GALANT: ĐỊA CHỈ TIN CẬY ĐIỀU TRỊ HIV VÀ BỆNH XÃ HỘI Tiệm hớt tóc dành cho phe ta

Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất

Giảm 10% cho thành viên Góc Khuất Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất

boymodelsg.com Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất

Giảm 20% cho thành viên Góc Khuất boymodelsg.com

Liên hệ quảng cáo Liên hệ quảng cáo

THÔNG BÁO MỚI NHẤT


+ Trả lời chủ đề
Trang 34/34 ĐầuĐầu ... 24 32 33 34
Hiện kết quả từ 331 tới 339 của 339

Chủ đề: Nhật ký Xa-va

  1. #331
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    Hoa và thị trường

    Để chuẩn bị ăn Tết, hoa và cây kiểng là một khoản mục cần mua sắm không thể thiếu đối với đa số các gia đình Việt. Tuy nhiên, mức độ chi tiêu cho khoản trang trí Tết thay đổi tùy theo từng gia đình. Số người trồng hoa và bán hoa năm nay dự đoán sai tình hình tiêu thụ khiêm tốn hoa và cây kiểng chưng Tết, họ đành phải đổ bỏ một lượng lớn hàng hóa dư thừa.

    Hãy vẽ lên chân dung của người mua hoa, họ hẳn nhiên phải yêu hoa rồi. Phần đông người mua hoa là người yêu cái đẹp, có năng khiếu thẩm mỹ, thêm một số ít biết chăm sóc, tỉa tót cây hoa lá cành. Người ta chưng hoa Tết để có không khí Tết, điệu đà hơn, rực rỡ hơn, mới mẻ, sáng tạo, vui tươi, ấm cúng hơn.

    Và sau đây là cảm tưởng của tôi về người trồng hoa (tức là tôi có thể phác thảo sai). Số lượng người trồng hoa càng ngày càng gia tăng, tùy theo tình hình phát triển của nền kinh tế (tổ chức, cơ cấu công - nông nghiệp - dịch vụ), cơ cấu, tỷ lệ sản phẩm nông nghiệp. Mấy năm nay, nông dân chủ động ít trồng lúa vì lợi nhuận không cao, một số khác trồng lúa chất lượng cao để có giá cao hơn (thay vì giá gạo 12.000 đồng/kg, người ta cố gắng nâng chất lượng và giá bán lên 25.000 đồng/kg như ST24, ST25). Diện tích trồng hoa màu khác được cho là thu lại lợi nhuận nhiều hơn trồng lúa như rau, cây thanh long, mít, sầu riêng… Một trong các diện tích đất chuyển đổi được dùng để trồng hoa, đẩy sản lượng hoa và cây kiểng Tết tăng mạnh vượt quá tầm kiểm soát.

    Một số ‘anh hùng bàn phím’ bảo hoa bị ế là do hét giá cao. Thậm chí có một người còn cho rằng giá vốn một chậu hoa vạn thọ là 7.000 đồng rồi được bán giá 70.000 đồng. Đành rằng sản lượng cao, nhưng không phải là chi phí hạ. Trước tiên là công trồng hoa, bạn đi làm mỗi ngày được bao nhiêu tiền thì người nông dân cũng phải được hưởng công bằng ít nhất phân nửa lương của bạn. Và cây cần khoảng hai tháng để trổ hoa. Trong quá trình đó, cây cần đất, nước, phân bón, thuốc trừ sâu, chậu hoa… Để đến tay người bán, chậu hoa cần công chuyên chở, chi phí mặt bằng, bán hàng, thuế phí… Tóm lại, nếu bạn vô siêu thị, một chậu hoa nhỏ xíu giá thấp nhất là 100.000 đồng, và nói ‘giá vốn 7.000 đồng/chậu’ là một cách nói thiếu cân nhắc. Và ở giai đoạn đầu của thị trường, bạn không thể yêu cầu người bán hoa bán lỗ giá để bạn có giá hời.

    Nếu bạn là người trung thực, có nhu cầu mua hoa, bạn sẽ không mua hoa với giá bóc lột người trồng và bán hoa. Vấn đề là khi bạn mua đủ lượng hoa trang trí trong nhà, bạn không cần, và không thể mua thêm, hoặc thậm chí là nhận thêm miễn phí. Ở thời đại bây giờ, lượng người chơi, mua hoa không tăng đột biến (so với lượng hoa được trồng ở đồng bằng sông Cửu Long và Đà Lạt). Rất nhiều người dửng dưng với hoa cỏ và mấy món trang trí, đối với họ, một bàn nhậu có ý nghĩa hơn nhiều. Một vài người còn tranh thủ đi du lịch, để lại căn nhà vắng lạnh.

    Tình hình dư thừa lượng cung đã được thấy từ vài ngày trước Tết: hoa thì ê hề ngoài chợ mà không có lấy một ngôi nhà riêng nào chưng hoa (trừ các công sở, vài cửa hàng, khách sạn…) Hoa vẫn tươi, rạng rỡ nhưng người bán hoa thì héo hắt. Thậm chí, một điều kỳ lạ là hoa chưng cúng mà cũng bị ế!

    Thông tin giá cả, cung cầu được cập nhật ở thị trường thành phố Hồ Chí Minh, nhưng không nghe nói tình hình ở các thành phố thuộc tỉnh. Ngày 29 Tết, tôi đi thăm thành phố Bến Tre. Đó là một thành phố đang phát triển, hạ tầng hoàn thiện nhưng không có tượng đài và công trình hoành tráng, lại cũng không có địa điểm vui chơi giải trí nào ý nghĩa (để so sánh, tôi đánh giá sống ở thành phố này chán hơn các thành phố Vĩnh Long, Mỹ Tho, Sa Đéc, Tân An). Nhưng có một thứ thành phố ‘hơn hẳn’ thành phố Hồ Chí Minh là hoa. Nhiều nhất là hoa vạn thọ được trang trí khắp nơi trên đường phố và trong các công sở. Và ấn tượng nhất là con đường bán hoa dài gần ba cây số. Hôm đó chỉ còn hai ngày là đúng Tết mà hàng hoa thì y như là mới dọn ra! Sài Gòn có hoa gì, Bến Tre có hoa đó, trừ hoa đào. Theo tình hình, như thể là người mua hoa (vốn có) đồng lòng không mua hoa để họ được ‘hốt cú chót’. Hai cảm xúc đồng thời đến với tôi: choáng ngợp và chua xót. Đó là một vở diễn, một bộ phim bi kịch nhất tôi từng xem!

    Cân bằng cung cầu còn cần thêm bao nhiêu năm nữa để gặp nhau? Vai trò của bộ/sở nông nghiệp và công thương tới đâu? Liệu có cách nào để thông báo nhu cầu thị trường cho người nông dân trồng hoa? Từng có một vài năm, dưa hấu bị dội chợ ngày Tết, nhưng vài năm nay, tình hình đã không còn, dưa chưng cúng một giá và dưa ăn một giá khác, cả hai loại không có nhiều đột biến giá cả.

    Tôi cảm thấy (bất công) trên mạng, người ta nhạy cảm, bị kích động bởi loại virus cúm Corona, nhưng không đả động gì đến đời sống của một bộ phận người lao động bị tước mất thu nhập của mình. Có thể đó là hai trường hợp khác nhau, so sánh trở nên khập khiễng. Virus sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của mình? Người trồng và bán hoa bị thua lỗ, sạt nghiệp là chuyện riêng của họ? Rõ ràng là tôi không muốn kêu gọi một cuộc giải cứu hoa cho các mùa sau, tôi muốn là người nông dân nên cân nhắc trong lúc trồng trọt, chăn nuôi, sao cho nông phẩm của họ phù hợp với thị trường Tết.

  2. The Following 5 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), dapeden (26-01-2020), PeterBun (07-02-2020), tlamhp (26-01-2020), vuilachinh (29-02-2020)

  3. #332
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    Ký ức Bình Thuận

    Tết là một dịp đặc biệt để chúng ta thực hiện những sở thích, ước muốn, công việc mà ta không thể làm khi ta đi còn đi làm, không thể rời nhiệm sở. Đó là thời điểm mà hầu như mọi người cùng nghỉ làm, quây quần với nhau giữa những người bạn hoặc người thân trong gia đình. Một số người thực hiện những chuyến du lịch từ ba ngày đến cả tuần lễ. Người ta đi du lịch theo đoàn, tôi và một người bạn đi du lịch bụi trên chiếc Wave RS mười bốn năm tuổi hướng về Phan Thiết.

