốn sách mà tôi chọn, mà không phải là người khác chọn. Cho nên bạn phải cẩn thận với việc tặng sách, sao cho đúng với nhu cầu của người được tặng!

      Tôi quan tâm đến việc tự thưởng. Sẽ tuyệt vời nếu có ai quan tâm chăm sóc bạn, hiểu ý của bạn, nhưng bạn đâu phải lúc nào cũng được tặng quà đúng thời điểm, hoặc thậm chí bạn có những người bạn không bao giờ có thói quen tặng quà. Khi bạn được tăng lương, hãy mua mới cho mình một món gì đó. Chia sẻ niềm vui của mình bằng cách dẫn mọi người đi ăn! Tôi cũng khát khao giá trị tinh thần là những cái ôm (ôm thôi, chứ văn hóa phương Tây còn có hôn nữa!)

      Hơi tiếc, quà tặng được trao vào những ngày đặc biệt, còn sự quan tâm, những món đồ nhu yếu được cho đi mỗi ngày ít khi được gọi là quà. Bạn hãy hết sức lưu ý, không có những giá trị vật chất và tinh thần này, bạn đã không tồn tại ở trên đời. Đó là công nuôi dưỡng của cha mẹ bạn, là sự quan tâm của xã hội đối với sự nghiệp giáo dục, y tế. Quà tặng mỗi ngày là công viên, nơi bạn hít thở không khí trong lành, rèn luyện thể lực, gặp gỡ, tán gẫu…

      Tôi không có ý định so sánh giữa quà tặng và quà được cho, cái nào là quan trọng hơn. Cả hai món đều cần thiết cho cuộc sống, hoặc làm cho đời sống dễ chịu hơn. Tuy nhiên quà tặng sẽ làm cho cuộc sống có màu sắc hơn. Hãy trân trọng hết mức món quà tặng là con người: cha mẹ hoặc con cái của bạn, người yêu hoặc người bạn đời của bạn. Họ sẽ đi theo bạn trong phần lớn quãng đời bạn.

    2. The Following 5 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

      giacmomuathu69 (11-02-2019), grenade1603 (30-01-2019), Khổng Lồ (23-01-2019), Topdam92 (26-12-2018), Trần Ai (12-02-2019)

    3. #262
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978

      Báo chí và blog

      Theo wikipedia, năm 1875, Alexander Graham Bell và Eliza Gray thực hiện chiếc điện thoại đầu tiên, đặt nền tảng cho liên lạc viễn thông. Gần trăm năm sau, 1974, mạng APARNET (thuộc bộ Quốc Phòng Mỹ) được xây dựng để liên kết dữ liệu các cơ sở nghiên cứu. Mãi tới năm 1994, những hình ảnh video đầu tiên mới được truyền đi trên mạng Internet. Tốc độ phát triển của Internet từ đó mạnh như vũ bão, chi phối mọi mặt đời sống văn minh của con người hiện nay. Người ta nhận được và truyền thông tin từ mọi ngóc ngách trên mặt đất nhanh nhất có thể, miễn là có sóng Internet.

      Từ đây, người ta lại lo ngại báo chí (nhất là báo giấy) không cập nhật thông tin nhanh hơn thông tin trên mạng xã hội (những loại tin như thiên tai thảm họa hoặc sự kiện ca nhạc, thể thao)! Ở mặt quan trọng hơn, người ta lo ngại về hậu quả của những phát ngôn hoặc của những hình ảnh vượt ngoài tầm kiểm soát của xã hội hoặc của chính quyền (ở mức độ thông tin giả, thông tin kích động hận thù hoặc đảo chính)! Bộ luật an ninh mạng đã ra đời, quy định những cam kết mà cá nhân hoặc doanh nghiệp phải làm hoặc bị cấm làm trên nền tảng Internet. Tình trạng có quá khẩn nguy đối với Nhà nước? Hay cá nhân người dùng Internet đang bị đe dọa? Thật ra, trong bài viết này, tôi chỉ chú trọng vào phần giải thích khác biệt của một người đăng nhật ký (blogger) với một nhà báo (reporter, journalist).

      Trên hết, báo chí là một cơ quan có sức mạnh. Cơ quan đó là một tập thể gồm nhiều phóng viên hiện trường, biên tập viên, đội ngũ phát hành báo. Cơ quan báo chí chủ yếu trình bày cho độc giả bức tranh toàn cảnh xã hội, sau đó họ đi sâu vào phân tích hiện tượng và định hướng xã hội. Cơ quan báo chí là một tập thể tự kiểm duyệt tin bài trước khi đăng, cho nên có những tin tức sẽ không được đăng, dựa trên chính sách của cơ quan ngôn luận. Cơ quan báo chí mang tính chất chuyên nghiệp lớn, đăng tin bài được chuẩn bị công phu và thu về nguồn tài chính thông qua bán báo.

      Ở đa số các nước phát triển, cơ quan báo chí được ví như cơ quan quyền lực thứ tư (sau các cơ quan lập pháp, hành pháp, tư pháp). Các phóng viên thực hiện những phóng sự điều tra giống như cảnh sát hình sự. Phóng viên với thẻ nhà báo được phép tiếp cận các cơ quan, doanh nghiệp hoặc cá nhân mà người dân thường không thể thực hiện được. Ở Việt Nam, cơ quan báo chí lại là cơ quan ngôn luận cho Đảng chính trị! Tất nhiên, trong một chừng mực nào đó, ý kiến của độc giả cũng được lưu tâm, nhưng nếu là cơ quan ngôn luận của Đảng, thì người ta sẽ tránh nêu những mặt xấu xí trong Đảng (trừ phi Đảng muốn khoe thành tích trừng trị kẻ thủ ác), và sẽ định hướng dư luận theo những gì Đảng muốn!

      Người làm tin bình thường, hoặc người viết nhật ký hoàn toàn không có lợi thế của một nhà báo. Họ không có thẻ nhà báo để tiếp cận các cơ quan công quyền, hoặc người phát ngôn của doanh nghiệp. Bài họ viết không được trả tiền nhiều như bài của một phóng viên là nhân viên tòa soạn, hay nói cách khác, bài viết bạn đọc không nuôi sống được bạn đọc. Thành ra, việc viết lách chủ yếu là vì đam mê hơn là để kiếm tiền.

      Dù sao thì người viết vẫn cứ thích viết và muốn viết: để ghi nhớ, để chia sẻ cho bạn bè, để cất lên tiếng nói ủng hộ hay phản đối, nêu cảm xúc, để rèn luyện con chữ của mình. Nhà báo thì viết để kiếm cơm, sau niềm đam mê của họ. Tóm lại, việc của ai người đó làm. Người viết bài đơn thuần không có ý định được nổi tiếng, không chủ trương mọi người phải nhiệt liệt ủng hộ lối sống của mình.