    Những ký ức về Mũi Né – Phan Thiết khá là mơ hồ trong tôi, khi tôi đã tới đó cách đây hơn mười năm. Khoảng cách Sài Gòn – Phan Thiết là gần hai trăm cây số cũng khiến tôi dè dặt di chuyển bằng xe máy. Tuy nhiên, kỳ này với kế hoạch đi hai ngày một đêm, chuyến đi khả thi hơn. Những chuyến đi qua đêm của tôi khá là hiếm hoi, năm ngoái là leo núi Bà Đen, ở lại trên núi Gia Lào và một đêm ở cù lao Tân Phong. Tức là sẽ có một đêm (dự kiến) ở Phan Thiết hoặc thị xã La Gi, khám phá lần đầu tiên một thành phố mới về đêm.


    Tôi chuẩn bị khăn áo cho việc tắm biển, rốt cục lại chỉ nhúng nước xuống biển vịnh Kê Gà, biển Đồi Dương. Tôi cũng tính mang theo pin charge dự phòng, nhưng củ charge một ngày đẹp trời bỗng dưng biến mất nên không thể nạp điện. Tóm lại, thiếu hoặc dư vài món hành lý cũng không ảnh hưởng gì. Tôi lại phải chờ bạn quý của tôi trễ nãi nửa tiếng khởi hành, trên đường đi tôi cũng ngủ bù cho một đêm thiếu ngủ hơn một tiếng đồng hồ, và chúng tôi đến thị xã La Gi (một số người đọc là La Ghi) tầm một giờ chiều (sau tiếng cho một hành trình).


    Chúng tôi chỉ loanh quanh qua quýt thị xã để ngửi mùi cá ươn (do thị xã sát biển và có cảng cá), nhìn một loạt những xác tàu nằm bãi. Trên một con đường nhỏ, người ta chưng hoa, trang trí mặt tiền cầu kỳ hơn dân Sài Gòn. Đường trong thị xã chất lượng tốt, dân cư không nhiều.

    Bỏ sót rất nhiều thứ để tham quan, chúng tôi đến thẳng một cơ sở tâm linh là dinh và mộ Thầy Thiếm. Để dễ hiểu, đó là hai ngôi miếu nhưng khuôn viên xung quanh rộng rãi như lăng Ông Bà Chiểu. Ở khu mộ, tôi cho rằng đó là những ngôi mộ gió, với bốn đụn cát vun cao, và lộc được tặng cho khách hành hương là những bịch cát trắng để cho vào lư hương. Được sự tín nhiệm của dân chúng, những ngày Tết có khá nhiều khách tham quan di tích này.


    Mũi Kê Gà cách dinh Thầy Thiếm khoảng 25 kilometres, trên đường ra Phan Thiết trên tỉnh lộ 719. Gọi là Khe Gà cũng hợp lý vì bãi tắm chỗ gần hải đăng là một vịnh nhỏ, trên có các tảng đá lớn màu cam đỏ nằm chồng chất, dạng hình khác nhau. Hoàn toàn không có những rặng đá ngầm cứa chân. Sóng biển bị cản lại bởi những tảng đá này, bờ cát vàng mịn màng, ít rác thải, thành ra chỗ này là một trong những bãi tắm lý tưởng.

    Chúng tôi lại tiếp tục lên đường đến trung tâm thành phố Phan Thiết vào cuối giờ chiều, cũng trên tỉnh lộ 719. Quang cảnh hai bên đường đẹp tuyệt vời, nhiều đoạn một bên là núi, bên còn lại là biển, nhiều khu resort mọc lên trang nhã, sang trọng, lại có một đoạn hai bên là rừng dương. Con đường có nhiều đoạn lên dốc xuống đèo không khác gì chúng ta đang ở trên bình nguyên. Tôi tự nhủ Bình Thuận phải lấy du lịch biển là một thế mạnh kinh tế, tuy nhiên họ phải có cách để quảng bá đến khách du lịch nước ngoài và giới trung lưu người Việt, và mặc dù chất lượng đường sá đang được cải thiện nhưng như thế là chưa đủ, cần phải mở rộng hơn các con đường tỉnh lộ và quốc lộ 1.


    Thành phố Phan Thiết về đêm khá rộn ràng, có lẽ do đang trong mùa du lịch. Ở một đoạn ngắn bên sông Cà Ty có khoảng năm chục quán nhậu hải sản, các nhân viên đon đả mời chào khách. Còn thì tôi không biết món đặc sản nào khác của Phan Thiết ngoài bánh canh chả cá và mì quảng. Tôi lại chỉ đi dạo bờ biển sáng sớm mà không tắm biển.

    Núi Tà Cú là một ngọn núi mới mà tôi muốn tham quan và chinh phục. Theo wiki, núi có độ cao không hoành tráng lắm, 649 metres, núi lại do một công ty du lịch quản lý nên khá dễ để lên đỉnh. Vé vào cổng khá sốc, 50.000 đồng/người, nếu đi cáp treo là 250.000 đồng/người lớn. Nửa đoạn đường đầu, du khách chủ yếu leo bậc thang, nửa đoạn đường sau đường khá bằng, nhưng quãng đường cứ kéo dài ra. Cũng có khá nhiều quang cảnh đặc sắc, nhưng không có nhiều độ khó và nguy hiểm như ở núi Gia Lào và Bà Đen. Điều đáng tiếc là mặc dù vé đi tham quan và hành hương mắc như vậy nhưng trên đường đi có vô số rác, như thể không có công nhân vệ sinh nào dọn dẹp, trên đường đi cũng không có thùng rác và những lời nhắc nhở ý thức giữ gìn vệ sinh công cộng.


    Chùa núi Tà Cú (chùa lớn tên là Linh Sơn Trường Thọ, được ghi bằng Hán tự) đúng là hoành tráng. Chùa đang được sửa chữa lớn, nên tôi không thấy chánh điện lớn. Do không có ý định gởi tiền nhang dầu cho nhà chùa, tôi cũng không quan tâm chánh điện có những gì. Ngoại thất nhà chùa có những tượng lớn đập vào mắt khách viếng, mỗi cụm tượng ở những tầng núi khác nhau, đòi hỏi khách viếng phải chịu khó di chuyển. Cũng lại đáng tiếc là việc bố trí các tượng lặp lại một ngôi sơn tự khác mà tôi không nhớ rõ vị trí.

    Chuyến đi du lịch hai ngày kết thúc kỳ nghỉ Tết của tôi. Tôi thấy hài lòng vì được biết đến những cung đường mới, khẩu vị mới, được nghe giọng địa phương qua những cuộc trao đổi ngắn. Quả thật, đoạn đường vào Bình Thuận nếu không muốn nói là đẹp hơn đoạn đường ở Đồng Nai, thì cũng là mới lạ hơn, với nhiều dãy núi tiếp nối nhau, nhiều đoạn chân núi tiến sát ra đường đi. Quãng đường bốn trăm cây số cũng khiến tôi suy nghĩ năm sau sẽ đi một cung đường mới, có thể là Bảo Lộc.

  4. The Following 4 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), dapeden (09-03-2020), tlamhp (01-02-2020), vuilachinh (29-02-2020)

  5. #333
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    Tháng 2 kỳ lạ

    Mùng một Tết năm nay rơi vào 25 tháng giêng, và bắt đầu từ những ngày đó, những hoạt động vui chơi, lễ hội, tụ tập đông người dần dần thưa vắng. Những ngày Tết và những ngày nghỉ kỳ lạ bắt đầu và vẫn đang tiếp diễn.Thậm chí mình đang khá rảnh rỗi, nhưng không hào hứng với tình hình. Đôi khi, mình vừa đi chơi đâu đó rồi mình lại suýt quên, chẳng hạn như ở Trị An đợt vừa rồi. Hôm đó không khí mát mẻ, trời Tết mà lại không lạnh. Ấn tượng hôm đó là mặt trời, bầu trời về chiều đã cho mình những bức ảnh đẹp.

    Sau chuyến đi ‘lớn’ tới Phan Thiết, mình không còn đi đâu nữa. Thật là chán khi không tự khởi động bản thân, vì tuần vừa qua, ở nhà, mình phụ dọn dẹp sau khi sửa chữa tấm trần nên không đi đâu chơi xa. Không đi xa, không bận tâm suy nghĩ điều gì, cũng chẳng có tin tức gì tốt lành, rốt cục là không có đề tài để viết.

    Thôi thì viết về thời tiết trước tiên. Năm nay số ngày lạnh quá ít ỏi. Còn nhớ cách đây mấy năm, tôi còn có cơ hội chưng diện áo lạnh ra đường mỗi sáng thứ bảy, chủ nhật, tối ngóng ra đường chờ đợi những luồng hơi, những cơn gió mát lạnh; giờ thì cũng có những ngày như thế nhưng chỉ tồn tại đôi ba ngày, nhiều nhất là đợt một tuần lễ, không còn đợt đôi ba tháng khiến ta phải tự hào rằng thời tiết Sài Gòn thật dễ chịu.

    Còn tôi bây giờ thì không thấy khỏe lắm trong người. Có thể bởi vì tôi đang lười vận động, có thể do tôi quên vận động! Có thể do thời tiết, với chênh lệch nhiệt độ ngày đêm có khi lớn nhất là 14 độ (từ 20°C đến 34°C). Mũi tôi hơi bị nghẹt, họng tôi hơi có đàm và bị ngứa. Tâm sự về tình trạng bị cảm cúm trong những ngày này có lẽ khá là nhạy cảm, tôi cho là vậy. Đôi khi tôi còn cảm thấy tâm trí mình không khơi thông, ngày kết thúc vội mà tôi chẳng làm được việc gì, không được đi đâu, kể cả công viên, không hò hẹn với ai, cả bạn mới lẫn bạn cũ.

    Tiếp theo, tôi sẽ nói về tôi trong mối quan tâm về bệnh cúm n-coV. Suy cho cùng, đây là một bài nhật ký có thể được đọc lại vài ba năm nữa, cho nên dù mọi người ngại nhắc đến nó thì tôi vẫn phải cho mình một vài lưu ý. Có lẽ thú vui và là niềm tự hào của một số người hiện nay là mua gom khẩu trang và nước rửa tay khô sát khuẩn, nhưng niềm vui của tôi là hơn mười năm nay rồi tôi không đeo khẩu trang, bất kể trong tình hình tệ hại như thế nào. Khi đi qua một bãi rác hoặc một đám bụi, tôi có hai cách xử lý: hoặc là nín thở, hoặc là dùng tay, hoặc cổ áo che mũi để có thể hít thở. Tôi quan niệm rằng không ít công nhân xây dựng, cầu thủ đá banh, muôn thú làm việc, chạy giỡn trong làn bụi mù mịt chả bịt khẩu trang, vậy tại sao mình đi chống lại môi trường tự nhiên. Vì vậy, tôi cũng không biết cảm giác khỏe khoắn hơn khi dùng khẩu trang là như thế nào, tôi chỉ biết là dùng khẩu trang thì mình bị hầm hơi hơn do khi thở ra, hơi nước trong miệng, mũi mình không có đường thoát, đó là chưa kể khi mình bị hôi miệng.

    Mọi người bảo rằng dùng khẩu trang để chống vi khuẩn, virus trong không khí. Họ có chắc là không bao giờ rời bỏ khẩu trang? Họ đeo khẩu trang trong lúc ngủ, khoét một lỗ ngay miệng để ăn? Cho nên, nếu thật sự xảy ra dịch bệnh, bất kể có lây qua đường không khí hay không, 90% dân cư đều mắc bệnh, y hệt tình trạng ở Vũ Hán.

    Bệnh cúm nói chung lây qua đường tiếp xúc, nếu bạn để ý, nếu trong gia đình một người mắc cúm, thì vài ba người trong gia đình đó (không phải là tất cả) sẽ bị lây nhiễm. Điều trị cảm cúm không phải là việc tiêu diệt con virus cúm, mà là điều trị các triệu chứng sốt, sổ mũi, ho, viêm… và gia tăng sức chịu đựng của cơ thể, cơ thể nào càng khỏe mạnh thì càng cảm thấy ít tác động của con virus.

    Điều mà người ta lo ngại, hoặc lo sợ, là độc lực của những con virus hoàn toàn xa lạ với cơ thể. Người Việt Nam (và Trung Quốc) còn lo ngại một đợt dịch tương tự dịch tả heo, làm suy kiệt 20 đến 50% đàn heo. Người ta không thể giết người như tiêu diệt heo. Đợt dịch tả bắt đầu từ vài tỉnh miền Bắc đã lan rộng ra cả nước, dù người ta bỏ công ra rất nhiều để kiểm dịch và cách ly động vật.

    Cứ bảo tôi là một tác nhân truyền bệnh dịch thì tôi cũng chịu, vì tôi thích tự do của mình hơn trước khi tôi chết. Tôi yêu ca hát, nên tối nào tôi cũng tham gia vào nhóm hát acoustic. Điều may là tôi không có điều kiện đi du lịch xa, nên rủi ro bị lây nhiễm hoặc lây nhiễm cúm chắc cũng hạn chế?!

    Vẫn còn một số cơ sở, công ty dịch vụ hoạt động, chứ nhiều công ty nhà máy vẫn chưa khai trương sau ngày Tết. Thành phố Hồ Chí Minh thong dong thì ít mà uể oải thì nhiều, phố xá vẫn rộng thênh thang. Toàn bộ các trường học từ mẫu giáo đến đại học ngưng dạy liên tục ít nhất hai tuần sau hai tuần nghỉ Tết (đa số cho rằng đây là cái Tết không thể quên được). Thay vì tranh thủ học hành khi chưa có dịch tràn vào, người ta lo lắng tột độ để ru rú trong nhà, cho rằng sức khỏe quan trọng hơn chuyện học hành, kinh tế, tài chính. Một vài ý kiến phản đối đón đồng bào, đồng hương của mình về nước từ Vũ Hán (như thể là để cho họ bệnh hoặc chết ở đó thì tốt hơn). Trong tình hình màu buồn nhiều hơn màu tươi sáng, tôi vẫn có ba lớp để dạy (13 tiếng một tuần), còn hai lớp kia của người lớn thì không biết khi nào họ mới học lại.

    Điều mà tôi mong chờ (mọi người chắc cũng vậy) là cơn dịch mau qua đỉnh và tự biến mất (như các kỳ dịch cúm trước đây). Một số người uống nước trái cây giàu sinh tố để tăng đề kháng. Một số người khác nghĩ rằng virus chết ở nhiệt độ cao hơn 25°C và kỵ muối, chắc là họ sẽ rủ nhau đi biển và phơi nắng. OK, mai tôi tính đi biển Tân Thành, để cho con người mình có thêm chút muối.

  6. The Following 4 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), dapeden (09-03-2020), Topdam92 (11-02-2020), vuilachinh (29-02-2020)

  7. #334
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    Gia Lào, tháng 2/2020

    Những chuyến đi chơi nào có bao giờ tính toán chính xác được khi nào diễn ra, đi như thế nào. Tôi chỉ biết rằng mình phải tranh thủ đi ngay khi mình còn khỏe và còn dư thời gian. Dịp Tết dài ngày vừa qua tôi đã đi được kha khá ở những cự ly gần như Bến Tre, biển Tân Thành, Trị An, cự ly vừa vừa như Sa Đéc, Bình Thuận… Mỗi chuyến đi là những trải nghiệm ăn ở, thưởng ngoạn khác nhau, là cơ hội rời xa màn hình máy tính hoặc điện thoại để rà soát, lục lọi ký ức và kích thích trí óc, tinh thần… Một trong những trải nghiệm mà tôi thích thú là leo núi, năm nay tôi đi được kha khá núi như Tà Cú, núi Cậu (cạnh hồ Dầu Tiếng) và núi Gia Lào. Ngoài nguyên nhân hiển nhiên là thích được đi xa ngắm cảnh, tôi thích nhất đi núi Gia Lào là để rèn luyện cho đôi chân của mình. Sự tưởng thưởng cho chuyến leo núi lần này là xứng đáng.