      Thành ra, cách viết của phóng viên thiên về mô tả đời sống xã hội, hoặc không là những cá nhân đặc biệt để xã hội phải noi gương hoặc tránh xa. Còn blogger thiên về những nội dung cá nhân của anh ta, hoặc những gì diễn ra xung quanh anh. Quy định không thành văn này lại là một tiêu chí để một blogger hay một phóng viên viết bài và thu hút sự chú ý của độc giả, dựa trên thế mạnh của anh ta.

      Cuối cùng, điểm đáng lo ngại nhất đối với tôi trong luật an ninh mạng là cấm đăng tải thông tin dâm ô, đồi trụy, tội ác, phá hoại thuần phong mỹ tục, đạo đức xã hội… Vì những vấn đề thuộc về đạo đức hoặc thẩm mỹ mang tính chất hết sức chủ quan, yêu ghét khác nhau giữa những con người. Và mặc dù Nhà nước muốn cấm, các trang web khiêu dâm vẫn cứ đầy ra. Bạn có chắc là bạn chưa từng vào những trang web ấy và chia sẻ đường dẫn vào trang cho những bạn bè? Có nhu cầu để coi (một nhu cầu bản năng), tất nhiên có nhu cầu để sản xuất và truyền thông những sản phẩm khiêu dâm. Vậy phần lớn chúng ta để vi phạm pháp luật an ninh mạng?

    4. The Following 5 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

      giacmomuathu69 (11-02-2019), grenade1603 (30-01-2019), Khổng Lồ (23-01-2019), tlamhp (05-01-2019), Trần Ai (12-02-2019)

    5. #263
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978

      Vọng cổ, cải lương

      Trong tháng này, chính quyền thành phố và những người làm nghề tỏ ý quan tâm đến nghệ thuật trình diễn cải lương, nhân sự kiện kỷ niệm trăm năm cải lương Việt Nam. Hãy cùng tôi bày tỏ quan điểm, sự yêu thích đối với nghệ thuật ca và trình diễn này.

      Tôi năm nay bốn mươi ba tuổi, chứng kiến được nhiều sự thăng trầm của nghệ thuật cải lương. Đã có những thời điểm mà ngày nào tôi cũng ghé mắt coi cải lương, cách đây hơn mười năm thì bà ngoại tôi xem, hiện nay thì mẹ tôi xem, qua băng video hoặc qua truyền hình. Ngày tôi còn bé (học cấp một hoặc cấp hai) còn được vé vào xem hát cùng với bà tôi (các vở Tấm Cám, Thánh Gióng, Anh hùng bán than…) Do đó, tôi có một sự yêu mến nhất định và trân trọng bộ môn nghệ thuật dân tộc này, qua sự thẩm thấu dần dần.

      Chắc chắn là vọng cổ - cải lương có những điểm độc đáo và cuốn hút để có thể tồn tại và phát triển. Ở miền Bắc có tuồng (ảnh hưởng của nghệ thuật kinh kịch Trung Hoa nói chung), chèo, ca trù, quan họ. Nghệ thuật trình diễn dân tộc xuống đến miền Trung thì vẫn là tuồng, và có thêm thể loại ca kịch miền Trung, bài chòi. Nghệ thuật ấy vào miền Nam thì trở thành hát bội và cải lương, thêm một chút âm nhạc Quảng Đông thì thành cải lương Hồ Quảng. Phần lớn các thể loại là ca kịch, nghĩa là vừa trình diễn (kịch) vừa ca hát.

      Bài vọng cổ là một bài hát với một định dạng giai điệu cố định và các nhạc sĩ sáng tác lời. Người ta coi bài vọng cổ hiện nay phát triển từ bài Dạ cổ hoài lang của nhạc sĩ Cao Văn Lầu, nhưng không biết được ai là tác giả của phần nhạc bài vọng cổ. Âm nhạc dân tộc có hai đặc điểm chính là âm nhạc ngũ cung (như âm nhạc của vùng Đông Á) và khuyết danh. Trong một tuồng (vở) cải lương, người ta không chỉ sử dụng âm nhạc là bài vọng cổ, mà còn có các bài lý, bài bản đờn ca tài tử, nhạc Hồ Quảng, ngâm thơ… cho đến ngày nay là âm nhạc Tây phương.

      Âm nhạc có tác dụng giải trí, một liệu pháp thư giãn, bất kể sử dụng chất liệu ngũ cung hay bảy note. Trước khi có sự xâm nhập của âm nhạc phương Tây, các dân tộc Á Đông đều dùng ngũ cung để sáng tác. Do đó, nhạc Hoa hay Nhật Bản đều được người Việt dễ dàng hiểu và tiếp nhận.

      Cho đến khi có sự xâm nhập của âm nhạc phương Tây, và sự thiên vị về giáo dục âm nhạc và truyền thông đã “giết chết” dần dần âm nhạc truyền thống. Giới trẻ ngày nay hiểu nhiều về nhạc nhẹ (nhạc trẻ), nhạc nước ngoài (Anh – Mỹ, Hoa, Hàn…), họ sáng tác nhạc pop, nhạc rap, nhạc chế… không thấy ai trong giới trẻ mặn mà với bài vọng cổ và các bài bản dân tộc. Không truyền thông, không giáo dục căn bản, thì có mấy ai cảm được cái tự nhiên và cái hay của âm nhạc truyền thống?

      Đó là hai nguyên nhân chính, chứ không phải là vì cải lương chậm, tẻ nhạt, dài lê thê (một vở cải lương kinh điển dài hai tiếng rưỡi) để cho mọi người xa lánh. Nếu không được đầu tư (về tài chính và về người làm nghề) thì chúng ta không có sáng tác mới, không có nghệ sĩ mới, lớp nghệ sĩ già không thể đóng mãi những vai trẻ trung. Tôi có thể kể những tuồng tích thuộc hàng kinh điển, đáng tự hào như Nửa đời hương phấn, Bên cầu dệt lụa, Hàn Mặc Tử cho đến Tiếng trống Mê Linh, Thái hậu Dương Vân Nga nhưng ở thời kỳ ‘hoàng kim’ của cải lương những năm 90 không có vở nào đáng chú ý, còn ngày nay thì hầu như không còn sáng tác mới nào ngoài mấy bài vọng cổ.

      Mặc dù để hát được vọng cổ không phải là dễ (đó là bài bản khó nhất nhưng điển hình nhất của dân ca nhạc cổ), nhưng không phải là ca sĩ tân nhạc không hát được. Theo tôi biết, ngoài ca sĩ Hương Lan hát hay được cả hai thể loại thì còn có Vân Khánh, Thanh Thúy, và trong chương trình Gương mặt thân quen là Võ Hạ Trâm. Tôi cũng bạo gan hát vọng cổ cho một chương trình văn nghệ mừng Tết, nhưng mà là hát nhép và phải thu đi thu lại cả chục lần mới được một phiên bản như ý.