    Hành lý mang lên núi lần này cực kỳ gọn nhẹ và hợp lý. Kỳ này tôi không phải đi một mình nữa mà có bạn đồng hành. Khởi hành khá sớm, bảy giờ kém mười sáng, vậy mà đến núi cũng chả sớm sủa gì, và bắt đầu lên núi khi đã gần mười một giờ sau khi đã ăn sáng và café hợp lý.


    Trời hôm ấy nắng nhưng không gắt lắm. Dù sao thì tôi vẫn nhớ rõ thằng bạn đồng hành vẫn bỏ tôi đi trước như thường lệ, do rằng đoạn đường này không có lý do gì để đi lạc. Thật may và bất ngờ là có một bạn trẻ khác đi cùng với tôi. Bạn này vốn đi theo đoàn của bạn, nhưng đoàn ấy đi lên được tầm 500 metres thì than đói và mệt, nên quay lại quán ăn lưng chừng núi, còn bạn thì không ăn mà đi với tôi. Ở quãng nghỉ thứ nhất, tôi thở dốc. Ở quãng nghỉ thứ hai, tôi có cảm tưởng muốn nôn ói. Nhưng từ đó về sau thì nhịp tim của tôi đã điều hòa, tôi mệt nhưng không khó chịu trong người nữa. Đến gần đỉnh núi, tôi nhường cho bạn đồng hành chai nửa litre nước, khi mà bạn ấy hết nước.

    Đến chỗ lấy nước, không ai dám uống nước sống do lo ngại nước bụi và đục, trừ tôi. Tất nhiên tôi không khuyến khích ai làm giống tôi vì tôi không chịu trách nhiệm nếu lỡ xảy ra chuyện gì, chỉ là cảm nhận của tôi rằng nguồn nước ấy lành. Nó ngọt trong lúc người ta khát khô, nó lạnh trong lúc ngoài trời và cơ thể càng lúc càng nóng lên, nó có vị khoáng khi chảy từ trong đá ra.

    Chúng tôi (ba người) đã lên đến những cột điện cuối cùng, dẫn đến nhà chỉ huy đơn vị thông tin của quân đội. Tôi hỏi những người đã có mặt trên đỉnh trước tôi vị trí mốc cao 837 metres, do lần trước tôi đi một mình mà tìm hoài không thấy. Ở trên đỉnh và trên hành trình, mọi người, mọi nhóm không ngại hỏi han nhau như thể người trong một làng, chung một mục đích, một đích đến. Họ bảo là đi vòng ra sau nhà chỉ huy!


    Thật là ngạc nhiên, bên cạnh bảng thông báo ‘Khu vực quân sự - cấm vào’ là một lối mòn dẫn qua một đỉnh kia của Gia Lào. Trước nay tôi cứ đinh ninh vị trí quân sự ấy là không thể tiếp cận. Vượt qua lối mòn ấy chừng trăm thước, mọi người đến với một khoảng sân rộng (terrace) thuộc về đỉnh núi. Trên một trong những tảng đá lớn, một cột mốc hình kim tự tháp ghi chú độ cao của ngọn núi. Nhìn từ khoảng sân rộng ra toàn cảnh, mọi thứ thật là vĩ đại và yên bình: khu công nghiệp, hồ Le thấp thoáng, cánh rừng xanh tươi đối diện, mà mọi thứ dưới đất được nhìn xuyên qua một màn sương mờ nhẹ.

    Ở điểm dừng trên đỉnh núi, tôi gặp một nhóm các em học sinh lớp 12 địa phương. Tôi đưa cho các em nước uống, còn các em đưa cho tôi một ổ bánh mì ngọt! Sự tử tế và thân tình đến không ngờ!


    Ở quãng đường xuống núi, một cơn mưa trái mùa đón tiếp chúng tôi. Mưa không lớn nhưng buộc chúng tôi dừng chân chờ mưa ngớt. Đó dường như là cơn mưa đầu tiên mà tôi phải vượt qua trên núi. Mưa vẫn không ngớt, chúng tôi phải vừa che áo mưa vừa tiếp tục đi xuống! Tôi sợ trời mưa, giày dép của mình trơn trượt, nên đi đứng phải đề phòng hơn. Ngược lại, sau khi đi được mười lăm phút thì mưa cũng tạnh ráo, cơn mưa ấy tiếp sức lực cho chúng tôi xuống núi nhanh hơn, khỏe hơn. Ở chiều xuống, chúng tôi bắt gặp hai nhóm ở chiều đi lên. Vào bốn giờ chiều, chắc chắn là các nhóm này sẽ cắm trại qua đêm để trải nghiệm.

    Sau khi đã dùng hai đĩa bánh bột lọc dân dã, chúng tôi về trong cơn mưa trái mùa dai dẳng khủng khiếp, từ bảy giờ cho tới gần mười giờ đêm. Lại là một cảm giác không lấy gì làm dễ chịu. Đôi lúc nghẹt mũi, đôi lúc buồn ngủ đến mức phải tấp xe vô lề ngừng nghỉ năm ba phút, rồi lại phải tiếp tục chạy xe, do bạn đồng hành của tôi không biết lái!

    Tóm lại, bạn sẽ không phải tiếc công sức để chinh phục ngọn núi Gia Lào: bước lên trên cao và ngó xuống một toàn cảnh vĩ đại, cơ hội được tiếp xúc với những người mà trước đó bạn không quen, trò chuyện, trao đổi đồ ăn thức uống với họ như những người thân tình. Hãy nhớ mang nhiều nhiều đồ ăn thức uống để chia sẻ!


  8. The Following 4 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), dapeden (09-03-2020), tlamhp (22-02-2020), vuilachinh (29-02-2020)

  9. #335
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    ‘Quái vật’ corona năm 2019

    Tính đến nay, virus corona đã trình diễn được gần ba tháng. Mọi người vẫn chưa quen với sự hiện diện của nó, nhiều loan truyền khủng khiếp về con virus này đã làm cho hơn 80% cư dân mạng từ lo lắng đến hoang mang. Sự âu lo bao trùm, không chỉ ở Việt Nam mà còn lan ra vài nơi trên thế giới: ngoài Việt Nam đã cho học sinh sinh viên nghỉ học, nay đến lượt Hàn Quốc, Nhật Bản.

    Không nhiều người có cùng quan điểm với tôi, nhưng ngay từ những ngày Tết, tôi đã xác định quan điểm của mình: sẽ có một ngày sống chung với loại virus cúm này, nếu như không thể ngăn chận được ‘dòng chảy’ đó. Tôi cũng nhận định rằng độc lực của corona không mạnh như người ta nghĩ, độc lực chỉ tàn phá tâm tưởng con người, dẫn đến sự kiệt quệ kinh tế và đời sống xã hội.

    Cụ thể hơn, tôi ủng hộ quan điểm cho học sinh đi học lại, bất chấp dịch còn hay tự biến mất. Lý thuyết và diễn tiến thực tế cho thấy trường học không phải là ổ dịch, mà là chợ, nhà thờ, phòng họp chính phủ… Nếu lớp học, trường học là ổ dịch, có lẽ nó là ổ dịch sau cùng.

    Một số người đặt niềm tin vào khẩu trang, nhờ nó mà cản được bụi, và bây giờ là cản được virus. Nhưng tôi đã không đeo khẩu trang từ hơn mười năm nay mà không thấy vấn đề gì về đường hô hấp, chẳng qua là da tôi ăn nắng hơn người đeo khẩu trang. Còn nói về lý thuyết ‘đeo khẩu trang thì không dính virus cúm hoặc virus corona’, nhưng con virus này sẽ lây cho bạn khi bạn cầm tờ tiền, đụng chạm vô cánh cửa, nằm ngồi trên giường chiếu người khác, khi bạn uống chung một ly nước với người thân, khi bạn đang ăn uống nhồm nhoám và hứng ‘nước thiên nhiên’ từ miệng mồm người ngồi đối diện… Những nơi chốn và những con người bị nhiễm cúm khắp nơi, không cứ gì là trường học hoặc lũ bạn học.

    Con số tử vong của những người có virus corona làm cho người ta hoang mang, mà không mấy ai tìm hiểu nguyên nhân có thực sự thủ phạm là quái vật corona. Đa số người phải chết là người già, sống trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt là tình trạng y tế quá tải và gây tổn thương.