      Liệu một ngày nào đó, không còn ai ca trù, hát chèo, hát vọng cổ, một số ít người biết các bài lý, các bài dân ca? Chắc chắn rồi, đó là quy luật đào thải nếu người ta không biết giữ gìn. Tôi chỉ có thể cảm thán một từ: tiếc! Ngay từ bây giờ, Bộ Giáo dục Đào tạo nên gấp rút giáo dục âm nhạc ngũ cung, chứ không phải đơn giản là giới thiệu một vài bài dân ca trong chương trình học. Các cơ quan truyền thông, nếu thương cải lương hoặc các loại hình nghệ thuật dân tộc, thì nên đầu tư thực chất, chứ đừng chạy theo lợi nhuận, hoặc những thứ dễ thực hiện.

    6. The Following 5 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

      giacmomuathu69 (11-02-2019), grenade1603 (30-01-2019), Khổng Lồ (23-01-2019), tlamhp (16-01-2019), Trần Ai (12-02-2019)

    7. #264
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978

      Thân thể

      Nền kinh tế của đất nước chúng ta đang có xu hướng phát triển, kéo theo nhiều nhu cầu tinh thần được củng cố và phát sinh. Một trong các xu hướng, liệu pháp tinh thần là duy trì ngoại hình và thể lực.

      Hãy thẳng thắn trả lời những câu hỏi sau đây: Bạn có yêu quý thân thể của mình không? Nếu có, bạn có biện pháp gì để giữ gìn sức khỏe và duy trì ngoại hình hấp dẫn? Hay là bạn biết nhưng vẫn để cho những thói quen sinh hoạt xấu lên ngôi?

      Hẳn nhiên là ai cũng chú trọng đến gìn giữ sức khỏe, nhưng những hình thức duy trì, hoặc nhận thức về sức khỏe, về ngoại hình của mình là khác nhau, thậm chí một số người sống buông thả, không hề quan trọng sức khỏe.

      Một vài người nghĩ rằng vẻ đẹp cơ thể là của người khác, không phải của mình. Duy trì ngoại hình, nhan sắc là việc của người mẫu. Họ cũng không buồn thắc mắc tại sao lúc trẻ mình đẹp, cường tráng, hấp dẫn, qua bao năm tháng họ đã làm gì để đến mức ngoại hình không còn gì hay ho để bàn. Những người ‘thành đạt’ có nhiều cớ để không duy trì ngoại hình: những cuộc tiếp khách (đối tác hoặc bạn bè) trên bàn nhậu quan trọng hơn những buổi tập thể dục; một số khác quan niệm sống là để ăn ngon, bàn tiệc càng phong phú, càng thừa mứa càng tốt. Rất nhiều những người bạn và người bà con của tôi tầm bốn mươi tuổi đã phốp pháp, bụng căng tròn.

      Lớp thanh niên thì sợ ra đường vì khói bụi, hoạt động của họ chủ yếu là chơi game, lướt net sau những giờ học căng thẳng (hoặc có khi không học hành gì cả). Lớp thanh niên đó, ta gọi là thiếu kỹ năng sống.

      Cả tôi, trong một thời gian dài, cho rằng thể trạng của mình yếu đuối, ngoại hình của mình xấu xí là do trời cho, là số phận. Do đó, tôi không hề chơi một môn thể thao nào, đồng thời có luôn ngoại hình cao 1 metre 80 nặng hơn 50 kí một chút, cách đây hơn mười năm. Thời đó, tôi mặc cảm ngoại hình ghê gớm mà chẳng làm gì được.

      Đừng nghĩ ngoại hình là không quan trọng trong cuộc đời bạn. Quan hệ giữa hai người bạn thân, hoặc tâm giao, có thể không đòi hỏi về ngoại hình của mỗi bên, nhưng nó rất quan trọng trong ấn tượng đầu tiên khi bạn tiếp xúc với một người lạ. Ngoài những thứ như là miệt thị ngoại hình, người ta nhìn ngoại hình, cách ăn mặc của bạn để đoán tính cách của bạn, thậm chí coi mặt của bạn có ‘sáng sủa’, thông minh, có triển vọng không. Nếu ngoại hình không quan trọng thì đã không xuất hiện khoa nhân tướng học, đã không có ai đi giải phẫu thảm mỹ vì lý do đổi hình đổi vận (hoặc ít nhất là đổi hình dấu vận).

      Quay trở lại vấn đề của tôi, cách đây khoảng hai năm, tôi bắt đầu tăng cân, chỉ trong vòng một năm mà tăng mười kí. Điều đáng nói là tay chân không đô ra mà cái bụng phình ra. Một chút hoảng hốt, tôi phải ra công viên đi bộ. Nhưng tình hình không được cải thiện, cho nên tôi phải chạy bộ, cộng với hít đất. Tình hình khả quan hơn hẳn: ngực nở và bụng phẳng hơn tí xíu. Cái bụng ấy vẫn chưa gọi là hoàn hảo vì vòng bụng vẫn lớn hơn vòng mông.

      Một cơ thể đẹp làm cho tôi tự tin hơn (một cái máy ảnh, hoặc smartphone, biết ăn gian góc chụp hoặc biết tạo hiệu ứng cũng làm người ta tự tin). Đó là lý do chính để tôi chụp hình tự sướng thời gian gần đây. Phải ở trong cuộc mới hiểu, là do mình đẹp thì mình mới tự khoe. Đâu có biết được đến khi nào thì mình sẽ xấu (hoặc xấu trở lại). Làm sao mà không tự hào rằng ngoại hình của mình trẻ hơn so với tuổi!

      Tất nhiên, khi đăng hình khoe thân, ý tôi nói là khoe ngực trần, tôi cũng nhận được một số ánh nhìn e ngại, hoặc khó chịu. Nhưng tôi phải sống cho chính tôi cái đã, bởi vì tôi tự đánh giá những bức ảnh đó là đẹp, tương đối hấp dẫn mà không bậy bạ, gợi dục. Người nào coi hình ảnh của tôi là gợi dục thì nên đi bơi, đi biển, đi tập gym… để coi người ta cởi trần ầm ầm.

      Tóm lại, bạn hoàn toàn giữ được cơ thể dễ coi bằng cách ăn uống điều độ, bớt nhậu lại. Mỗi ngày dành nửa tiếng, một tiếng để vận động, thay vì dành thời gian cho máy tính hay smartphone. Bạn có thể tôn trọng ngoại hình người khác, không chế giễu (body shaming), nhưng một người quá gầy, hoặc quá béo cũng dễ khiến bạn liên tưởng đến những gì họ làm trong cuộc sống.

    8. The Following 5 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

      giacmomuathu69 (11-02-2019), grenade1603 (30-01-2019), Khổng Lồ (23-01-2019), tlamhp (23-01-2019), Trần Ai (12-02-2019)

    9. #265
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978

      Hành trình về Sa Đéc

      cổng làng hoa Sa Đéc

      Tôi có đủ điều kiện và lý do để đi Sa Đéc lần này. Khoảng cách được thông báo trên Google Maps Sài Gòn – Sa Đéc là 147 kilometres, phù hợp để đi và về trong ngày. Việc thứ hai là Sa Đéc đang vào độ thu hoạch hoa Tết, báo chí cũng nói nhiều rằng mấy năm gần đây làng hoa mời gọi khách du lịch vào thăm quan, họ xây cả cái đài quan sát cao 18 metres. Việc thứ ba là đã có bạn đồng hành, tôi không thể nào đi một mình được.

      Đây là chuyến đi bằng xe máy có khoảng cách xa nhất của tôi, thế nhưng tôi cũng chẳng chuẩn bị gì nhiều ngoài tiền. Trước chuyến đi, cần phải xem bán đồ, xem trước những địa điểm cần phải đến, suy nghĩ xem có thể tha về nhà những đồ ăn uống hoặc đồ lưu niệm gì. Sáng hôm khởi hành cần phải thức dậy sớm, 6 giờ.

      Tôi chính thức khởi hành ở nhà bạn tôi quận tám lúc 7 giờ rưỡi, chủ nhật 27/01, tức là 21 tháng chạp âm lịch. Buổi sáng trời se lạnh và đi tới thành phố Tân An lúc 9 giờ thì trời vẫn còn mát lắm. Thật sự là về với miền đồng bằng với nhiều sông rạch, ruộng lúa, không khí mát hơn hẳn thành phố lớn với nhiều xe cộ và đường nhựa. Tìm hoài mà không thấy tiệm cơm gà xối mỡ cũ. Ghé ngang tiệm bún thịt nướng, rõ ràng người ta đang nướng thịt mà họ bảo là hết bán, hết hàng! Thế nên đành phải hài lòng ở một quán cơm tấm khác, không có món chả mà tôi thích, nhưng bù lại ăn trứng au-plat và thịt nướng cũng ngon.

      Tân An là thành phố tôi ghé ngang trên đường đến đích là Sa Đéc. Quy mô thành phố chỉ lớn hơn thị trấn một chút, nhưng Long An vốn không phát triển kinh tế được, lại cần một thủ phủ, nên họ nâng cấp thành phố từ thị xã, gồm 9 phường và 5 xã. Những ngày cận Tết, những gian hàng hoa làm sinh động một thành phố yên tĩnh triền miên. Công viên và con đường cạnh bờ sông trông lãng mạn. Một cây cầu bề thế mới được xây dựng, quốc lộ 1 đoạn xuyên qua thành phố mở rộng theo tiêu chuẩn đại lộ thông thoáng suốt.

      Chúng tôi phải ghé các quán café nghỉ ngơi ở mỗi hành trình ít nhất hai lần, cộng thêm các lần ăn trưa ăn tối, nếu không tôi sẽ đi không nổi vì những cơn buồn ngủ. Đi chơi kiểu chúng tôi không tốn tiền mua tour, nhưng tốn nhiều nhất cho ăn uống các kiểu. Không hiểu sao, tôi chạy xe hơn 40 cây số một giờ chừng nửa tiếng là buồn ngủ, không giống tí nào đi về Cần Giờ. Có lẽ vì ngộ độc khói xe và dưỡng khí không đầy đủ làm cho tôi nghẹt mũi kinh khủng? Mà nghẹt mũi thì tất nhiên là thở không nổi, thiếu oxygène lên não.

      Lại còn thêm việc ở mỗi chặng dừng thì chơi game điện thoại, nên nghỉ ít nhất là nửa tiếng. Đến Sa Đéc là gần một giờ rưỡi chiều, hành trình sáu tiếng chỉ cho gần một trăm năm mươi cây số - và cũng mất một lượng thời gian tương tự cho chuyến về.

      Trên đường đi, chúng tôi qua vô số cây cầu. Những cây cầu lớn có hai làn hoặc hai làn rưỡi đường mỗi hướng. Cầu nhỏ chỉ có một làn đường, xe hơi, xe máy chen chút nhau, xe này lấn lướt xe khác hoặc nhịn nhục xe khác. Có một cây cầu tên là Rạch Miễu, một cây cầu khác tên là Huyền Báo.

      Chúng tôi qua cầu Mỹ Thuận, nối sông Tiền, giữa hai tỉnh Tiền Giang và Vĩnh Long. Ở đó xe cộ không đông đúc, nên chúng tôi có thể phóng nhanh xe của mình, đặc biệt ở ở lúc xuống cầu, có thể duy trì tốc độ 50 km/h (như ở cầu Phú Mỹ). Nhưng đoạn xuống dốc khá là nguy hiểm vì vừa xuống chân cầu bạn phải cho xe hoặc rẽ trái hoặc rẽ phải. Dù sao thì cây cầu được xây khoảng hai mươi năm vẫn còn hiện đại và tiện lợi. Rẽ trái để vào thành phố Vĩnh Long, nơi mà chúng tôi không có thời gian để thăm. Rẽ phải, đi tiếp 17 kilometres vào Sa Đéc.

      Nội ô Sa Đéc mang dáng dấp một thành phố tồn tại từ thời thuộc địa. Dọc theo con đường ven sông, một dãy nhà phố một trệt một lầu khoe dáng dấp cổ kính. Cuối dãy phố là cầu Quay, một cây cầu sắt cũ đưa du khách vào làng hoa. Cạnh đấy còn có ngôi chùa Kiến An, xưa kia cũng là một cơ sở giáo dục. Cảnh quan thành phố sầm uất hơn Tân An, nhưng chưa bằng Mỹ Tho. Nhìn sơ sơ, thành phố chú trọng đón khách du lịch.

      nhà cổ Huỳnh Thủy Lê

      Chính trên con đường ven sông này, ngôi nhà của ông Huỳnh Thủy Lê được bảo tồn và là điểm nhấn thu hút khách du lịch. Ngôi nhà sẽ chỉ là kiến trúc thuộc địa – phong kiến bình thường nếu như ông Thủy Lê không phải là người tình của nhà văn lừng danh Marguerite Duras. Bên trong ngôi nhà gồm sảnh lớn có gian thờ, sàn nhà được xây trút xuống vào giữa nhà; gian sau gồm hai phòng ngủ. Các hiện vật còn sót lại không nhiều, có lẽ vì ngay từ đầu người ta không định biến ngôi ngà thành bảo tàng hoặc địa điểm tham quan, cho đến khi hồi ký và phim L’amant (Người tình) thành công.

      Làng hoa Sa Đéc hiện thực hóa giấc mơ hoa. Tôi không biết hoa sẽ xuất đi đâu, nhưng cộng hết tất cả các khu hội hoa xuân của Sài Gòn cũng không lớn hơn diện tích trồng và bán hoa Sa Đéc. Vậy có thể suy luận rằng họ bán hoa ra toàn miền Nam, và không chỉ cung cấp hoa cho mùa Tết mà là cả năm! Sa Đéc cung cấp luôn cây kiểng công trình. Tuy nhiên, nếu cần những tiểu cảnh, cách bố trí cây xanh, thì ban tổ chức làng hoa Sa Đéc nên học hỏi ở đường hoa Nguyễn Huệ, hoặc ở các nước cũng chăm sóc cẩn thận các loài hoa.