    Ngược lại, thiếu nhi là đối tượng ít bị tổn thương nhất, nhưng lại được ấp ủ quá kỹ lưỡng. Họ ‘tin’ là lũ trẻ hiếu động hơn người lớn, nên sẽ dễ bị nhiễm virus hơn. Ngày nay, ngoài nỗi lo về virus, các vị phụ huynh lo cho con em mình về an toàn giao thông, trò chơi điện tử, bắt cóc… khiến cho con em của họ được đưa đón chu đáo từ trường về nhà, thi thoảng ghé vào một xe bánh mì, một quầy trà sữa. Triệt tiêu, cách ly con em mình với xã hội lộn xộn, họ vẫn cứ sợ con em mình bị lây nhiễm và sẽ bị chết do quái vật corona.

    Như tôi đã nói ở trên, khi một khu vực bị nhiễm virus cúm/corona, bất kể ai cũng có thể bị lây. Điều đó hẳn nhiên là ai cũng đã có kinh nghiệm rồi. Con em bạn nếu không bị nhiễm từ mấy đứa bạn học, thì cũng bị nhiễm từ bạn, do bạn mới chính là người phải tiếp xúc nhiều hơn với đồng nghiệp, khách hàng, bà bán hủ tiếu, bạn nhậu, bạn café… Điều thứ hai, không phải nhiễm corona xong là bạn sẽ chết. Cho nên nếu có bị nhiễm virus cúm các thể loại, bạn nên gia tăng sức đề kháng bằng cách vận động cơ thể một cách hợp lý (vì những lực sĩ hoặc vận động viên marathon không phải là những người có sức đề kháng mạnh với bệnh tật), các loại thuốc chống virus thì không có, nhưng thuốc làm tăng đề kháng, chữa trị các triệu chứng cảm cúm thì có.

    Thật là buồn cười rằng trong lúc bạn phản đối con em mình đi học, thì hằng ngày bạn vẫn phải đi làm, đối diện với những rủi ro còn lớn hơn. Bạn cũng giả bộ quên luôn những công nhân dệt may, thủy hải sản, thành viên câu lạc bộ thể thao, hội nhóm chùa và nhà thờ luôn tụ tập cùng nhau để sản xuất, tập luyện hoặc phụng sự Chúa!

    Khi bạn khăng khăng phản đối con em bạn tập trung đi học trở lại, bạn ngấm ngầm phủ nhận công việc của công an hải quan, bộ đội biên phòng, lỡ họ để lọt người bị nhiễm covid-19 xuyên biên giới và lang thang đâu đó trong thành phố. Đáng buồn là điều này vừa mới xảy ra! Bạn không tin vào thông tin chính thức là không còn người nhiễm covid-19 ở Việt Nam. Thế thì sao? Lòng người lương lẹo thì ai mà ngờ được!

    Cuối cùng, nếu vì một con virus hầu như không thể giết chết bạn khi bạn đang khỏe mạnh, bạn ngừng mọi hoạt động và ngăn cản người khác ngừng hoạt động, tôi không cho rằng bạn là người sáng suốt. Bạn hoang mang vì bạn mang tâm lý của số đông cũng đang hoang mang nhìn nhau. Đáng tiếc tôi không có một quyền lực gì để đưa ra một quyết sách đảo lộn trật tự. Tôi chỉ là một người chứng kiến thời buổi hỗn loạn!

  10. The Following 4 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), dapeden (09-03-2020), tlamhp (09-03-2020), vuilachinh (29-02-2020)

  11. #336
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    Những con đường thành phố

    Điều gì làm nên cơ sở hạ tầng và phần linh hồn của thành phố? Hẳn nhiên là những con đường. Sống ở thành phố chật chội, hối hả này, ít ai để ý đến vẻ đẹp hoặc đặc trưng của những con đường, họ mong mau mau đến công sở hoặc về nhà. Nhưng từ Tết đến nay, bạn hố và tôi ắt phải ngạc nhiên: đường Sài Gòn không giống như khuôn mặt khi xưa, theo hướng tệ hơn hoặc tốt hơn, tùy theo cách nhìn mỗi người.

    Thành phố Hồ Chí Minh rộng hơn hai ngàn cây số vuông, nếu trừ huyện Cần Giờ ra, thì bây giờ đâu đâu cũng là phố với phố. Nhiều cư dân phàn nàn lẽ nào không còn tên để đặt cho các con đường, nhưng quả thực các khu dân cư cứ lần lượt xuất hiện, tự phát hoặc có quy hoạch, làm cho các con đường cứ mang số hiệu, còn tên danh nhân, sự kiện gì đấy thì từ từ đặt. Không phải dễ dàng đặt tên một con đường, nó phải được thông qua bởi hội đồng thành phố, quyết định một danh nhân, sự vật, sự kiện có xứng đáng để được đặt tên hay không. Ngoại lệ ở Củ Chi đất thép anh hùng (và Hóc Môn), nơi sinh ra vô số bà mẹ Việt Nam anh hùng và các liệt sĩ, tên của họ là tên đường, làm cho tên các con đường trở nên ngộ nghĩnh: Đỗ Văn Dậy, Nguyễn Văn Bứa, Phan Văn Hớn, Nguyễn Thị Rành, Nguyễn Thị Rư…


    khu Phú Mỹ Hưng


    Tất nhiên ở thành phố, với những khu thương mại, nhà hàng, khách sạn, các con đường không có nhiều điều được công nhận là đặc trưng: hai bên đường là các cơ sở thương mại bị chiếm giữ bởi các thương hiệu, lòng đường gồm bốn hoặc sáu làn xe dành cho lưu thông hai chiều, có hoặc không có dãy phân cách (con lươn). Nhưng với những con đường cổ, hoặc đường mới mở, kiến trúc sư cố gắng tạo ra điểm nhấn bằng cách tạo ra cảnh quan bên đường: (đường) Ba Tháng Hai, Nguyễn Thị Minh Khai, Phạm Ngọc Thạch… với hàng cây dầu cao vút, Nam Kỳ Khởi Nghĩa với đôi ba cây me, lâu lâu lại thấy sóc chuyền cành, Nguyễn Oanh với hàng cây bằng lăng mới trồng, Rừng Sác, Quốc lộ 22 dùng bông giấy điểm xuyết con lươn. Đường Điện Biên Phủ, Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt, Mai Chí Thọ, Nguyễn Văn Linh… rộng thênh thang, xe cộ có thể chạy nhanh hơn 50 km/h. Ở thành phố này, và một số thành phố khác trong Việt Nam, cây xanh bị tỉa cành mé nhánh đến thảm thương, chúng bị tỉa ốm tong teo, chỉ còn đưa ra mặt đường vài cành nhánh. Nhưng có cây xanh vẫn tốt hơn là không có!

    Nói về hồn của phố, là một người dân Sài Gòn, xin thưa trước tiên là sự lưu thông dày đặc và không dứt của xe cộ. Ngoài xe máy và auto con, sự hiện diện của những xe ba gác bán hàng rong (đồ ăn vặt, rau củ quả, và còn xe bán hoa, cây kiểng), xe chở vật liệu xây dựng. Sau mười giờ đêm, xe containeur chạy rầm rầm xuyên thành phố, ra vào cảng sông và đi đến các tỉnh khác.


    đường Trường Sa

    Hoạt động thương mại cũng là hồn của phố. Thành phố quá đông, quá rộng, đủ để mở những con phố và khu phố chuyên doanh, chẳng hạn như đường Nguyễn Trãi, các con đường quanh chợ Tân Bình chuyên bán áo quần, đường Ngô Gia Tự bán đồ nội thất, đường Nguyễn Chí Thanh bán đồ thờ cúng, đường Triệu Quang Phục, Hải Thượng Lãn Ông bán thuốc bắc, đường Phan Xích Long có các thương hiệu nhà hàng chuỗi sang chảnh và khách sạn (!)