      Về mảng xanh đô thị, tôi nghĩ bây giờ Sa Đéc mới bắt đầu chú ý gìn giữ và phát triển. Không có nhiều con đường rợp bóng cây xanh. Ở một tuyến đường, người ta chỉ mới tạo những bồn hoa chứ chưa trồng cây. Dù vậy, công viên tượng đài Bác Hồ khá rộng rãi, nhưng lại mắc một lỗi là hồ nước điều tiết khí hậu và thủy văn lại quá nhỏ bé. Lại cũng không thấy nhiều người dân ra đây chơi thể thao hoặc nghỉ ngơi, không có hàng rong, mặc dù lúc đó đã là bốn giờ chiều (có lẽ mọi người dồn hết vào làng hoa).

      Tôi khá hài lòng với chuyến đi, mặc dù nó rất mệt, tôi về nhà đúng mười một giờ đêm. Vì thời gian quá gấp, nên điều tôi không hài lòng là mình tham quan thành phố khá qua loa. Tôi muốn biết nhiều hơn sinh hoạt thương mại, muốn nghe giọng nói người Đồng Tháp. Ngược lại, tôi có những khám phá nho nhỏ: đi Tân An không phải để thăm ông bác nào, và biết thêm được một con đường với hàng cây bằng lăng lâu năm, hoặc trải nghiệm tuột dốc cầu Mỹ Thuận.

    10. The Following 3 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

      giacmomuathu69 (11-02-2019), grenade1603 (30-01-2019), Trần Ai (12-02-2019)

    11. #266
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978

      Hành trình đi núi Bà Đen (phần 1)

      Hôm mùng bốn, tôi hẹn café với Lộc, thằng học trò cũ của tôi. Tình cờ nó rủ tôi đi núi (xin lưu ý không phải là leo núi), và tôi gật đầu liền: ngoài mùng một, hai ngày liền sau đó toàn ở nhà. Một chi tiết gây nhiều hấp dẫn: khởi hành lúc bốn giờ rưỡi, sau đổi thành năm giờ. Thực tế sáng ngày hôm sau, mùng năm, toàn bộ đoàn người khởi hành lúc 5:25. Tôi chẳng chuẩn bị gì nhiều, nghĩ là đây là chuyến đi bình thường lên núi Bà Đen, bỏ qua cảnh báo mang theo 3 litres nước, sạc dự phòng, giày bám, gant, điện thoại 3G, đèn pin… Tôi chỉ có một litre nước, hai gói mì, một áo thun trong một túi đeo con con!

      Để tiện cho việc tưởng thuật, xin liệt kê thành viên của đoàn là Lộc, Huy, Hoàng, Nhân, Tuấn, Thọ, Khiêm, Danh và tôi. Các thành viên không xuất phát cùng giờ, nhưng gặp chung tại quán ăn ở ngã ba Trảng Bàng – Dầu Giây. Không khí Tết thể hiện rất rõ ở tiết trời se lạnh miền Nam, ở sự uể oải thương mại, không có bất cứ hàng ăn sáng nào ven đường, ở đường sá vắng vẻ khiến chúng tôi di chuyển khá nhanh, từ chỗ trung tâm thương mại Pandora (Tân Bình) đến đầu Trảng Bàng chỉ bốn mươi lăm phút. Tô bánh canh ngày Tết giá bốn mươi lăm ngàn đồng có giá trị khoảng hai mươi lăm ngàn đồng nếu là ngày thường mà thôi! Món ăn không có gì đặc sắc nhưng quán nằm ngay vị trí thuận tiện, lại mở cửa trong mấy ngày Tết nên quá đông khách, và chúng tôi lại phải chờ đợi gần nửa tiếng mới được phục vụ!

      Khoảng chín giờ thì cả đám mới tới chân núi. Gởi xe. Bắt đầu di chuyển vào đường mòn. Lộc mở bản đồ trekking (leo núi) trên điện thoại để biết là nhóm đi ra khỏi cung đường. Nhóm đi ngược lại và băng qua một vườn cây. Tôi không có bản đồ, phản đối rằng làm sao có một đường lên núi xa lạ đến như vậy. Nhưng công nghệ và kinh nghiệm dân chơi đóng góp cho bản đồ không có sai. Thử thách hành trình đầu tiên là nhảy lên một tảng đá cao hai metres. Một thành viên thoạt đầu nhảy không lên! Tôi cũng nhảy lên, rồi nhảy bước qua thêm vài tảng đá nữa. Một thành viên nữa làm rơi vỉ nướng và một vài món chuẩn bị khác xuống vực. Sau đó là tranh cãi của một thành viên khác nữa là có nên đi tiếp hay không. Cuộc tranh luận diễn ra cả nửa tiếng đồng hồ nữa và tôi là người đầu tiên bỏ cuộc. Tôi đã hình dung được độ khó của việc LEO NÚI trên cung đường Mai Thiên Lãnh tới đỉnh Bà Đen!

      Cho nên nhóm lớn chia chia thành hai nhóm nhỏ đi hai đường khác nhau. Nhóm đi Mai Thiên Lãnh do Huy làm nhóm trưởng, do đã đi một lần trước đó. Nhóm đi Đường Cột Điện gồm Hoàng, Danh và tôi. Hoàng có lần đã đi con đường này, nói rằng đường đi dễ, nên tôi xem nó sẽ là người hướng dẫn. Cả hai nhóm hẹn sẽ gặp nhau trên đỉnh. Nhóm đi ‘đường dễ’ mang theo mấy thứ lỉnh kỉnh như cá và than củi, dự tính picnic trên đó. Đánh xe khoảng mười sáu cây số để qua bên cung đường mới, chúng tôi bắt đầu leo núi khoảng mười một giờ.

      Mà đường đi dễ thật, các tảng đá được xếp dễ đi như các bậc cầu thang. Hoàng hai mươi bốn tuổi, sức trẻ nên đi nhanh, không ngừng nghỉ. Ngược lại, Danh là một viên chức văn phòng, ngại di chuyển, và có lẽ đây là lần đầu tiên anh đi núi (chứ đừng nói là leo núi). Cho nên Hoàng đi được vài trăm thước thì nó xin đi trước…. và đi luôn không chờ chúng tôi. Mặc cho tôi kêu Hoàng ơi Hoàng à, chỉ cách nó vài chục đến trăm thước, nó không trả lời tôi.

      Tôi và Danh nghĩ rằng sức mình không bằng, cứ thủng thẳng mà đi. Đường đi dễ, nhưng không phải là bằng phẳng, có vài chỗ dốc đứng hơn 45° làm bào sức Danh. Anh chàng vài lần đề nghị tôi suy nghĩ để xuống núi trước khi quá muộn. Nhưng tôi động viên nó, nhất là mình phải mang đồ ăn lên cho cả bọn. Chúng tôi theo hướng đường dây điện đi lên, tất nhiên có khi gần có khi xa đường dây.

      Tới một lúc chúng tôi đi lạc khỏi đường dây điện. Tôi không biết lạc từ khi nào, nhưng có một ngã ba mà tôi chọn một trong hai hướng lên theo kiểu may rủi. Và có một lúc, một cậu bé trên đường xuống núi bảo rằng có một cái hồ đẹp trên núi. Nhưng lúc đó tôi lại nghĩ đó là đường sang hồ, không phải đường lên đỉnh. Lại có lúc Danh đi hướng khác, cho tới khi tôi bảo nó đi về hướng tôi. Nó bảo nó gặp cái lều của nhân viên kiểm lâm. Tôi và Danh không còn nhìn thấy hàng dây điện trên đầu nữa, mà đi theo đường ống nước dưới chân mình!

      Tôi đã không nghĩ đến nguy cơ thể hiện ở việc không có rác dưới chân mình. Tôi cũng nghĩ đến chuyện Google Maps không chỉ ra đường đi thông thường. Bởi vì mọi thứ trên đường đi vẫn bình thường, vẫn có những mũi tên hướng dẫn, vẫn có những bậc đá. Khi tôi biết mình lạc, tôi vẫn tin tưởng rằng có một lối để quay lại đường chính, hoặc giả đường ống nước dẫn lên tới đỉnh.
      Chúng tôi leo mãi đến gần năm giờ rưỡi chiều (6 tiếng đồng hồ đi lên). Có những giai đoạn chúng tôi đi năm phút và nghỉ mười phút. Tôi cảm thấy cái điện thoại mình có pin rất mạnh! Những khi buồn chán, tôi mở Joy1+ lên chơi game, coi bản đồ để biết mình đi tới đâu, theo dõi chat nhóm để biết tin tức nhóm kia. Nhưng mà nhóm kia, cũng như Hoàng, không đăng bất cứ điều gì cả. Cho đến khi không còn đường đi lên nữa. Đó là nơi đặt những thùng phuy nước dự trữ phòng cháy chữa cháy cuối cùng. Và đường ống nước mà chúng tôi thấy cũng kết thúc, để lộ những đầu ống trơ trọi, chẳng dẫn vào đâu cả!

    12. The Following 3 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

      giacmomuathu69 (11-02-2019), tlamhp (12-02-2019), Trần Ai (12-02-2019)

    13. #267
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      135
      Thanks
      594
      Thanked 312 Times in 77 Posts
      Thẻ
      312
      Em thì khác anh, ngày tư ngày Tết em chỉ muốn quanh quẩn xum vầy bên gia đình chứ không thích đi chơi xa hay đi chùa. Bởi vì gia đình Nội, Ngoại e rất đông, đi chúc Tết từng gia đình một, thiếu nhà nào thì thế nào cũng bị trách móc chứ chẳng chơi đâu anh! Nên Tết là hầu như em không có thời gian cho việc đi du lịch luôn! Nào là chúc Tết các sếp hiện tại, đến các sếp cũ đã từng có ơn với mình. Xong đến chúc Tết 2 bên Nội, Ngoại. Rồi chúc Tết hàng xóm láng giềng (quê em là người ta hay sang từng nhà chúc Tết, rồi các nhà đó lại đi chúc Tết lại một vòng ấy anh). Mất thêm một buổi đàn đúm với tụi bạn thân từ nhỏ, giờ ai cũng có gia đình và nghề nghiệp ổn định. Đến chúc Tết gia đình người yêu. Quay đi quẩn lại là hết Tết, đến lúc đi làm rồi anh ạ, chả có thời gian đi chùa xa hay đi du lịch gì cả! ^^

    14. The Following 2 Users Say Thank You to giacmomuathu69 For This Useful Post:

      ca_va (12-02-2019), Trần Ai (12-02-2019)

    15. #268
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978

      Hành trình đi núi Bà Đen (phần kết)

      Tôi gọi cho Lộc của nhóm bên kia, hỏi nó coi có bỏ con cá được không. Vì thực tế con cá đã chịu đựng không khí nóng bức đầu xuân và tình trạng nâng lên đặt xuống suốt mười mấy tiếng đồng hồ, và rằng tôi đã rất mệt phải xách theo món đồ lỉnh kỉnh và không được thơm tho. Rất mừng là nó đã đồng ý đề nghị chôn con cá. Tôi cũng bỏ luôn mớ rau và mấy trái xoài lượm dọc đường.

      Đường đi xuống có thể nhanh hơn, nhưng cũng không phải dễ dàng vì chân chúng tôi đã mỏi. Tôi bị mỏi khớp gối và mắt cá chân, không đau lưng. Hơn nữa, mỗi khi người ta đạp lên thảm lá khô thì sinh ra trơn trượt. Tôi cũng bị ngã một vài lần, hơi bị trầy ở ngón tay và một bên lườn. Dù vậy, đôi giày mới của tôi giúp bám dính chắc chắn trên những phiến đá.

      Chúng tôi bị lạc lần thứ hai khi đi thẳng xuống một vườn chuối. Nói là đi lạc thì cũng không hẳn, mà là chúng tôi không tìm thấy đường dẫn xuống dưới nữa. Lúc ấy là hơn sáu giờ và trời nhá nhem tối, tôi cảm thấy lo lắng vì muốn ra khỏi núi trước khi bóng đêm bao trùm. Danh bảo tôi gọi số điện thoại cứu hộ 114. Tổng đài viên bảo là ở vườn chuối thì lúc nào cũng có lối ra, và quả thật chúng tôi đã tìm ra ở một góc.

      Trời đã tối hẳn và chúng tôi phải dùng đèn pin điện thoại dò đường. Đây là lần đầu tiên tôi ở trong rừng núi trong đêm, và tất nhiên là lần đầu tiên dùng đèn pin điện thoại. Lúc ấy tôi chỉ cầu mong là pin điện thoại vẫn còn đủ để soi sáng. Lượng pin còn lại bây giờ là 36%. Chúng tôi đi dần tới hướng những cột điện, đi ngang qua một nhóm cắm trại và họ bảo còn khoảng nửa tiếng nữa là xuống núi.

      Sự thật trớ trêu là chúng tôi bị lạc lần ba, lần kinh khủng nhất khiến cho Danh thề là sẽ không có lần sau đi núi! Lần trước, chúng tôi vì đi xa khỏi đường dây điện nên bị lạc. Lần này, chúng tôi vì đi theo đường dây điện nên lối đi dẫn đến vực thẳm. Trước tiên là một tảng đá lớn cản tầm nhìn phía trước, sau đó là hai hòn đá tảng hai bên, phía dưới hổng chân tạo nên một khe hẹp. Bằng cách ngồi trên đá, hoặc dạng chân, chúng tôi đi qua khe đá. Lại có vài lần nhảy bậc đá hoặc leo lên đá. Nhưng khoảng vài chục thước sau đó là những tảng đá tách rời nhau hoàn toàn, bên dưới hổng chân và buộc chúng tôi phải quay trở lại tìm đường. Lúc xuống vất vả thế nào thì lúc lên vất vả thế ấy. Tôi vừa sợ, vừa tức vì tại sao có cột điện mà lại không có lối đi dưới chân cột điện!