    Tuy nhiên, con virus corona ghen ghét con người, nên từ khi nó xuất hiện trong Tết, đến nay đã làm thay đổi sinh hoạt và làm việc của nhiều người. Không khí thành phố lờ đờ uể oải như thể Tết vẫn còn, chưa có nhiều người sẵn sàng đi làm. Tất cả các quán xá, dịch vụ đều ế ẩm: không đi làm được, không có lương thì lấy gì mua sắm! Những con đường ít xe cộ hơn trở nên dễ coi hơn, nhưng cũng cảnh báo: đó là một thành phố không có sinh khí. Thành ra, chúng ta yêu bầu trong khí trong lành, không bị ô nhiễm, yêu sự yên tĩnh, rộng rãi, nhưng đồng thời chúng ta cũng cần phải sản xuất, tạo ra sản phẩm và dịch vụ, và sau hết, để KIẾM SỐNG. Mọi người giờ đây có vẻ muốn sống theo một kiểu khác: sống sót và không bị Cô Vy tấn công. Khi học sinh, học viên nghỉ học thì giáo viên, giáo sư cũng thất nghiệp. Nhưng chính quyền và đa số dân chúng vẫn thích sống với sự AN TÂM VÀ AN TOÀN hơn.

    Trong không khí u buồn này, vẫn có vài điểm vui cho các con đường: Đường Điện Biên Phủ mới vừa được tráng nhựa cho đoạn quận 3, đường Nguyễn Oanh, Tô Ký, tỉnh lộ 15, Trần Văn Giàu đang và sắp được mở, đường metro được quyết định đẩy nhanh tiến độ. Việc mở đường này càng thuận lợi khi hiện nay xe cộ lưu thông không nhiều.

    Vẫn biết là chất lượng nhiều con đường thành phố không được như đường ở Bình Dương hoặc Vũng Tàu, nhưng khi đi chơi xa đâu đó, về đến mốc của thành phố tôi lại yên tâm: xe cộ, phố xá nhộn nhịp đông vui hơn, nắng hay mưa gì đó cũng nhẹ nhàng hơn, cảm giác không bị bỏ rơi. Giờ là lúc cầu mong mọi thứ trở lại bình thường. Lỗi của truyền thông, hay lỗi của con virus? Ở những cơn dịch bệnh trước kia, tình hình đâu có nhốn nháo dữ vậy!

  12. The Following 4 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), dapeden (09-03-2020), tlamhp (09-03-2020), wuhui.93 (25-03-2020)

  13. #337
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    Toàn những tin không lành liên quan đến virus corona

    Bây giờ là một giờ sáng, thứ ba, 17/03/2020 và tôi cảm thấy tình hình trên toàn thế giới không ổn một chút nào cả. Chỉ đọc báo một buổi tối thứ hai mà tôi cảm thấy buồn và chột dạ.

    Trước tiên, ở Việt Nam, số ca dương tính với SARS-covi2 không nhiều, 4 ca. Nhưng có hai ca được cho là đã nhiễm virus trước 04/03, nghĩa là họ có tới 12 ngày ủ bệnh. Do không biết mình đang mang mầm dịch bệnh, có thể họ đã đi rất nhiều nơi và tiếp xúc gần với nhiều người. Nhưng cũng có một giả thiết an ủi là do độc lực trong người của họ không mạnh để mau bộc phát dương tính với virus nên họ cũng ít lan truyền dịch bệnh. Và một người mang virus đến từ Malaysia, một tâm dịch mới!

    Vê tình hình thế giới, ở Ý và Iran thì mọi người cũng hiểu rồi. Số người tử vong ở Ý nhiều trong cơn dịch bởi vì họ có dân số già, còn Iran thì đang bị cấm vận, điều kiện y tế xuống cấp. Đất nước Ý với dân số 60 triệu người giờ có gần 28.000 người bị nhiễm bệnh, trong đó hơn 2.000 người qua đời. Để hiểu về tình hình nghiêm trọng như thế nào, hãy nhìn về tâm dịch ‘cũ’ Trung Quốc (dân số 1428 triệu người), thành phố Vũ Hán (ước hơn 11 triệu dân) với hơn 80.000 ca bệnh và hơn 3200 người tử vong. Trung Quốc cần xấp xỉ 50 ngày để dập dịch, còn Ý mới chỉ vào mùa dịch khoảng 22 ngày, cho nên người ta vẫn chưa biết đỉnh dịch của Ý (cũng như Iran và toàn thế giới) là khi nào.

    Tại Malaysia, chỉ riêng sau một ngày, số ca nhiễm covid-19 tăng lên 125 người. Nguyên nhân được cho là do hoạt động hành lễ đông người tại một thánh đường ở thủ đô Kuala Lumpur. Do đã thành ổ dịch, chính phủ nước này đã cấm xuất nhập cảnh và hạn chế thương mại.

    Quay trở lại châu Âu, nhiều quốc gia áp dụng các biện pháp ngăn chận, kiềm chế dịch bệnh chưa từng có từ trước đến nay. Ngoài việc đóng cửa trường học (mà người Việt Nam ta nghĩ là đương nhiên), họ đóng cửa luôn các điểm tham quan du lịch hốt tiền của người nước ngoài, các sân vận động, hồ bơi… và các nhà hàng, quán ăn lớn nhỏ đủ loại.

    Một số nước cấm hoạt động tụ tập 100 người, riêng Áo cấm hoạt động tụ tập hơn… 5 người. Tại Thụy Sĩ, bệnh viện phải từ chối nhận bệnh nhân các ca không khẩn cấp. Hoạt động hành chánh bị hạn chế, các kỳ họp của chính phủ, Quốc hội bị hủy, các cuộc bẩu cử bị hoãn.

    Virus corona có độc lực ghê gớm? Không! Nhưng có nhiều lý do khiến người ta phải tiêu diệt corona một cách triệt để (hoặc gần như vậy).

    Con virus độc lực không mạnh hơn các virus corona mùa trước hoặc ebola, nhưng có lan nhanh hơn virus cúm mùa và độc hơn cúm mùa vài chục lần. Hầu hết chúng ta bị cúm thì chỉ nhức lưng, sốt, đau họng, ho, sổ mũi… nhưng virus corona có thể làm tổn thương đến phổi. Nhưng những người bị tổn thương phổi đa số là người già (giá hơn 70 tuổi á!)

    Người ta phải ngăn chặn (hiện nay thì chưa thể tiêu diệt) sự lây lan của virus, vì người ta nghĩ vẫn còn có thể ngăn chặn. Thậm chí phải trả giá về mặt kinh tế khá đắt…

    Thậm chí phải trả giá về mặt kinh tế khá đắt, nhưng nếu không ngăn chặn cơn dịch, sự trả giá càng khủng khiếp hơn. Chẳng hạn như khi Trung Quốc có dịch và phong tỏa di chuyển, thế giới bị cắt đứt mạch cung cấp nguyên liệu lẫn hàng tiêu dùng hằng ngày. Khi Châu Âu bị trúng dịch, người châu Âu không thể đi du lịch, sân bay đóng băng. Khi Mỹ trúng dịch, nền tài chính Mỹ chao đảo và tài chính thế giới cũng chao đảo theo.

    Đứng trước một con virus hữu hình, cơn sợ hãi (panique) lây lan với tốc độ của virus máy tính. Tất cả các biện pháp mạnh mẽ phải được đưa ra. Việt Nam cho học sinh nghỉ học ngay khi chưa có ca Covid-19 nào vào nước, khi đó nó còn được gọi là dịch viêm phổi cấp Vũ Hán. Đến nay đã hơn 52 ngày Tết và nhiều khả năng năm học đã kết thúc. Việt Nam luôn đi trước thế giới một bước về các biện pháp phòng ngừa. Phan Thiết (tâm dịch từ bệnh nhân 34) vừa mới đóng cửa vũ trường, karaoke, rạp chiếu phim, ngay hôm sau đến lượt thành phố Hồ Chí Minh làm điều tương tự, thêm ít hôm thì đến Long An thực hành; các biện pháp này có vẻ được áp dụng trước cả Pháp, Đức. Ngay khi ca bệnh 17 được công bố, dầu ăn, mì gói được mọi người mua tích trữ, đề phòng trường hợp bị cách ly. Trước đó, khẩu trang và nước rửa tay khô đã khan hiếm ngay trong Tết, trùng với thời điểm Vũ Hán bùng dịch.

    Đã đành coronavirus không gây chết trên người trẻ khỏe mạnh, tôi khẳng định nếu tôi có nhiễm covid-19 thì tôi cũng sẽ vượt qua. Nhưng tội là tội cho mấy người vì tôi mà cũng chịu cách ly, đặt biệt là những người già như cha mẹ tôi nếu bị nhiễm bệnh, chắc gì họ vượt qua được giống như tôi. Đó là điều làm tôi chột dạ.

    Nếu phân biệt tình huống chỉ ở hai mức ‘toang’ và ‘không toang’, thành phố và cả nước chúng ta chưa ở mức toang, nhưng người Việt Nam vốn dĩ lo xa, lại quen với cuộc sống vất vả, nên luôn đặt tình huống ở mức báo động. ‘Cẩn tắc vô áy máy’, hoặc ‘có kiêng có lành’ là phương châm sống của đa số mọi người. Tôi chỉ mong đừng ai vào Việt Nam nữa qua các ngã biên giới, ngay trong lúc này, để tình hình được kiểm soát, để cho người không kiêng khem như tôi bớt chột dạ.

  14. The Following 3 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), dapeden (17-03-2020), wuhui.93 (25-03-2020)

  15. #338
    Tham gia ngày
    Apr 2016
    Bài gửi
    1191
    Thanks
    493
    Thanked 1416 Times in 661 Posts
    Thẻ
    1416

    Mình không có thời gian để buồn (?)

    Tôi có hai câu chuyện liên quan đến nỗi buồn. Một, trong một quán café hát với nhau, tôi hỏi một bạn trẻ về cảm hứng sáng tác, bạn nói viết rap trên những nỗi buồn, những mối tình đã qua… Hai, hôm qua, chính quyền thành phố này tăng cường mức độ phòng tránh dịch bệnh bằng cách ra lệnh đóng cửa các cơ sở kinh doanh dịch vụ có tụ tập đông người hoặc tiếp xúc trực tiếp lên cơ thể khách hàng; cảm giác hụt hẫng trong tôi, dù tôi biết việc này trước hay sau cũng sẽ diễn ra.

    Cho nên, trong cuộc sống, không lúc này thì lúc khác bạn phải đối diện với nỗi buồn và cảm giác hụt hẫng. Thật kỳ lạ, trong phần lớn thời gian, tôi không nghĩ về nỗi buồn. Những nỗi buồn nhanh chóng vụt qua, chỉ khi mình nhớ về nó thì nó mới xuất hiện.


    Hãy nhớ lại những trường hợp, những câu chuyện có thể tạo nên nỗi buồn cho người khác, mà tôi vẫn cứ sống vô tư. Một ngày học cấp hai, đôi giày đi học của tôi bị đứt, nhà tôi bảo mang dép đi học đỡ. Tôi từ chối vì tức giận nhà không kịp mua đôi giày cho mình, cho nên tôi đi chân không đi học. Sự thật ngày đó nhà nghèo tới nỗi muốn mua một thứ gì đó phải chuẩn bị một thời gian tiết kiệm tiền.

    Rồi khi đi học thêm tiếng Anh, tôi thường học trộm, nghĩa là vào các khóa học mà trốn đóng học phí, khi nào giám thị vô điểm danh thì chạy trốn. Chắc cũng phải trốn ba, bốn khóa gì đó (mỗi khóa dài một tháng rưỡi). Sau đó ba bốn năm, khi mẹ có tiền hơn, học phí mới được đóng đàng hoàng. Nhưng hồi đó vô tư, nghĩ rằng một số bạn khác cũng làm giống mình. Có thể người khác làm thế vì họ nghĩ là vì vui, còn mình vừa vui vừa không có tiền thiệt!

    Rồi có khi là nỗi buồn thật sự, buồn vì người khác hứa lèo, hứa hão với mình. Đó là trường hợp tôi bị dính nghĩa vụ quân sự. Các cấp chi bộ (Đảng) khu phố và Đoàn cơ sở hứa ủng hộ tôi ở địa phương làm công tác Đoàn, nhưng sao họ bảo họ không can thiệp được, thậm chí tôi với tư cách lãnh đạo phong trào chính trị phải làm gương cho các thanh niên khác cùng đi nghĩa vụ. Hôm tôi hay niềm tin bị phản bội, tôi khóc rất nhiều. Tất nhiên, tôi không phàn nàn gì về nghĩa vụ của mình, về thời gian đi nghĩa vụ; chẳng qua là tôi buồn về lời hứa. Càng về sau, tôi hiểu là có rất nhiều lời hứa không thể thực hiện được.

    Chúng ta sẽ không quá buồn, hoặc quá vui khi dự kiến được việc gì sẽ xảy ra, hệ quả từ một loạt những biểu hiện ở hiện tại. Chúng ta trở nên điềm tĩnh và thậm chí chúng ta trở nên nhạt nhẽo. Hoặc nếu chúng ta muốn trở nên giàu cảm xúc thì chúng ta phải diễn lố một chút. Thế giới này đầy những câu chuyện hạnh phúc hoặc bất hạnh. Hạnh phúc được chung đôi với nhau đến suốt đời mà không để xảy ra những cãi vã, xung đột lớn. Bất hạnh khi con người đi dần vào những cái chết ‘trước hạn’.

    Tại sao con người bất hạnh, tại sao con người có những tính xấu? Ngoại trừ những nguyên nhân bệnh tật bẩm sinh hoặc bất ngờ, là do con người kém rèn luyện. Họ phải rèn luyện yêu thương, nâng niu bản thân, phải đẹp trong mắt người khác: lương thiện, có ích, gọn gàng về ngoại hình… và rèn luyện để yêu thương tha nhân. Khi gặp chuyện không vừa ý thì ta phản ứng như thế nào? Tức giận chẳng giải quyết được gì, phải nương theo tình huống mà sống và chấp nhận. Trung Quốc ức hiếp Việt Nam? Phải chấp nhận vì đó là nước lớn, chỉ có điều chúng ta không nhân nhượng những điều cốt yếu, căn bản. Chẳng phải Trung Quốc ‘giúp’ chúng ta bằng cách cung cấp phần lớn những sản phẩm chúng ta tiêu dùng hằng ngày?

    Nói chung bạn phải sẵn sàng đối diện với mọi tình huống. Bạn yêu thương một người hết lòng, cũng phải đối diện với tình huống một ngày bạn ấy chia tay với bạn vì tai nạn giao thông, ung thư, hoặc vì bạn không đủ tốt. Bạn đầu tư sản xuất hoặc đầu tư tài chính cũng không nên (không được) đổ dồn hết tiền bạc vào một đầu mối. Bạn đang sống yên vui cũng phải dự phòng tình huống phá sản, thiên tai dịch họa, chiến tranh… À, đó là những dự phòng thực tế, không phải là NGÀY PHÁN XÉT do Chúa trời tạo ra nhé!

    Một điều quan trọng nữa, tôi phải dự tính tôi sẽ chết như thế nào. Trước tiên tôi phải dự tính số tiền tôi phải xài đôi ba năm khi mà tôi không còn khả năng lao động. Tôi phải trao gởi những tâm sự thầm kín của tôi cho một người tôi tin tưởng. Tôi vẫn chưa nghĩ ra khi tôi nằm liệt giường thì tôi sẽ vui chơi giải trí như thế nào, nhưng chắc lúc đó tôi cũng chả có thời gian để suy nghĩ đến bất cứ điều gì (như bà tôi), chắc lúc đó tôi cũng chỉ sống như cây cỏ mà thôi. Tóm lại, nên tính hết mọi thứ để lúc đó không phải hoảng hốt, hụt hẫng… Nụ cười chợt tắt, lệ tràn khóe mắt, còn gì ngoài nỗi đau… (lời bài hát Phan Mạnh Quỳnh)

  16. The Following 3 Users Say Thank You to ca_va For This Useful Post:

    Chuột Chù (25-03-2020), giacmomuathu69 (25-03-2020), wuhui.93 (25-03-2020)

  17. #339
    Tham gia ngày
    Dec 2019
    Bài gửi
    158
    Thanks
    290
    Thanked 198 Times in 85 Posts
    Thẻ
    198
    Anh đi chân không đến trường luôn á? Đúng là ý chí kiên định, quật cường từ thời còn bé! Hèn gì anh đã muốn làm gì, muốn đi đâu là cứ thực hiện, dù xa xôi, khó khăn, một thân một mình cũng đi! Mến phục nghị lực của anh lắm ạ! ^^