      Chúng tôi trở lại điểm khởi đầu an toàn là một cây xoài (đại loại là một cái cây), xung quanh là khoảng đất trống. Chúng tôi loay hoay năm phút thì thấy một nhóm người đang xuống núi. Phải nói là chúng tôi mừng như thế nào vì không phải mò mẫm đường đi nữa. Nước uống mang theo đã cạn. Sự mừng rỡ khiến đôi chân thêm phấn chấn, nhưng khi nghĩ lại đôi chân mình thì nó vẫn nhức như thường.

      Chúng tôi đã ở nhà giữ xe, mua liền mỗi người một chai pepsi. Nhà giữ xe tặng thêm một khoanh bánh tét và một đĩa ổi và xoài chua. Ở đó cũng là trạm cứu hộ núi Bà Đen. Họ cho biết là tôi đi theo đường Cây Da Sà, và vẫn có đường lên đỉnh, nhưng nó nằm khuất nẻo. Dù sao thì chúng tôi đã mất sáu tiếng mà mới chỉ đi nửa đường, nếu mà muốn đi hết thì chắc là bất khả thi vì sự mệt mỏi, vì sự mất nước. Qua nói chuyện, được biết các em Đoàn viên thanh niên ở đây thường tổ chức dọn rác từ khách du lịch hành hương hoặc leo núi. Tôi có ý kiến rằng nên có các thùng rác dọc đường vừa để đánh dấu vừa để tiện cho khách không phải mang theo rác, những thứ làm vướng tay chân người leo núi.

      Nửa tiếng sau, mười giờ đêm, Hoàng xuống. Danh và Hoàng về ngay trong đêm, còn tôi ở lại với nhóm kia. Được biết Hoàng đã lên đỉnh lúc 3 giờ chiều, nó ngủ nghỉ đến 6 giờ thì xuống núi. Còn nhóm bên kia đi từ 10 giờ sáng đến 8 giờ tối mới lên đỉnh. Huy là người đi xuống trước bằng đường Chùa Bà và tôi đón nó lúc 23:30. Những người còn lại nghỉ mệt ở trạm tiếp nước trên đỉnh, tầm hai giờ sáng mới xuống tới vị trí cáp treo và đi xuống bằng cabine.

      Tôi chở Huy trở lại nhà giữ xe bên cung đường Ma Thiên Lãnh để lấy xe. Hai thằng ăn hủ tiếu và bánh canh chay trong thành phố Tây Ninh, trước tòa thánh Cao Đài – trong lúc tôi quên rằng trong túi tôi vẫn còn hai ở bánh mì của Nhân gởi. Huy phàn nàn có người chuẩn bị không chu đáo và ăn uống vào khẩu phần của nó, rằng sức khỏe và kinh nghiệm mỗi người khác nhau đã làm chậm trễ việc chinh phục.

      Sau đó chúng tôi chạy kiếm khách sạn để ngủ. Hai người hai phòng đơn, vì Huy thích ở tùy ý một mình và hưởng thụ những tiêu chuẩn sinh hoạt cao. Vào khách sạn gần hai giờ sáng, tôi vẫn còn một bịch than củi trên xe và mang cái túi con vào phòng. Tôi tắm, giặt quần lót và ngủ khỏa thân! Sự khô ráo trong phòng đủ để làm khô đồ trong đêm.

      Tôi thức dậy lúc bảy giờ rưỡi sáng. Điện thoại hết pin, lúc đó tôi mới phải xuống bàn tiếp tân hỏi mượn cục charge điện thoại. Tôi charge điện thoại đến mười giờ, trong lúc chơi game, coi tivi và ăn sống mì gói mang theo. Đến lúc ấy thì tôi mới biết là trong túi mình, ngoài bánh tráng là thứ không ôi thiu, không bốc mùi, thì còn lại hai ổ bánh mì thịt dẹp lép và một bịch mắm tôm. Sự chà sát, dằn sốc làm mắm tôm thấm ra ngoài. Tôi giặt cái túi, ở chỗ dính mắm tôm, bỏ mấy thứ không dùng được nữa vào thùng rác. Vậy mà vẫn sót một điều không làm: cái áo thun cũng bị dính vết mắm tôm mà tôi không phát hiện ra và không đem giặt. Tôi bỏ áo ngoài xe, mùi mắm tôm như mùi cá chết phảng phất suốt hành trình còn lại.

      Huy thức dậy, đi dạo trong thành phố rồi bỏ về nhà trước. Mười giờ sáng, tôi trả phòng khách sạn, mất hơn ba trăm ngàn đồng, chạy qua đến dãy nhà trọ của nhóm bên kia. Họ than phiền nhà tắm không có cửa. Chúng tôi di chuyển vào thành phố Tây Ninh, ghé ăn trưa ở quán bò tơ Năm Sánh, mặc dù chúng nó vừa mới ăn sáng xong. Thịt bò ở đây tươi, ngọt nước, có nhiều món chế biến. Đặc biệt ở đây không có khái niệm giá Tết. Khách ra vào rất đông. Chúng tôi gọi bốn món chính, uống nước ngọt. Hóa đơn ghi giá gần tám trăm ngàn đồng cho sáu người. Chúng nó bảo no, còn tôi thì không, có lẽ do tôi không ăn sáng!


      Gần hai giờ chiều, tôi đề nghị vào thăm tòa thánh Cao Đài. Ghé thăm ở lần thứ hai, tôi may mắn được vào đến chánh điện, với nghi thức tham quan cầu kỳ, người được tôn thờ cũng kỳ lạ, bao gồm Nguyễn Bỉnh Khiêm, Victor Hugo (Pháp) và Tôn Trung Sơn (Trung Quốc).

      Hơn ba giờ, chúng tôi lại về hướng hồ Dầu Tiếng. Chúng tôi đã chạy đến thân đập, nhưng không đủ kiên nhẫn chạy đến đập chính vì một số người đã mệt và buồn ngủ, cần được tiếp café và chợp mắt. Chúng tôi ghé vào một quán café võng, với không gian yên tĩnh, sạch sẽ.

      Hơn năm giờ rưỡi chiều, sáu con người trên ba xe máy về lại thành phố, không hẹn gặp lại nhau nữa.

      Chúng ta có thể rút ra một số thành tựu như chúng ta đã lên đỉnh và về đích an toàn. Bản thân tôi chưa lên tới đỉnh nhưng đó cũng là kỷ lục mười hai tiếng đồng hồ trôi lạc trong rừng trong núi, lần đầu tiên biết đến việc mò mẫm trong đêm là thế nào. Những nguy hiểm, những cú vấp ngã đánh thức bản năng sinh tồn. May sao, cái điện thoại mới mua không bị hề hấn gì. Chúng ta có một sự hợp tác đồng đội khá tốt. Bất cứ ai hợp tác vào công việc sẽ cảm thấy vui vẻ, và quên đi những bất đồng, những khó khăn trong quá trình di chuyển.