  18. The Following User Says Thank You to wuhui.93 For This Useful Post:

    ca_va (26-03-2020)

+ Trả lời chủ đề
Trang 34/34 ĐầuĐầu ... 24 32 33 34

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Thành viên đã đọc chủ đề này: 343

  1. 016
  2. 0931073960
  3. 1191519152
  4. aasdasd040404
  5. Abble
  6. abc123987
  7. Abcd1234
  8. acma_thiensu
  9. alexander
  10. Amazingme
  11. AnAn96
  12. andylu
  13. andynam
  14. andytran
  15. Andy_tran
  16. anhlavodich01
  17. anhnamlk
  18. anhtrai
  19. AQDP
  20. As123456
  21. Asiabf
  22. astrologist
  23. aznboi
  24. Bab
  25. babyann113
  26. Bacphong
  27. Badromance
  28. bad_man9825
  29. baoviet
  30. bathongh
  31. bdtcl
  32. bebaocung
  33. Billnguyen
  34. binloveblue
  35. Binnam1309
  36. Binplay
  37. Bob
  38. botxinhnhuhoa
  39. boydeptraibig
  40. Boyhcm
  41. boyleonui
  42. boythanhxuan
  43. BSSB
  44. Buồn Đời
  45. buocchanleloi
  46. buonchan
  47. callboy80
  48. camgiacla
  49. canguyen
  50. canhtayrong
  51. Caominhan
  52. caubezzz
  53. ca_va
  54. Chachuhi
  55. chauchau
  56. Chồn^Hư
  57. Chi Minh
  58. Chilihot
  59. chocontuan
  60. chuabaogio
  61. Chuột Chù
  62. chubby_barry
  63. chumin
  64. codonluithui
  65. coincard
  66. congthanh
  67. contrung
  68. Crudeoil
  69. cungoan43
  70. Cười Mỉm
  71. daevil
  72. Dai_duongvt
  73. damianlam99
  74. danchoi123
  75. danhtran
  76. dapeden
  77. david88
  78. demdaicodon
  79. Dennis ah keong
  80. dindin
  81. dinhvinhhai
  82. dkpham01
  83. Doo
  84. DPLoi
  85. dung123
  86. duongza
  87. duydong
  88. duyngo
  89. eft111
  90. ericnew
  91. Ericnguyen92
  92. finlswed
  93. Flower_91
  94. forever762004
  95. friyay
  96. Ftu
  97. fuckmeharder
  98. Galaxy boy
  99. Galaxya709290
  100. gene012
  101. giacmomuathu69
  102. giahuydang
  103. giottinhsau
  104. goldenrain
  105. guhin
  106. guyhidden080
  107. hahaha
  108. Haibuom01
  109. Han19981
  110. hao12345699
  111. HarryKris
  112. hauvjp901
  113. hehezzi113
  114. Heka
  115. Henry9x
  116. Hihihi34
  117. Hoa Tím Bằng Lăng
  118. hoaiminh15
  119. Hoangnam1990
  120. hoangtuttc
  121. hotboy12345678
  122. hotcoll15
  123. huangminh01
  124. hungp
  125. huynghia
  126. huys
  127. Ifrit1701
  128. Iluvfaith
  129. intelwill
  130. jackyle
  131. janghyuk
  132. john80
  133. Johny123
  134. jootun
  135. Julius
  136. Jullback
  137. junnyle
  138. Kasassin96
  139. kỳ lân biển
  140. ken456
  141. kentran961
  142. kevin helix
  143. kevin.pat
  144. kevinnguyenkg
  145. kevodanh2591987
  146. kfleurs
  147. khangtran
  148. Khanhtrannam11
  149. Khổng Lồ
  150. khikingkong
  151. khongthichai
  152. Khuongb1709539
  153. khuongmitu0510
  154. kocho
  155. KuanqHuy
  156. Kyphong
  157. lainguyen0202001
  158. Lông Cô Nương
  159. Lý Ngư
  160. ledong44
  161. Lee_ju
  162. lehoang.88
  163. lehoang1
  164. lemui123
  165. Leon68
  166. leon90
  167. levietxiong
  168. lhx
  169. longkakahaha
  170. Longvinh
  171. louisaint
  172. lovefrv09
  173. loveme99
  174. Luan11
  175. lucaspei92
  176. luotbien
  177. Macvu1996
  178. maivanbao
  179. matnaden
  180. mauxanhaolinh111
  181. mebox
  182. mic
  183. Minhanh1034
  184. MinhMing
  185. minhnhat511
  186. Minhquocpha
  187. Minhtrietnguyen
  188. Minhtu1996
  189. muathu
  190. mylove821989
  191. naisofts
  192. nam tong
  193. Namthan43
  194. Namvc
  195. ngcthanh
  196. ngodangkhoa
  197. ngongngiu
  198. Ngthah96
  199. Ngumadu
  200. Nguyen Cuong
  201. nguyenbom
  202. nguyenducmanh
  203. Nguyenhoang0901
  204. nguyenhoang11
  205. Nguyenlong2428
  206. Nguyenminh221
  207. nguyentruongca
  208. nhankt051
  209. nhocsutien
  210. nhocviplun
  211. Nhokkon041213
  212. nhokpro0109
  213. nhoxvip
  214. Nhuoctran
  215. Notebook
  216. Npen
  217. officialmpsi
  218. Oldheo
  219. p0insettia
  220. PeterBun
  221. pettersvn
  222. pgkhang2020
  223. phamanduong
  224. phantien
  225. phatchuoi102
  226. Philip
  227. Phong Nguyen
  228. Phong tra hat voi nhau
  229. Phongoanh
  230. phutieu
  231. Pikas
  232. pozz
  233. prince
  234. princedam
  235. QKhanh
  236. Quangninh
  237. quankhoa119
  238. radio
  239. Recaca
  240. Rick2510
  241. rocky87
  242. rorro86
  243. ryanhuynh09
  244. rơm khô
  245. Saigonboy
  246. Saigoninlove
  247. saigonmen
  248. SamPham
  249. saubobo
  250. Scotty
  251. seancody1991
  252. sekeishi
  253. shuri
  254. Soitrang
  255. songsong201
  256. songtu2411
  257. Sonic68
  258. sophan123
  259. Sowhat
  260. Steventhanhthuan
  261. suicune97
  262. superboom114
  263. Sydney
  264. taisao
  265. Tanh0802
  266. Thangkai09
  267. Thanh Nguyen
  268. Thanh1oz
  269. Thanhanhlam
  270. thanhbap
  271. thanhnguyen111190
  272. thanhnho2212
  273. Thanhtanh
  274. Thù_kem_VT72
  275. Thiebbao
  276. thiendiaxuat11
  277. thienduong
  278. thilaplx
  279. thisislove87
  280. Thomas_Pham
  281. Tieuphilong
  282. tklinh41
  283. tlamhp
  284. tom1980
  285. tomate243
  286. tommyvu248
  287. TongThanhPhi
  288. tony nguyen
  289. Top-trungnien
  290. Topdam92
  291. toshi3
  292. Tours
  293. Traivietnew
  294. Tranhuuthien92
  295. Tranphongmta
  296. trantuanhung170171
  297. Trí Luận
  298. Trần Ai
  299. tritran
  300. trth.ph
  301. trung13895
  302. trungnienbh
  303. truonglong2018
  304. truongnguyen
  305. tthanhhai2003
  306. TTN
  307. tuan123153
  308. tuananh.vuh
  309. tuankiet
  310. tuantolove
  311. tuantran781
  312. TV6789
  313. tvinh
  314. upinpham198
  315. user0979
  316. valkyrie
  317. ViAnhKhongLaAnh
  318. Vidkon
  319. vinhhung
  320. vinhlac.bdsm
  321. virboy2007
  322. vmtdada
  323. Vocongdanh
  324. Vominhsang16
  325. vtr_bk
  326. vuaxeda
  327. vuilachinh
  328. vuong tran
  329. Vynnguyen
  330. wuhui.93
  331. wzfj
  332. yan1992
  333. YaY
  334. yhyxeppek-6339
  335. yunjaemin
  336. Zen69
  337. Zig
  338. zingunny
  339. zodiac2018
  340. Đau_Bụng_Không_Lý_Do

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
{gkvn_noel} {gkvn_qc_duoi}