    16. The Following 2 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

      tlamhp (12-02-2019), Trần Ai (12-02-2019)

    17. #269
      Tham gia ngày
      Apr 2016
      Bài gửi
      1013
      Thanks
      425
      Thanked 978 Times in 512 Posts
      Thẻ
      978
      @giacmomuathu69 : nếu mà nói về các cách thức ăn Tết, chắc phải viết riêng một bài dài một trang A4. Anh chỉ nói tóm tắt thế này: những người quanh năm buôn bán bận rộn, mấy ngày Tết họ bán ế sẽ đóng cửa hàng đi hành hương. Những người đi làm ăn xa, ngày Tết nhất định phải về nhà, không về coi như là một dấu hiệu của sự thất bại. Công nhân viên chức phải trực cơ quan, bác sĩ phải trực bệnh viện, công an, bộ đội luôn phải đảm bảo quân số đề phòng bạo động lật đổ mấy ngày Tết. Những người ăn Tết tại chỗ thì mong bạn bè, người thân của mình rảnh rang để họp mặt, tùy theo mức độ thâm tình. Một số khác sống khép kín, hơi ích kỷ thì bỏ đi du lịch, khỏi cúng kiến giao thừa và đưa rước ông bà mấy ngày Tết.
      Lần sửa cuối bởi ca_va; 12-02-2019 lúc 07:16 PM

    + Trả lời chủ đề
    Trang 27/27 ĐầuĐầu ... 17 25 26 27

    Thông tin chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

       

    Thành viên đã đọc chủ đề này: 249

    Actions :  (View-Readers)

    1. 016
    2. 041172
    3. 5508008
    4. a73496052bc
    5. Akihito2403
    6. alexthiennguyen
    7. anhnamlk
    8. anphuc
    9. anthony
    10. aSady
    11. auraliar
    12. babydancer
    13. badboy3483
    14. bao
    15. Bùi Tiến Dũng
    16. benjamin
    17. bepepsi90
    18. Bii
    19. bin.zentar
    20. bingo111
    21. binhle
    22. Blackguys1
    23. Black_T
    24. Bot Dâm Thích Cặc
    25. boybotdn96
    26. Boykatsu
    27. Boyviet0000
    28. boyzaigym
    29. BtoanA
    30. Buồn Đời
    31. calvinngo
    32. camtu
    33. ca_va
    34. CBCT
    35. Chachuhi
    36. chienthan6789
    37. chilaquakhu0811
    38. chocontuan
    39. chotokosan
    40. Cielnamviet
    41. codonluithui
    42. cokhatmua
    43. comer123
    44. congthanh
    45. congtuho88
    46. Couple Lam Phong
    47. Couple Long Phương
    48. cungoan43
    49. cutiforever
    50. Dacky103
    51. Dai_duongvt
    52. darkmagican
    53. dauchilayeu
    54. davidlee5637
    55. dethuong
    56. dinhmanh0105
    57. dinhsang21
    58. dinhvinhhai
    59. doanminhhung
    60. donkey123
    61. Doo
    62. Dualuoiz1z
    63. Dunghoang
    64. Duysock
    65. Dương Quá
    66. Fatenight96
    67. fion2207
    68. Freelandcer
    69. fvubao655
    70. Gayboy113
    71. Gà Che
    72. genre
    73. GF-Eden
    74. giacmomuathu69
    75. giottinhsau
    76. gockhuayviet
    77. gotmarried
    78. greenhopever1
    79. grenade1603
    80. guhin
    81. guyhoang
    82. Hai Dang
    83. Hanh41299
    84. hanhatapro159
    85. haotruong91
    86. Happy
    87. Henrynguyenag
    88. hoangau
    89. hoangduy
    90. hoanghai1111995
    91. hoanghuynh72
    92. hokten123
    93. huachung
    94. Huu an
    95. huyle94
    96. ilive4mines
    97. Iluvfaith
    98. inthezone
    99. jackman
    100. jame
    101. jetek
    102. joeanne24
    103. Julius
    104. kakaka3a
    105. kanyu
    106. karmaboy
    107. ken456
    108. Kennymaki
    109. Kenta1192
    110. khangtran
    111. Khổng Lồ
    112. kim33112
    113. Kmster
    114. koobiet
    115. koranhyeuem
    116. [email protected]
    117. kyosci
    118. lagare
    119. laophatgia
    120. Leefive
    121. LeeMing
    122. lekima123hn
    123. Lemon
    124. lmt2012
    125. lonely0307
    126. Long.vtvt
    127. longnguyen918918
    128. Longvinh
    129. longvtnguyen
    130. looh216
    131. loveboy1986
    132. lp10
    133. luanbull12
    134. manman90
    135. maulanh
    136. maymua
    137. Meocon1234
    138. Mic ky
    139. mikehuynh93vn
    140. Minh85
    141. minhhoang222
    142. minhtu900
    143. mts
    144. Mulan_ho
    145. Mysunshine
    146. nam tong
    147. nam1212
    148. Namnguyennam
    149. naruto_rasenshuriken
    150. ndtrung98
    151. NelsonM
    152. ngocancut
    153. ngodangkhoa
    154. ngonam
    155. Nguyễn Minh
    156. Nguyen Cuong
    157. Nguyenanhquan199
    158. nguyenducmanh
    159. Nguyenthang83
    160. nhocsutien
    161. nhutson90
    162. nick1234
    163. nightmare
    164. officialmpsi
    165. Phạm Bảo Anh
    166. Philip
    167. phimonline2018
    168. Phong Thanh Vuong
    169. phuc duy
    170. phuc86
    171. phuhung95
    172. ponpon2404
    173. poptim220
    174. pppu
    175. princedam
    176. qddk
    177. QKhanh
    178. quangan
    179. r00t
    180. Rainn
    181. rayraynguyen
    182. Rồng Rồng
    183. rinokumura
    184. ryanhuynh09
    185. Saigoninlove
    186. saoong
    187. seancody1991
    188. Shun
    189. silencelove
    190. suxipo19
    191. svsp
    192. Sydney
    193. taisao
    194. tamtam
    195. Tính
    196. Thajle
    197. thanh khương
    198. thanhchung1111
    199. thanhkl21
    200. thanhtan001
    201. Thánh nhoi nhoi
    202. Thuydep
    203. Tieuphong69CV
    204. timlaigiacmo
    205. timtim154
    206. tini810
    207. tklinh41
    208. tlamhp
    209. tloved
    210. Top Trungnien
    211. Topdam92
    212. topdamquan12
    213. Trai trong trại
    214. traidem
    215. Traitanphu
    216. trangan
    217. [email protected]
    218. tranhuy14
    219. Trí Luận
    220. Trần Ai
    221. truongdang
    222. Truongdu106vl
    223. truongminh
    224. trương
    225. tuananh1989
    226. tuankiet
    227. tvinh
    228. TươngTư
    229. UtQuan
    230. Valdia
    231. vinh72
    232. virboy2007
    233. vn.kasumi
    234. vn1069
    235. vnhtan
    236. vutuanh458
    237. Wardrake_Silhouet
    238. Wo4
    239. Xau trai baby
    240. xwhitefrank
    241. yeucontraisaigon
    242. yixing
    243. zam
    244. Zen69
    245. _ZGW_

    Quyền viết bài

    • Bạn không thể gửi chủ đề mới
    • Bạn không thể gửi trả lời
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể sửa bài viết của mình